T đôi lúc cũng mặc cảm. Mình vươn ra ngoài dù ít nhiều người này người kia cũng biết. Khi thất bại quay về làm thuê với sĩ diện và tự trọng của thằng đàn ông cũng không phải nhỏ. Nhưng ngẫm lại thời gian vật lộn, nhiều thứ dày vò giằng xé, vợ con thì bỏ bê. Con vợ tao nhiều lúc tao thấy kiếp trước chắc nó nợ tao nên kiếp này nó lấy tao để trả nợ vậy. Vậy nên tao cũng quyết định thôi thì gạt hết sĩ diện, người đời cười cũng được, về có thời gian cho tinh thần đầu óc thư thái cũng coi như chờ thời mới và quan trọng là có thời gian cho vợ con gia đình.
Còn đi làm thuê thì tao hay nhiều đứa khác nếu có phải quay về thì ít nhiều cũng có kinh nghiệm dắt đít nên cũng đâu ngại gì để chen chân chỗ có chức tước, có chăng là tuổi đời không còn trẻ mấy mà thôi...