Tao đéo biết khuyên bảo gì, tao chỉ nói trường hợp của tao như sau :
Năm xưa tao còn đi culi, tao cũng bị cái cảm giác y hệt như mày. Lúc đó tao thấy cay cú, ấm ức, bực tức, khó chịu nhiều lắm, cũng nghĩ sau này sẽ trả thù, sẽ sỉ nhục bọn nó sâu cay, đau hơn năm xưa... mà đéo biết sao, khi mà bản thân còn phải culi kiếm tiền sinh nhai...
Hè năm ngoái, tao đọc cuốn sách ''Cơ thể tự chữa lành'', thế đéo nào lại nảy ra ý định ăn chay, bèn tập tành xem ra sao... Những ngày đầu ăn chay đói hoa mắt vcl, mặc dù tao đéo còn đi làm thuê nữa, chỉ ở nhà ngồi trước máy tính. Sau rồi cũng thấy nó bình thường. Đéo ăn thịt, cá, tôm, cua, hải sản, dầu mỡ chiên-rán-xào-quay, cũng đéo hút thuốc lá, uống rượu, bia, nước ngọt có gas... Chỉ vỏn vẹn có 50 ngày thôi mà tao cảm thấy bản thân khác biệt hoàn toàn
Đầu tiên là tao không thấy khó chịu, cay cú nữa mỗi khi có chuyện không vui - mặc dù như mọi khi là tao sôi máu lên rồi 🤣 🤣 🤣 thậm chí có những thằng chửi cả bố mẹ cụ kỵ ông bà nhà tao lên, tao vẫn thấy bình thường, và bỏ qua. Tao nhớ lại những năm tháng culi mệt nhọc, khổ sở, bị công kích miệt thị, chửi thề đá đểu... tao lại xem nó là bình thường (đéo hiểu sao)

Lúc tao đánh rắm cũng đéo có mùi hôi thối kinh tởm, đi vệ sinh (đái ỉa) cũng đéo còn mùi hôi thối nồng nặc nữa. Thú vị nhất là mồ hôi ở nách, ở chân mỗi khi toát ra nó đéo kinh tởm như nước cống, mà chỉ có mùi chua nhẹ như kiểu cả ngày hè nắng nóng chưa gội đầu thì mùi chua, đéo thấy hôi thối... Nói chung giai đoạn đó rất đặc biệt. Tao thầm nghĩ vui vui là nếu tao mà ăn chay cả đời thì chắc thành Đường Tăng mất, sống đéo biết hận thù, mà chết thì coi như bản thân mình tới số 🤣🤣
Vài dòng chia sẻ đến mày