loading99phantram
Thanh niên Ngõ chợ
Ai ngu ở đây?Ngu thì chết chứ bệnh đau gì
Nó hứa trả cả gốc lẫn lãi.
Yêu 12 năm đụ địt đéo mất tiền.
Ai ngu ở đây?Ngu thì chết chứ bệnh đau gì
nhiều thằng bị tiêm nhiễm vào đầu cái tư tưởng rất ngu và sĩ. Đời ngoài ba mẹ thì đéo ai có trách nhiệm phải nuôi ai cả, nhất là người yêu chứ đéo phải vợ chồng. Toàn bị bơm vào đầu mấy cái quân tử tàu khắm lọ.Ban đầu mình cũng nghĩ thôi hay là chia tay…nhưng như vậy thì lại rất hè,n
vậy làm sao để không rơi vào trường hợp như thế bác.Cảm ơn nó đi r lây lại tiền chứ còn cc gì nữa, cơ mà mấy thằng ngu thế nagy kiểu đéo gì gũng sỹ đéo đòi tiền
Có Lồn nó trảKhi nào nó trả đã, hứa thì ai hứa chả được
T y con nào chả vay tiềnTao thấy chỉ có thằng ngu mới đi cho người yêu vay tiền hoặc trả nợ cho nó thôi. Mà nói thẳng con nào yêu mày chân thành nó cũng chả bao giờ muốn bản thân nó làm gánh nặng cho mày.
Nhiều con súc vật tới mức vay tiền người yêu, xong nhiều bà súc vật con vay tiền người yêu của con gái. Thế lúc chia tay có giả không? Hay là nói đòi lại bóc phốt nó lên mạng là chia tay đòi quà, tiền?
drama giật gân giật tít để tăng follow ấy màDạo này hay có cái vụ seeding mấy bài kể lể tâm sự hỏi đáp kiểu này vãi nhỉ. Tao làm bên xây dựng thương hiệu cá nhân cho mấy KOLs tao thấy giờ forum, hội nhóm nào cũng áp dụng trò seeding này.
Hay quá tml 👍Mày sai rồi.
Thứ nhất là nghĩ nó nợ mà chia tay thì hèn. Người ngoài sẽ bảo mày hèn. Xã hội sẽ bảo mày hèn. Bọn đàn bà sẽ nương theo đó mà tạo áp lực cho mày. Nhưng mày đéo có nghĩa vụ phải trả nợ, phải gánh cho ai cả.
Thứ hai là mày nghĩ trả nợ xong thì nó phải yêu mà mãi, không được thay lòng. Mày không thể đặt quá nhiều kỳ vọng vào thứ mày k thể kiểm soát, nên đau lòng là tất yếu.
Câu chuyện này cho thấy chúng ta phải tỉnh táo lên. Yêu là yêu, rạch ròi, rõ ràng, phải tính toán cho mình. Nếu có trả nợ thì phải dư dả tài chính, tâm lý trả nợ giúp vì nhân duyên, k cần đáp lại. Còn nếu k muốn trả thì cứ nói k trả, cần thì dừng lại, đéo sao cả.
Mà tính ra mày vẫn còn làm lại được. Còn trẻ mà. Cũng đéo cần chúc nó hạnh phúc làm qq gì. Như vậy là simp. Nó đéo đáng với câu chúc đó.
Còn phần tiền nó đòi trả lại thì mày nói là, anh giúp em k chỉ là tiền, mà còn là 2 năm nỗ lực, chi tiêu tằn tiện. Tiền đó em k cần trả lại.
Vậy được rồi. Đéo cần trách móc. Chì chiết. Ngẩng đầu lên mà sống.
Thằng này đánh lô đề cờ bạc nghiện ngập nợ nần thì mới đáng lo;Mày sai rồi.
Thứ nhất là nghĩ nó nợ mà chia tay thì hèn. Người ngoài sẽ bảo mày hèn. Xã hội sẽ bảo mày hèn. Bọn đàn bà sẽ nương theo đó mà tạo áp lực cho mày. Nhưng mày đéo có nghĩa vụ phải trả nợ, phải gánh cho ai cả.
Thứ hai là mày nghĩ trả nợ xong thì nó phải yêu mà mãi, không được thay lòng. Mày không thể đặt quá nhiều kỳ vọng vào thứ mày k thể kiểm soát, nên đau lòng là tất yếu.
Câu chuyện này cho thấy chúng ta phải tỉnh táo lên. Yêu là yêu, rạch ròi, rõ ràng, phải tính toán cho mình. Nếu có trả nợ thì phải dư dả tài chính, tâm lý trả nợ giúp vì nhân duyên, k cần đáp lại. Còn nếu k muốn trả thì cứ nói k trả, cần thì dừng lại, đéo sao cả.
Mà tính ra mày vẫn còn làm lại được. Còn trẻ mà. Cũng đéo cần chúc nó hạnh phúc làm qq gì. Như vậy là simp. Nó đéo đáng với câu chúc đó.
Còn phần tiền nó đòi trả lại thì mày nói là, anh giúp em k chỉ là tiền, mà còn là 2 năm nỗ lực, chi tiêu tằn tiện. Tiền đó em k cần trả lại.
Vậy được rồi. Đéo cần trách móc. Chì chiết. Ngẩng đầu lên mà sống.

Ớ cái địt mẹ thằng thớt tha trên mạng về, làm tao tưởng chuyện của nó, làm tốn vài giọt nước đái của tao
Cặc. 300 là 2 đứa cùng trả. Nó chia ra mỗi đứa 150. Tính trừ chịch như m thì còn 75Mạnh dạn nhắn cho con đó là 300 đó em trả anh một nửa thôi,nửa kia coi như tiền công em cho anh chịch.Cầm tiền được thì thôi chứ nói này nói nọ làm đéo gì cho mệt,vợ chồng lấy nhau mấy chục năm còn bỏ được mà chưa lấy có gì ghê.
Đọc câu chuyện của mày tao bị shock ...tởm lợm con đĩ của mày quá.gặp tao thì chỉ có hóa kiếp cả nhà nó luônGiúp n.y trả nợ gần 300tr xong rồi chia tay…
Yêu nhau 6 năm, đùng cái n.y báo nhà nợ gần 300tr của mẹ n.y do chơi lô đề, còn chưa kể em trai n.y lúc ấy đang học lớp 12, chuẩn bị thi đại học, tiền đâu mà đi học, khi ấy - mình 24 tuổi…Ban đầu mình cũng nghĩ thôi hay là chia tay…nhưng như vậy thì lại rất hè,n với lại những lúc khó khăn là lúc n.y mình cần mình nhất nên mình quyết định ở lại bên n.y cùng n.y trả nợ.
- Thôi được rồi, anh sẽ cùng em trả nợ giúp mẹ. Lo cho em trai em ăn học.
Vậy là những tháng ngày sau đó, 2 đứa cố gắng cày cuốc, trả nợ, lương mình và n.y k được cao cho lắm (2 đứa bằng tuổi) nên mỗi tháng chỉ dư ra 10tr (dần dần sau này dư nhiều hơn) để vừa trả nợ, vừa lo cho em ăn học.
Suốt 3 năm trời dài đằng đẵng, mình k mua sắm gì, chỉ mua đủ để dùng, thức ăn đủ để ăn, k du lịch, k tụ tập bạn bè quá nhiều. Tháng nào cũng cày cuốc đều đặn để trả nợ cùng n.y. Ban đầu mỗi tháng được 9tr xong lên 10tr rồi 12tr, 14tr. Cuối cùng sau đúng 2 năm 11 tháng thì mình và n.y trả hết nợ cho mẹ n.y, cùng với đó là lo cho em trai ăn học đại học đầy đủ, giờ em trai n.y cũng đã đi làm và tự lập được. Đó là vào tháng 11 năm ngoái.
Khi trả nợ xong, chúng mình cũng đề cập đến việc cưới xin, vì giờ cũng đã 27, 28 tuổi, cũng đã bên nhau suốt những năm học sinh, sinh viên, rồi ra trường trải qua bão tố cùng nhau (cùng nhau trả nợ) để rồi có được ngày hôm nay thì n.y mình nói là giờ 2 đứa tay trắng sau khi trả nợ xong, 1 năm đến hơn 1 năm nữa sẽ cưới vì năm nay k được tuổi, với lại trong thời gian ấy cũng có thời gian kiếm thêm tiền để tiết kiệm, lo cho 2 đứa sau này với lại đang tình hình dịch, k biết thế nào.
Mình đồng ý vì chúng mình tính ra yêu nhau 3 năm cấp 3, 4 năm đại học rồi ra trường 5 năm nữa là 12 năm rồi…mình thật sự tin tưởng n.y.
Cho tới đợt này thì mình cảm thấy n.y mình thay đổi, k còn chủ động nhắn tin, hỏi han, quan tâm. Mình nhận ra chứ, mình thì vẫn vậy, đi làm kiếm tiền, có thời gian là nhắn tin quan tâm n.y…rồi mình mới hỏi thật lòng:
- Em có chuyện gì à? Sao đợt này anh thấy em có vẻ k quan tâm anh, em hết yêu anh rồi à.
- Đâu phải, do dịch 2 đứa k gặp được nhau nên anh thấy vậy thôi.
- Ừ, chắc có lẽ k gặp đc nhau nên anh cứ thấy 2 đứa xa cách.
Và linh tính mách bảo…chẳng sai đâu, hóa ra đợt này n.y mình ở quê, được 1 đứa cùng cấp 3 tán tỉnh, nhà thằng này giàu, học đại học gọi là có cho màu mè vì bố mẹ lo hết rồi, học xong về quê, xin vào 1 Cơ qua nhà nước, mua nhà, mua xe cho, còn cho tiền mở quán café và làm bất động sản…Mình với nó là 1 đẳng cấp khác nhau và có lẽ cũng chính vì những thứ ấy, nó đã dễ dàng tán đổ n.y mình.
- Sao anh thấy bạn bè anh nói em đi với thằng V…, đi chơi mấy lần liền. Có phải em với nó…yêu nhau rồi k?
N.y mình seen nhưng k rep gì, mình gọi k nghe máy, đến 1 lúc sau thì:
- Em xin lỗi, em đã yêu V rồi, em xin lỗi vì ko nói trước cho anh. Em cũng chỉ thử đi chơi với V 1 vài buổi nhưng em nhận ra…em thích và yêu V rồi, anh ấy cũng vậy.
- Ừ, vậy là suốt 12 năm bên nhau, cùng em trả nợ rồi em nói với anh như vậy.
- Em xin lỗi anh mà, anh tha cho em được k, tiền anh trả giúp mẹ em, sau này, em sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho anh.
Ban đầu mình cũng định níu kéo nhưng nghĩ lại níu kéo kiểu gì khi mà n.y mình đã thích và yêu người khác. Đó lại còn là chủ động nữa…
- Ừ thôi anh hiểu rồi. Chúc em và V hạnh phúc. Anh đau lòng lắm em à, nhưng biết làm sao.
- Vâng em xin lỗi anh…xin lỗi anh rất nhiều.
Từ ấy đến h, 2 đứa k liên lạc với nhau nữa ngoài 1 tin nhắn “Anh cứ tính xem anh trả nợ giúp mẹ em hết bn, em gửi anh nhé!”.
Mình chưa rep...Mình chỉ hỏi tại sao thằng V nó lại như vậy, có bao nhiêu người con gái, nó lại cướ,p người con gái của mình, hay là cũng do n.y mình, k còn chung thủy. Người ta gọi là “Đã tìm được mối ngon hơn”…
Bắc thang lên hỏi ông trời đi mảyLấy lại nợ đc rồi mới tính, chứ ko thì lỗ nặng![]()
Địt chưa coi nhiw 300 trieu nuôi sgbn thoai. Chưa thịt thì cayGiúp n.y trả nợ gần 300tr xong rồi chia tay…
Yêu nhau 6 năm, đùng cái n.y báo nhà nợ gần 300tr của mẹ n.y do chơi lô đề, còn chưa kể em trai n.y lúc ấy đang học lớp 12, chuẩn bị thi đại học, tiền đâu mà đi học, khi ấy - mình 24 tuổi…Ban đầu mình cũng nghĩ thôi hay là chia tay…nhưng như vậy thì lại rất hè,n với lại những lúc khó khăn là lúc n.y mình cần mình nhất nên mình quyết định ở lại bên n.y cùng n.y trả nợ.
- Thôi được rồi, anh sẽ cùng em trả nợ giúp mẹ. Lo cho em trai em ăn học.
Vậy là những tháng ngày sau đó, 2 đứa cố gắng cày cuốc, trả nợ, lương mình và n.y k được cao cho lắm (2 đứa bằng tuổi) nên mỗi tháng chỉ dư ra 10tr (dần dần sau này dư nhiều hơn) để vừa trả nợ, vừa lo cho em ăn học.
Suốt 3 năm trời dài đằng đẵng, mình k mua sắm gì, chỉ mua đủ để dùng, thức ăn đủ để ăn, k du lịch, k tụ tập bạn bè quá nhiều. Tháng nào cũng cày cuốc đều đặn để trả nợ cùng n.y. Ban đầu mỗi tháng được 9tr xong lên 10tr rồi 12tr, 14tr. Cuối cùng sau đúng 2 năm 11 tháng thì mình và n.y trả hết nợ cho mẹ n.y, cùng với đó là lo cho em trai ăn học đại học đầy đủ, giờ em trai n.y cũng đã đi làm và tự lập được. Đó là vào tháng 11 năm ngoái.
Khi trả nợ xong, chúng mình cũng đề cập đến việc cưới xin, vì giờ cũng đã 27, 28 tuổi, cũng đã bên nhau suốt những năm học sinh, sinh viên, rồi ra trường trải qua bão tố cùng nhau (cùng nhau trả nợ) để rồi có được ngày hôm nay thì n.y mình nói là giờ 2 đứa tay trắng sau khi trả nợ xong, 1 năm đến hơn 1 năm nữa sẽ cưới vì năm nay k được tuổi, với lại trong thời gian ấy cũng có thời gian kiếm thêm tiền để tiết kiệm, lo cho 2 đứa sau này với lại đang tình hình dịch, k biết thế nào.
Mình đồng ý vì chúng mình tính ra yêu nhau 3 năm cấp 3, 4 năm đại học rồi ra trường 5 năm nữa là 12 năm rồi…mình thật sự tin tưởng n.y.
Cho tới đợt này thì mình cảm thấy n.y mình thay đổi, k còn chủ động nhắn tin, hỏi han, quan tâm. Mình nhận ra chứ, mình thì vẫn vậy, đi làm kiếm tiền, có thời gian là nhắn tin quan tâm n.y…rồi mình mới hỏi thật lòng:
- Em có chuyện gì à? Sao đợt này anh thấy em có vẻ k quan tâm anh, em hết yêu anh rồi à.
- Đâu phải, do dịch 2 đứa k gặp được nhau nên anh thấy vậy thôi.
- Ừ, chắc có lẽ k gặp đc nhau nên anh cứ thấy 2 đứa xa cách.
Và linh tính mách bảo…chẳng sai đâu, hóa ra đợt này n.y mình ở quê, được 1 đứa cùng cấp 3 tán tỉnh, nhà thằng này giàu, học đại học gọi là có cho màu mè vì bố mẹ lo hết rồi, học xong về quê, xin vào 1 Cơ qua nhà nước, mua nhà, mua xe cho, còn cho tiền mở quán café và làm bất động sản…Mình với nó là 1 đẳng cấp khác nhau và có lẽ cũng chính vì những thứ ấy, nó đã dễ dàng tán đổ n.y mình.
- Sao anh thấy bạn bè anh nói em đi với thằng V…, đi chơi mấy lần liền. Có phải em với nó…yêu nhau rồi k?
N.y mình seen nhưng k rep gì, mình gọi k nghe máy, đến 1 lúc sau thì:
- Em xin lỗi, em đã yêu V rồi, em xin lỗi vì ko nói trước cho anh. Em cũng chỉ thử đi chơi với V 1 vài buổi nhưng em nhận ra…em thích và yêu V rồi, anh ấy cũng vậy.
- Ừ, vậy là suốt 12 năm bên nhau, cùng em trả nợ rồi em nói với anh như vậy.
- Em xin lỗi anh mà, anh tha cho em được k, tiền anh trả giúp mẹ em, sau này, em sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho anh.
Ban đầu mình cũng định níu kéo nhưng nghĩ lại níu kéo kiểu gì khi mà n.y mình đã thích và yêu người khác. Đó lại còn là chủ động nữa…
- Ừ thôi anh hiểu rồi. Chúc em và V hạnh phúc. Anh đau lòng lắm em à, nhưng biết làm sao.
- Vâng em xin lỗi anh…xin lỗi anh rất nhiều.
Từ ấy đến h, 2 đứa k liên lạc với nhau nữa ngoài 1 tin nhắn “Anh cứ tính xem anh trả nợ giúp mẹ em hết bn, em gửi anh nhé!”.
Mình chưa rep...Mình chỉ hỏi tại sao thằng V nó lại như vậy, có bao nhiêu người con gái, nó lại cướ,p người con gái của mình, hay là cũng do n.y mình, k còn chung thủy. Người ta gọi là “Đã tìm được mối ngon hơn”…