Công Hầu Bá Tử Nam. Phân phong tước vị

Khá phức tạp nhỉ, thời Thanh, Hòa Thân cũng là dòng dõi quý tộc Mãn Châu, ban dầu đc phong tước Bá, sau dc phong tước Công.
Tao có tìm danh sách tước vị của các chư hầu nhà Chu, trên wiki có nói thời đỉnh cao nhất nhà Chu có khoảng 100 nước chư hầu. Nhưng 1 lần nghe ông Nguyễn Ngọc Ngạn giải thích, ông có nói thời Chu có đến gần 1000 nước cơ. Chả rõ chính xác là bao nhiêu, tao chỉ biết những cái tên hay dc nhắc đến trong Đông Chu liệt quốc thôi
Còn bọn châu Âu có lẽ là trùng lặp, cũng có 5 tước vị cho quý tộc nên dịch giả cũng dịch là Công tước, Hầu tước.... Còn đọc từ tiếng Anh mới chuẩn, ko biết còn cách dịch nào nữa ko?
thời Chu nhiều nước do nguyên nhân thế này: khi thiên tử nhà chứ phong tước kèm đất phong cho các chư hầu. qua nhiều thế hệ các chư hầu lại tách đất ra phong cho các con cháu. hình thành các nước phụ thuộc. có nhiều nước chỉ là một ấp hay thành trì. xem chiến quốc thấy nhiều khi đánh một nước hạ được thành trì cũng là kinh đô cùng đấy luôn. dân số nước phụ dung nhỏ dưới 50 dặm chỉ tầm vài chục ngàn người. nước lớn thì tầm 1 triệu. dân số toàn bộ thời chiến quốc khoảng 40 triệu chiếm 40%dân số thế giới. từ ước đoán đó tao nghĩ thời Chu ko đến 1000 nước. chỉ tầm hơn 100 đến 200 nước là cùng. có thằng đéo có tước phong, đơn giản kiểu như thủ trưởng ở bộ lạc đấy.
 
Môn khách là một khái niệm rất đặc trưng của thời chiến quốc các triều đại về sau không nuôi môn khách nữa và ý nghĩa của chữ môn khách đó cũng không giống đời sau. Ví dụ tứ công tử Xuân thân Quân Mạnh thường Quân tín lăng Quân... Nuôi rất nhiều thực khách hay môn khách.. chỉ để quảng bá thương hiệu của mình nhiều người chả có tác dụng gì dù nuôi đến cả ngàn người. Chỉ có rất ít người có tác dụng thực tế. Cái này mày có thể đọc lại trong sử ký tư Mã Thiên
dcm nuôi một bọn khố rách áo ôm. chỉ có vài thằng là giỏi thực sự trong đó. ngày xưa ko có thông tin. bọn môn khách là dân du thực hay đi đây đó. chính bọn này là cái loa truyền miệng nhanh nhất về danh tiếng của đội Mạnh thường quân…vv
lí do là truyền qua nhiều đời đội này vừa giàu vừa có quân đội. vua bắt đầu nghi kị. đại loại kiểu mua chuộc lòng người. làm vua giết cũng phải nghi ngại lòng dân.
 
dcm nuôi một bọn khố rách áo ôm. chỉ có vài thằng là giỏi thực sự trong đó. ngày xưa ko có thông tin. bọn môn khách là dân du thực hay đi đây đó. chính bọn này là cái loa truyền miệng nhanh nhất về danh tiếng của đội Mạnh thường quân…vv
lí do là truyền qua nhiều đời đội này vừa giàu vừa có quân đội. vua bắt đầu nghi kị. đại loại kiểu mua chuộc lòng người. làm vua giết cũng phải nghi ngại lòng dân.
Mặc gia tao thấy mới ghê gớm, lấy sức một nhà, địch được một quốc. Mặc Địch mới là chân chính đại thánh nhân, hấp dẫn anh kiệt trong thiên hạ. Đáng tiếc hậu bối kế tục bất tài, nếu không Mặc gia tất như mặt trời thứ 2 ở Ba Đình
 
dcm nuôi một bọn khố rách áo ôm. chỉ có vài thằng là giỏi thực sự trong đó. ngày xưa ko có thông tin. bọn môn khách là dân du thực hay đi đây đó. chính bọn này là cái loa truyền miệng nhanh nhất về danh tiếng của đội Mạnh thường quân…vv
lí do là truyền qua nhiều đời đội này vừa giàu vừa có quân đội. vua bắt đầu nghi kị. đại loại kiểu mua chuộc lòng người. làm vua giết cũng phải nghi ngại lòng dân.
Không nhé, tùy từng nhà nhưng mày muốn làm môn khách hay khách khanh của quý tộc và được yêu mến tin dùng thì mày phải có thực tài.
Thời chiến quốc nhiều quý tộc nuôi môn khách toàn người nổi tiếng có tài mới đem ra đánh nhau được mà.
 
dcm nuôi một bọn khố rách áo ôm. chỉ có vài thằng là giỏi thực sự trong đó. ngày xưa ko có thông tin. bọn môn khách là dân du thực hay đi đây đó. chính bọn này là cái loa truyền miệng nhanh nhất về danh tiếng của đội Mạnh thường quân…vv
lí do là truyền qua nhiều đời đội này vừa giàu vừa có quân đội. vua bắt đầu nghi kị. đại loại kiểu mua chuộc lòng người. làm vua giết cũng phải nghi ngại lòng dân.
Nói thế là không chuẩn.
Môn khách muốn vào được nhà của gia chủ thì cũng phải được đánh giá. Ví như Lã Thị Xuân Thu của Lã Bất Vi, đéo có môn khách đông đảo, Chư tử bách gia cái nào cũng có thì viết thế lìn nào được bộ đó ?
Vấn đề là tuyển chọn môn khách ra sao thì phải tùy gia chủ, gia chủ có trình độ, có dòng dõi thì môn khách chất lượng cũng cao, Mạnh Thường Quân, Tín Lăng Quân, Lã Bất Vi môn khách đều nhiều hạng siêu phàm. Nhưng Lao cmn Ái với cái cu 50cm thì môn khách phần lớn là loại trộm gà bắt chó, dâm dê đê tiện, khi chưa bị Doanh Chính tính sổ thì cũng đông đảo binh hùng tướng mạnh, mới làm Lao Ái suy nghĩ phạm thượng, đến khi Doanh Chính hú 1 cái là chém sạch, chạy trối chết, toàn lũ giá áo túi cơm.

Ngày nay không dùng từ môn khách vì thời Xuân Thu môn khách nó hoành tráng quá, đến bài thơ Hiệp Khách Hành của Lý Bạch sau đó đến gần ngàn năm còn kể ra vanh vách sự tích của những môn khách nổi tiếng hồi đó, nói về Xuân Thu Chiến Quốc mà không nói về môn khách thì không khác gì chặt nửa quyển sử. Kinh Kha là môn khách, Chuyên Chư là môn khách, thậm chí Ngũ Tử Tư, Tôn Tẫn lúc sa cơ cũng là môn khách mới có cơ hội thi triển tài năng.
Nhưng mày viết thì tao cảm giác mày đang nghĩ môn khách nó giống hoa hậu, chỉ khoe ra thể hiện phông bạt là chính chứ không có tác dụng gì. Cái đó là sai quá sai nhé.
 
Bàn về chữ "Bá" như tao còm của thằng kia thì Bá ở đây vẫn có tước vị nha @congarung1988.
Bá: Phong cho cháu đời ba trong hoàng tộc (Tức là cháu của các vương), hoặc con trưởng của các công chúa.
Còn ở Châu Âu thì vẫn có Bá tước.

Nếu xét phong kiến phương Đông không thì như trên : các tước bá vẫn còn thua : Vương-Công-Hầu chỉ trên Tử-Nam thôi.

Coi tiên hiệp nhiều quá cứ tưởng từ "Bá: trong bá chủ hay bá trong bá đạo" thì tụi mày nhầm chữ nghĩa rồi.

Nói về Đế : thì người đầu tiên xưng đế của TQ là Tần Thủy Hoàng Đế, trước đó các vua nhà Chu- Ân hay thất quốc đều chỉ xưng vương là hết cỡ, vì họ tự nhận không xứng với Hoàng Đế : là người lập ra nước TQ - Thủy tổ bọn khựa.
Ở VN tao nhớ thì ngông nhất cũng chỉ có Đinh Tiên Hoàng Đế, còn những người khác, kể cả Lý Thái Tổ người mà HN tự hào 1000 năm văn hiến cũng không xưng Đế.
Nên tước vị thì Đế-Vương-Công-Hầu-Bá-Tử-Nam.
 
Nói thế là không chuẩn.
Môn khách muốn vào được nhà của gia chủ thì cũng phải được đánh giá. Ví như Lã Thị Xuân Thu của Lã Bất Vi, đéo có môn khách đông đảo, Chư tử bách gia cái nào cũng có thì viết thế lìn nào được bộ đó ?
Vấn đề là tuyển chọn môn khách ra sao thì phải tùy gia chủ, gia chủ có trình độ, có dòng dõi thì môn khách chất lượng cũng cao, Mạnh Thường Quân, Tín Lăng Quân, Lã Bất Vi môn khách đều nhiều hạng siêu phàm. Nhưng Lao cmn Ái với cái cu 50cm thì môn khách phần lớn là loại trộm gà bắt chó, dâm dê đê tiện, khi chưa bị Doanh Chính tính sổ thì cũng đông đảo binh hùng tướng mạnh, mới làm Lao Ái suy nghĩ phạm thượng, đến khi Doanh Chính hú 1 cái là chém sạch, chạy trối chết, toàn lũ giá áo túi cơm.

Ngày nay không dùng từ môn khách vì thời Xuân Thu môn khách nó hoành tráng quá, đến bài thơ Hiệp Khách Hành của Lý Bạch sau đó đến gần ngàn năm còn kể ra vanh vách sự tích của những môn khách nổi tiếng hồi đó, nói về Xuân Thu Chiến Quốc mà không nói về môn khách thì không khác gì chặt nửa quyển sử. Kinh Kha là môn khách, Chuyên Chư là môn khách, thậm chí Ngũ Tử Tư, Tôn Tẫn lúc sa cơ cũng là môn khách mới có cơ hội thi triển tài năng.
Nhưng mày viết thì tao cảm giác mày đang nghĩ môn khách nó giống hoa hậu, chỉ khoe ra thể hiện phông bạt là chính chứ không có tác dụng gì. Cái đó là sai quá sai nhé.
Gọi là nuôi môn khách hoặc là nuôi lính cũng tương tự, vì ngày xưa trọng người tài nên mới dùng từ môn khách.
Thằng kia nói cũng có lý, môn khách đúng là 1 đám không quân chủ, không tiền, không thế, chỉ có tài, vào đúng nhà trọng người tài mà đúng chủ thì ngon cơm, 1 thân công danh sự nghiệp, chọn sai chủ thì ăn cám.
Môn khách thì sau này dùng từ chính xác là "nhân viên công ty"
Môn khách khác với gia đinh, hạ nhân là ở chổ lòng trung thành của môn khách không bị ràng buộc.
 
Bàn về chữ "Bá" như tao còm của thằng kia thì Bá ở đây vẫn có tước vị nha @congarung1988.
Bá: Phong cho cháu đời ba trong hoàng tộc (Tức là cháu của các vương), hoặc con trưởng của các công chúa.
Còn ở Châu Âu thì vẫn có Bá tước.

Nếu xét phong kiến phương Đông không thì như trên : các tước bá vẫn còn thua : Vương-Công-Hầu chỉ trên Tử-Nam thôi.

Coi tiên hiệp nhiều quá cứ tưởng từ "Bá: trong bá chủ hay bá trong bá đạo" thì tụi mày nhầm chữ nghĩa rồi.

Nói về Đế : thì người đầu tiên xưng đế của TQ là Tần Thủy Hoàng Đế, trước đó các vua nhà Chu- Ân hay thất quốc đều chỉ xưng vương là hết cỡ, vì họ tự nhận không xứng với Hoàng Đế : là người lập ra nước TQ - Thủy tổ bọn khựa.
Ở VN tao nhớ thì ngông nhất cũng chỉ có Đinh Tiên Hoàng Đế, còn những người khác, kể cả Lý Thái Tổ người mà HN tự hào 1000 năm văn hiến cũng không xưng Đế.
Nên tước vị thì Đế-Vương-Công-Hầu-Bá-Tử-Nam.
Cái anh nói trên mãi sau này mới dùng đó. Kiểu như nhà thanh cho cha truyền con nối nhưng sẽ hạ một cấp trừ thiết mạo tử vương. Còn Bá vẫn có 2 nghĩa - tước hiệu bá và bá trong nghĩa bá chủ. Vì sao có chữ Bá trong Bá chủ, bá đạo (đạo của ngũ bá, ngược vs vương đạo - k phải bá đạo theo nghĩa hiểu hiện nay). Xưa bá là con trưởng đứng đầu trong cách đặt tên con cái trong nhà - bá, trọng, thúc, quý. Vua Chu vì Hoàn Công, Văn Công có công tôn vua nhương di, nên gọi họ là bá (anh lớn) của các chư hầu. Vì vua - thiên tử - coi chư hầu như con của mình. Đó là nghĩa gốc của bá 霸/伯. 2 chữ này dùng lẫn nhau đều mang nghĩa kiểu bố mày là đại ca của tất cả quần hùng
Trong 18 người được phong Vương sau khi nhà Tần sụp đổ thì Tây Sở bá vương thêm chữ bá (霸/伯)vào tước hiệu Vương của mình để chứng tỏ rằng mình cầm đầu chư hầu. Nhưng như thế là ông ta sai vì ông ta vẫn chỉ là vương về tức hiệu không hề hơn mà chỉ ngang hàng với những người còn lại. Lưu bang khôn hơn nhiều,tao là hoàng đế chứ không phải chỉ là một cái tựa hiệu Bá Vương không đầu không cuối
 
Gọi là nuôi môn khách hoặc là nuôi lính cũng tương tự, vì ngày xưa trọng người tài nên mới dùng từ môn khách.
Thằng kia nói cũng có lý, môn khách đúng là 1 đám không quân chủ, không tiền, không thế, chỉ có tài, vào đúng nhà trọng người tài mà đúng chủ thì ngon cơm, 1 thân công danh sự nghiệp, chọn sai chủ thì ăn cám.
Môn khách thì sau này dùng từ chính xác là "nhân viên công ty"
Môn khách khác với gia đinh, hạ nhân là ở chổ lòng trung thành của môn khách không bị ràng buộc.
Thời chiến quốc về trước họ hay dùng chữ thực khách hơn. Toàn một lũ Du thủ Du thực ăn bám mấy vị công tử. Nhưng các vị công tử vẫn cần họ vì thỉnh thoảng giống như gia nhân sai việc, thậm chí có người tài còn giúp được mọi việc liên quan tới sống chết (câu chuyện gà gáy chó sủa của Mạnh Thường Quân).
Đến thời Tây Hán vì Ngô Vương Lưu Tỵ nuôi đám Du thủ Du thực sau này phản lại nhà Hán. Nên việc này dần dần bị hạn chế
Người ta vẫn nuôi môn khách nhưng chỉ số ít và đa phần là nuôi người tài
Chuyện nuôi môn khách cũng trở nên hiếm hơn
 
Bài của chúng mày dài quá
Nhưng có mấy cái tao phân loại cho dễ thôi.

1. Vương, Hoàng, Đế, Hậu ... Nó không phải đẻ ra nó đã chỉ ý nghĩa như hiện tại. Theo tao đọc gần đây thì trước kia từ Hậu là chỉ người đứng đầu cao nhất của đất nước. Không nhớ là thời Hạ hay thời Thương, hay trước nữa sau khi lật đổ triều trước, vì làm thấp đi công tích, ngôi vị của tiền triều đã sửa lại, Hậu từ chỉ người đứng đầu -> vợ của người đứng đầu =)) . Hàm ý thì khá là buồn cười, kiểu giang hồ chửi MKBBMLAK vậy. Chức chỉ thủ lĩnh của nước cũ bị xếp chỉ xứng đáng nằm ra chổng mông cho chức thủ lĩnh của nước mới. Khả năng tương tự với Vương, Đế, Hoàng ... Quyền lực ko thay đổi nhưng tên bị sửa đổi để miệt thị tiền triều.

Cái này trên thế giới là có rất nhiều. Ví như vùng Trung Đông, người đứng đầu đất nước trước gọi là shāh đến khi vương triều Achaemenid lên, họ lại đặt mình là shāhanshāh nghĩa là Vua của các vua - ý nghĩa giống hệt việc thay đổi Đế với Vương vậy, từ đó Đế là bố, Vương xuống thành con. Hay như La Mã, Cesar khi Augustus lấy tên ông chú của mình ra làm tước vị đã là tước vị cao nhất, sau đến khi cuối đời cảm thấy mình còn quan trọng hơn, đá từ Cesar xuống, nâng từ Augustus lên làm tước vị, sau dòng họ Julio-Claudian thì cuối cùng Augustus thành vua, Cesar thành tước vị cho Thái tử hoặc phó vương.

Nói đoạn trên để thể hiện rằng tước vị lên xuống, thay đổi và phát triển không cố định, thậm chí từ thời thượng cổ, việc cứng nhắc cho rằng 1 tước vị hay 1 hệ thống tước vị nó bền vững và cố định là 1 tư tưởng sai lầm. Nếu phân tích ko thể kéo từ thời Thương Chu kéo đến Minh Thanh được.

2 . Công Hầu Bá Tử Nam là đại cương thôi. Đến đời sau cấp bậc phức tạp còn chia nhỏ hơn nữa cơ. Ví như Hầu còn có Quận Hầu, Huyện Hầu. Các tước này nó sẽ chia nhỏ hệ thống cấp bậc ra, khá phức tạp, không nên mãi lan man mấy cái từ ngữ làm gì.
 
Cái anh nói trên mãi sau này mới dùng đó. Kiểu như nhà thanh cho cha truyền con nối nhưng sẽ hạ một cấp trừ thiết mạo tử vương. Còn Bá vẫn có 2 nghĩa - tước hiệu bá và bá trong nghĩa bá chủ. Vì sao có chữ Bá trong Bá chủ, bá đạo (đạo của ngũ bá, ngược vs vương đạo - k phải bá đạo theo nghĩa hiểu hiện nay). Xưa bá là con trưởng đứng đầu trong cách đặt tên con cái trong nhà - bá, trọng, thúc, quý. Vua Chu vì Hoàn Công, Văn Công có công tôn vua nhương di, nên gọi họ là bá (anh lớn) của các chư hầu. Vì vua - thiên tử - coi chư hầu như con của mình. Đó là nghĩa gốc của bá 霸/伯. 2 chữ này dùng lẫn nhau đều mang nghĩa kiểu bố mày là đại ca của tất cả quần hùng
Trong 18 người được phong Vương sau khi nhà Tần sụp đổ thì Tây Sở bá vương thêm chữ bá (霸/伯)vào tước hiệu Vương của mình để chứng tỏ rằng mình cầm đầu chư hầu. Nhưng như thế là ông ta sai vì ông ta vẫn chỉ là vương về tức hiệu không hề hơn mà chỉ ngang hàng với những người còn lại. Lưu bang khôn hơn nhiều,tao là hoàng đế chứ không phải chỉ là một cái tựa hiệu Bá Vương không đầu không cuối
Phần Tây Sở Bá Vương là tự xưng chứ không được sắc phong nên mình không nói đến, cái đó là ngạo khí chứ không phải chức tước mà.
 
Bài của chúng mày dài quá
Nhưng có mấy cái tao phân loại cho dễ thôi.

1. Vương, Hoàng, Đế, Hậu ... Nó không phải đẻ ra nó đã chỉ ý nghĩa như hiện tại. Theo tao đọc gần đây thì trước kia từ Hậu là chỉ người đứng đầu cao nhất của đất nước. Không nhớ là thời Hạ hay thời Thương, hay trước nữa sau khi lật đổ triều trước, vì làm thấp đi công tích, ngôi vị của tiền triều đã sửa lại, Hậu từ chỉ người đứng đầu -> vợ của người đứng đầu =)) . Hàm ý thì khá là buồn cười, kiểu giang hồ chửi MKBBMLAK vậy. Chức chỉ thủ lĩnh của nước cũ bị xếp chỉ xứng đáng nằm ra chổng mông cho chức thủ lĩnh của nước mới. Khả năng tương tự với Vương, Đế, Hoàng ... Quyền lực ko thay đổi nhưng tên bị sửa đổi để miệt thị tiền triều.

Cái này trên thế giới là có rất nhiều. Ví như vùng Trung Đông, người đứng đầu đất nước trước gọi là shāh đến khi vương triều Achaemenid lên, họ lại đặt mình là shāhanshāh nghĩa là Vua của các vua - ý nghĩa giống hệt việc thay đổi Đế với Vương vậy, từ đó Đế là bố, Vương xuống thành con. Hay như La Mã, Cesar khi Augustus lấy tên ông chú của mình ra làm tước vị đã là tước vị cao nhất, sau đến khi cuối đời cảm thấy mình còn quan trọng hơn, đá từ Cesar xuống, nâng từ Augustus lên làm tước vị, sau dòng họ Julio-Claudian thì cuối cùng Augustus thành vua, Cesar thành tước vị cho Thái tử hoặc phó vương.

Nói đoạn trên để thể hiện rằng tước vị lên xuống, thay đổi và phát triển không cố định, thậm chí từ thời thượng cổ, việc cứng nhắc cho rằng 1 tước vị hay 1 hệ thống tước vị nó bền vững và cố định là 1 tư tưởng sai lầm. Nếu phân tích ko thể kéo từ thời Thương Chu kéo đến Minh Thanh được.

2 . Công Hầu Bá Tử Nam là đại cương thôi. Đến đời sau cấp bậc phức tạp còn chia nhỏ hơn nữa cơ. Ví như Hầu còn có Quận Hầu, Huyện Hầu. Các tước này nó sẽ chia nhỏ hệ thống cấp bậc ra, khá phức tạp, không nên mãi lan man mấy cái từ ngữ làm gì.
Tao đang bám theo đề tài của chủ thớt đưa ra, còn mày giảng giải nghĩa thì lạc đề.
Như Trung Hoa, nếu như chủ thớt tính từ thời Chu để phân cấp, thì cũng không chính xác, tao thấy phải lấy nhà Hán, vì đám Khựa thích là người Hán, hoặc lấy nhà Đường cực thịnh ra để phân cấp phân tước.
Việc tự xưng thì mỗi người 1 kiểu, thích xưng là gì chả được? như nhà truyền đạo nào đó tự xưng là con của chúa trời, hoặc ai đó tự xưng là thần thánh, như tiên hiệp thì bá chủ vũ trụ...cái này khác nội dung rồi.
Phần 2 của mày là sai nhé : làm đéo gì có Quận Hầu với Huyện Hầu? Tước hầu là phong có người có công lao to lớn, còn Quận Công và Huyện Lệnh lại là chuyện khác, không so với tước Hầu được.
Còn lạm bàn là bàn về cấp bậc và chức tước như thằng thớt nói thôi.
 
Tao đang bám theo đề tài của chủ thớt đưa ra, còn mày giảng giải nghĩa thì lạc đề.
Như Trung Hoa, nếu như chủ thớt tính từ thời Chu để phân cấp, thì cũng không chính xác, tao thấy phải lấy nhà Hán, vì đám Khựa thích là người Hán, hoặc lấy nhà Đường cực thịnh ra để phân cấp phân tước.
Việc tự xưng thì mỗi người 1 kiểu, thích xưng là gì chả được? như nhà truyền đạo nào đó tự xưng là con của chúa trời, hoặc ai đó tự xưng là thần thánh, như tiên hiệp thì bá chủ vũ trụ...cái này khác nội dung rồi.
Phần 2 của mày là sai nhé : làm đéo gì có Quận Hầu với Huyện Hầu? Tước hầu là phong có người có công lao to lớn, còn Quận Công và Huyện Lệnh lại là chuyện khác, không so với tước Hầu được.
Còn lạm bàn là bàn về cấp bậc và chức tước như thằng thớt nói thôi.
Có Quận Hầu Huyện Hầu đấy, mày ko biết là do mày ko đọc thôi.

Ví dụ như
"Quận công (chữ Hán: 郡公) là một tước hiệu thời phong kiến, do vua ban cho công thần hoặc thân thích, ở dưới tước Quốc công và trên tước Hầu, phong hiệu này có từ thời Tào Ngụy trong lịch sử Trung Quốc. Mai Quận công Phùng Khắc Khoan..."

Quận Hầu, Huyện Hầu, Công Chúa, Quận Chúa, Huyện Chúa đều có.
Con gái của Vua là Công Chúa, con vương gia là Quận chúa, con riêng của vợ vua có người còn được phong Huyện chúa.

Mày ko biết là thì đừng phản bác sớm quá.
 
Có Quận Hầu Huyện Hầu đấy, mày ko biết là do mày ko đọc thôi.

Ví dụ như
"Quận công (chữ Hán: 郡公) là một tước hiệu thời phong kiến, do vua ban cho công thần hoặc thân thích, ở dưới tước Quốc công và trên tước Hầu, phong hiệu này có từ thời Tào Ngụy trong lịch sử Trung Quốc. Mai Quận công Phùng Khắc Khoan..."

Quận Hầu, Huyện Hầu, Công Chúa, Quận Chúa, Huyện Chúa đều có.
Con gái của Vua là Công Chúa, con vương gia là Quận chúa, con riêng của vợ vua có người còn được phong Huyện chúa.

Mày ko biết là thì đừng phản bác sớm quá.
Quận Công - đồng ý
Hầu công : tức là chỉ tước hầu
Huyện công ? chưa từng nghe, chưa nghe có chuyện Huyện chúa.
 
trong sử ký có chép tam hoàng - ngũ đế. Thì hoàng cao hơn đế 1 xíu, đế thì tất nhiên cao hơn vương rồi
Tần Thủy hoàng bảo. - tao đức ngang hơn tam hoàng, công hơn ngũ đế. Tao là hoàng đế
Mày nói đúng rồi.
Sau khi Doanh Chính nhất thống Trung Quốc thì đặt địa vị mình cao hơn vua Thương, Chu cũ. Lấy tên từ truyền thuyết Tam Hoàng, ngũ Đế để đặt ra danh hiệu Thủy Hoàng Đế.
Nói về phong kiến thì k đâu mạnh bằng Trung Quốc, ngay từ thời nhà Chu đã đưa ra khái niệm "Thiên mệnh" vua tự xưng là "Thiên tử" là con trời. Tuy nhiên cội rễ phong kiến bám quá mạnh làm TQ bị tụt hậu khi phương Tây đã cách mạng khoa học kỹ thuật, công nghiệp. Nói về bề dày lịch sử-văn hóa thì TQ là số 1.
Note: đế chế Shang trong game AOE chính là nhà Thương, triều đại được coi là thứ 2 trong lịch sử Trung Quốc 😃 dân rẻ 🤭
 
Quận Công - đồng ý
Hầu công : tức là chỉ tước hầu
Huyện công ? chưa từng nghe, chưa nghe có chuyện Huyện chúa.
Thế là do mày đéo biết


Lược dịch 1 đoạn

Thời Tây Tấn, hầu tước chia làm quận hầu, huyện hầu. Quận hầu là tước hầu lớn nhất, tính tước phẩm hàng đệ nhị, thiếp được cho 6 người, được mang kim chương ( 1 loại ấn vàng ) thanh chu thụ, tam lương quan, lục tử cám, tam thải toản, thất phùng bì mưu, thất du kỳ, thất lưu miện ...

Huyện chúa : Vi quý phi ( Vi phu nhân ) đã có chồng trước, sau tái giá với Thái Tông ( Lý Thế Dân ) còn có 1 nữ con của tiền phu, Thái Tông yêu quý phong là Định Tương Huyện Chúa ( chủ ) sau gả cho Đột Quyết Khả Hãn A Sử Na Trung ( thằng này theo Đường, được phong Tiết Quốc Công ).

Nói chung là tao bao giờ cũng nói có sách, mách có chứng, còn bao giờ tao chửi thì ko cần.

Hầu Công là đéo có, cái này mày tự bịa, tao chỉ nói. Quận Hầu, Huyện Hầu, Quận Công, Quận Chúa, Huyện Chúa thôi.
 
Nói thế là không chuẩn.
Môn khách muốn vào được nhà của gia chủ thì cũng phải được đánh giá. Ví như Lã Thị Xuân Thu của Lã Bất Vi, đéo có môn khách đông đảo, Chư tử bách gia cái nào cũng có thì viết thế lìn nào được bộ đó ?
Vấn đề là tuyển chọn môn khách ra sao thì phải tùy gia chủ, gia chủ có trình độ, có dòng dõi thì môn khách chất lượng cũng cao, Mạnh Thường Quân, Tín Lăng Quân, Lã Bất Vi môn khách đều nhiều hạng siêu phàm. Nhưng Lao cmn Ái với cái cu 50cm thì môn khách phần lớn là loại trộm gà bắt chó, dâm dê đê tiện, khi chưa bị Doanh Chính tính sổ thì cũng đông đảo binh hùng tướng mạnh, mới làm Lao Ái suy nghĩ phạm thượng, đến khi Doanh Chính hú 1 cái là chém sạch, chạy trối chết, toàn lũ giá áo túi cơm.

Ngày nay không dùng từ môn khách vì thời Xuân Thu môn khách nó hoành tráng quá, đến bài thơ Hiệp Khách Hành của Lý Bạch sau đó đến gần ngàn năm còn kể ra vanh vách sự tích của những môn khách nổi tiếng hồi đó, nói về Xuân Thu Chiến Quốc mà không nói về môn khách thì không khác gì chặt nửa quyển sử. Kinh Kha là môn khách, Chuyên Chư là môn khách, thậm chí Ngũ Tử Tư, Tôn Tẫn lúc sa cơ cũng là môn khách mới có cơ hội thi triển tài năng.
Nhưng mày viết thì tao cảm giác mày đang nghĩ môn khách nó giống hoa hậu, chỉ khoe ra thể hiện phông bạt là chính chứ không có tác dụng gì. Cái đó là sai quá sai nhé.
Thời Chiến Quốc hay nuôi môn khách, cũng có nhiều người tài, văn võ đủ cả nhưng tao thấy đa phần vẫn ăn ko ngồi rồi là chính.
Mạnh Thường Quân nuôi 3000 môn khách thì dc bao nhiêu người hữu dụng? Khi có việc cần kế sách hay thì cùng lắm chỉ vài chục người đc dùng, đi hỏi ý kiến đủ 3000 người cũng hết hơi.
Như Thái Tử Đan tìm mãi mới có 1 Kinh Kha đi ám sát Tần Doanh Chính.
Thời Tam Quốc, các chư hầu cầm vạn quân nhưng đủ trình để dc chúa công mời ra bàn mưu tính kế thì văn võ quanh quẩn dc vài chục người.
Thời nào cũng thế, đám môn khách thực sự tài năng ko nhiều, còn lại toàn làm việc vặt cho chủ thôi. Môn khách thời xưa cũng chia làm nhiều hạng. Như Mạnh Thường Quân, chia 3 hạng. Loại 3 chỉ dc ăn cơm trắng với rau. Loại 2 dc ăn cơm có thịt, loại 1 thì ăn phè phỡn lại dc cho quà gửi về nhà nữa.
 
Từ hoàng đế sau thời Tần Thủy Hoàng mới có. Trước đấy Bá chắc to cmn nhất
Sai rồi, bá trong bá chủ là chỉ những người mạnh. Như câu "Phi đế, phi bá. Quyền khuynh thiên hạ" là chỉ chúa Trịnh mặc dù không phải hoàng đế, cũng không phải bá chủ. Nhưng chúa Trịnh mới là người đứng đầu đất nước. :embarrassed:
Sự khác nhau của vương và hoàng trong trường hợp này là gì?
Chỉ đến khi chiếm được Ấn Độ, vua nước Anh mới xưng là nữ hoàng Anh. :embarrassed:
 
Mà "Bá" khả năng cũng giống giống tước vị, càng cổ xưa và cao hơn công - hầu, có thể là thủ lĩnh một bộ lạc, như Tây Bá Chu Văn Vương.

Vào Tam Quốc, Tôn Quyền muốn xưng vương, các đại thần thảo luận nên xưng thế nào, có vị đề nghị Tôn Quyền tự xưng "Cửu Châu Bá", Cửu Châu tức Tàu, bá tức bá chủ cõi Tàu.

Nhưng cuối cùng do danh hiệu này quá lâu, cổ đại cũng không có ai dùng Cửu Châu làm tôn hiệu, cuối cùng mới quyết định tiếp danh "Ngô vương" của Tào Nguỵ trao cho.
Bạn nhầm rồi, trong truyện phong thần diễn nghĩa. Nhà Thương ở giữa, xung quanh là 4 nước chư hầu lớn theo các vị trí đông, tây, nam, bắc. Thay mặt vua nhà Thương cai trị các nước chư hầu nhỏ hơn. Trong truyện phong thần diễn nghĩa, thời nhà Thương có đến mấy trăm nước chư hầu. :embarrassed:
Tây bá hầu Cơ Xương là 1 trong 4 đại chư hầu đấy, và tước vị của Chu Văn Vương Cơ Xương đầy đủ phải là Tây bá hầu Cơ Xương. Cơ Xương là tước hầu. Trong truyện phong thần diễn nghĩa, ngoài Tây bá hầu Cơ Xương ra, thì 3 chư hầu lớn khác là đông bá hầu, Bắc bá hầu, nam bá hầu. :embarrassed:
Nên theo tôi nghĩ, thời nhà Thương. Vua nhà Thương địa vị cao nhất với tước vương, Trụ Vương cũng là vương mà. Sau đấy là tước công, hầu, bá, tử nam. 4 nước chư hầu lớn khác như Tây bá hầu thay mặt Trụ Vương quản lý các nước chư hầu nhỏ hơn là tước hầu, lãnh thổ nước Chu của Tây bá hầu Cơ Xương nói đúng ra là hầu quốc. :embarrassed:
 
Sửa lần cuối:
Thời Chiến Quốc hay nuôi môn khách, cũng có nhiều người tài, văn võ đủ cả nhưng tao thấy đa phần vẫn ăn ko ngồi rồi là chính.
Mạnh Thường Quân nuôi 3000 môn khách thì dc bao nhiêu người hữu dụng? Khi có việc cần kế sách hay thì cùng lắm chỉ vài chục người đc dùng, đi hỏi ý kiến đủ 3000 người cũng hết hơi.
Như Thái Tử Đan tìm mãi mới có 1 Kinh Kha đi ám sát Tần Doanh Chính.
Thời Tam Quốc, các chư hầu cầm vạn quân nhưng đủ trình để dc chúa công mời ra bàn mưu tính kế thì văn võ quanh quẩn dc vài chục người.
Thời nào cũng thế, đám môn khách thực sự tài năng ko nhiều, còn lại toàn làm việc vặt cho chủ thôi. Môn khách thời xưa cũng chia làm nhiều hạng. Như Mạnh Thường Quân, chia 3 hạng. Loại 3 chỉ dc ăn cơm trắng với rau. Loại 2 dc ăn cơm có thịt, loại 1 thì ăn phè phỡn lại dc cho quà gửi về nhà nữa.
Môn khách nó giống nhân viên công ty ấy.
Mày không thể điều hành 1 công ty toàn nhân viên hạt nhân được.
Cứ bảo là chỉ biết ăn không ngồi rồi, đầu tiên là hiệu ứng thiên kim mua mã cốt, thằng vô dụng còn được mày sắp xếp vị trí, vậy ta đây người rài giỏi nhường này, chả lẽ lại lo là nó không trọng dụng ư ?
2 là tính cộng đồng, không biết ngoài xã hội mày có để ý không, chứ 10 thằng giỏi cả ngồi với nhau là đéo ngồi được, văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị, 1 tập thể toàn tinh anh là 1 tập thể làm việc như buồi. Đơn cử như trong bóng đá, 1 đội tuyển Đức vài sao làng nhà làng nhàng trên trường quốc tế đá cho 1 đội tinh cmn anh sao chớp như vũ trường là Brazil 7-0 hay 7-1 gì đó tao đéo nhớ. Thực tế là chỉ trong game PES hay FIFA thì mới có đội hình all-star vô địch, còn bất kỳ cố gắng tái tạo cái đội hình toàn sao vào CLB đều như cứt. Môn khách cũng thế, nếu chỉ tuyển toàn tinh anh, khả năng cao bọn này nó thịt cmn nhau trước, nhị đào sát tam sĩ chưa bao giờ là câu chuyện đùa. Thế nên có tinh anh phải có thằng làng nhàng, cũng như công ty có thằng giỏi phải có thằng ăn không ngồi rồi bợ đít, khôn lỏi các kiểu, dùng tốt là do mày giỏi, dùng đéo ra gì là do trình mày kém, đéo phải do môn khách.
Thứ 3 là việc cũng phải phân chia việc nặng việc nhẹ, việc cao việc thấp. Ám sát, lãnh binh, soạn thư, mưu sách là việc lớn, dùng tinh anh là hợp lý, thế đưa thư, bảo vệ, vẫy cờ hò reo, trộm gà bắt chó, chôm xi líp, hiếp dâm con heo, đẩy bà già xuống biển thì tinh anh nào nó làm ? Lúc này phải dùng môn khách cấp cơm trắng muối vừng nó mới hợp lý đúng người đúng việc.

Tôn Tử binh pháp : Quý hồ tinh bất quý hồ đa, Hàn Tín điểm binh thì lại càng nhiều càng tốt. Cái chính là biết dùng bao nhiêu, dùng lúc nào và dùng như thế nào thôi.
 
Môn khách nó giống nhân viên công ty ấy.
Mày không thể điều hành 1 công ty toàn nhân viên hạt nhân được.
Cứ bảo là chỉ biết ăn không ngồi rồi, đầu tiên là hiệu ứng thiên kim mua mã cốt, thằng vô dụng còn được mày sắp xếp vị trí, vậy ta đây người rài giỏi nhường này, chả lẽ lại lo là nó không trọng dụng ư ?
2 là tính cộng đồng, không biết ngoài xã hội mày có để ý không, chứ 10 thằng giỏi cả ngồi với nhau là đéo ngồi được, văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị, 1 tập thể toàn tinh anh là 1 tập thể làm việc như buồi. Đơn cử như trong bóng đá, 1 đội tuyển Đức vài sao làng nhà làng nhàng trên trường quốc tế đá cho 1 đội tinh cmn anh sao chớp như vũ trường là Brazil 7-0 hay 7-1 gì đó tao đéo nhớ. Thực tế là chỉ trong game PES hay FIFA thì mới có đội hình all-star vô địch, còn bất kỳ cố gắng tái tạo cái đội hình toàn sao vào CLB đều như cứt. Môn khách cũng thế, nếu chỉ tuyển toàn tinh anh, khả năng cao bọn này nó thịt cmn nhau trước, nhị đào sát tam sĩ chưa bao giờ là câu chuyện đùa. Thế nên có tinh anh phải có thằng làng nhàng, cũng như công ty có thằng giỏi phải có thằng ăn không ngồi rồi bợ đít, khôn lỏi các kiểu, dùng tốt là do mày giỏi, dùng đéo ra gì là do trình mày kém, đéo phải do môn khách.
Thứ 3 là việc cũng phải phân chia việc nặng việc nhẹ, việc cao việc thấp. Ám sát, lãnh binh, soạn thư, mưu sách là việc lớn, dùng tinh anh là hợp lý, thế đưa thư, bảo vệ, vẫy cờ hò reo, trộm gà bắt chó, chôm xi líp, hiếp dâm con heo, đẩy bà già xuống biển thì tinh anh nào nó làm ? Lúc này phải dùng môn khách cấp cơm trắng muối vừng nó mới hợp lý đúng người đúng việc.

Tôn Tử binh pháp : Quý hồ tinh bất quý hồ đa, Hàn Tín điểm binh thì lại càng nhiều càng tốt. Cái chính là biết dùng bao nhiêu, dùng lúc nào và dùng như thế nào thôi.
Phân tích cũng có lý lại còn hài hước 😂
 
Quận Công - đồng ý
Hầu công : tức là chỉ tước hầu
Huyện công ? chưa từng nghe, chưa nghe có chuyện Huyện chúa.
Theo sách Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ thì: ["Phàm người được phong tước có đất làm thái ấp, như Thân Vương thì lấy tên tỉnh; Quận vương, Thân công, Quốc công, Quận công thì lấy tên phủ; Huyện công, huyện hầu thì lấy tên huyện; Hương công, Hương hầu, Đình hầu thì lấy tên xã. Dưới nữa theo chức mà gọi"]

=> Tức là có huyện công, chỉ là mày chưa từng nghe thôi

Còn Huyện chúa thì đương nhiên là cũng có rồi, cụ thể là Triều Tiên và Trung Quốc đều có cái tên gọi này cả.

Đặc biệt không có cái gọi là HẦU CÔNG, chưa bao giờ tao nghe có cái này, mời mày dẫn sách nào nói có cái tước vị này. Tước Hầu thì tao thấy có vài cái như sau: Đại Quốc Hầu, Thứ Quốc Hầu, Thượng Vị Hầu, quan nội hầu, quan phục hầu. Thậm chí thời Lê sơ ở Việt Nam còn có Á Hầu, Thông Hầu, Quan Phục Hầu, Trước Phục Hầu. Đến thời Nguyễn có Huyện Hầu, Hương Hầu, Kỳ Nội Hầu.
Bàn về chữ "Bá" như tao còm của thằng kia thì Bá ở đây vẫn có tước vị nha @congarung1988.
Bá: Phong cho cháu đời ba trong hoàng tộc (Tức là cháu của các vương), hoặc con trưởng của các công chúa.
Còn ở Châu Âu thì vẫn có Bá tước.

Nếu xét phong kiến phương Đông không thì như trên : các tước bá vẫn còn thua : Vương-Công-Hầu chỉ trên Tử-Nam thôi.

Coi tiên hiệp nhiều quá cứ tưởng từ "Bá: trong bá chủ hay bá trong bá đạo" thì tụi mày nhầm chữ nghĩa rồi.

Nói về Đế : thì người đầu tiên xưng đế của TQ là Tần Thủy Hoàng Đế, trước đó các vua nhà Chu- Ân hay thất quốc đều chỉ xưng vương là hết cỡ, vì họ tự nhận không xứng với Hoàng Đế : là người lập ra nước TQ - Thủy tổ bọn khựa.
Ở VN tao nhớ thì ngông nhất cũng chỉ có Đinh Tiên Hoàng Đế, còn những người khác, kể cả Lý Thái Tổ người mà HN tự hào 1000 năm văn hiến cũng không xưng Đế.
Nên tước vị thì Đế-Vương-Công-Hầu-Bá-Tử-Nam.
Nói về chữ Đế mày cũng nói sai, Tần Thủy Hoàng - Doanh Chính (hoặc theo như sử Việt Nam hay gọi là Lã Chính) không phải người đầu tiên xưng đế, mà phải nói chính xác là đế đầu tiên toàn cõi Trung Hoa sau khi thống nhất. Vậy người đầu tiên xưng đế là ai?

Tao không rõ đầu tiên thực sự là ai, nhưng có người trước Doanh Chính là Tần Chiêu Tương Vương - Doanh Tắc, quân chủ thứ 33 của nhà Tần (Trong khi Tần THủy Hoàng là quân chủ thứ 35). Cụ thể là thời Tần Chiêu Tương Vương, nước Tần bàn với nước Tề, mỗi quân chủ tự xưng Đế, Tần xưng Tây Đế, Tề xưng Đông Đế (cụ thể là Tề Mẫn Vương).


Đấy là vốn kiến thức của tao còn hạn hẹp, tao không rõ trước 2 vị này còn ai xưng đế nữa không. Nhưng chắc chắn Tần Thủy Hoàng không phải người đầu tiên xưng Đế.

Còn ở Việt Nam nếu nói xưng đế đầu tiên trước cả Đinh Tiên Hoàng Đế thì thậm chí có Lý Nam Đế dựng nước Vạn Xuân cũng xưng Đế để ngang hàng với Trung Hoa. Trước đó còn có cả nhân vật Triệu Đà cũng xưng đế, chính sử Việt Nam ghi nhận Triệu Đà là hoàng đế Việt Nam sánh vai với nhà Hán, nếu mày thuộc team xét lại không công nhận Triệu Đà thì tao tin mày vẫn phải công nhận Lý Bí - tức Lý Nam Đế. Còn nếu mày công nhận Triệu Đà thì chắc chắn Triệu Đà là người đầu tiên xưng đế chứ không phải Đinh Tiên Hoàng Đế.
 

Có thể bạn quan tâm

Top