Người đến từ tương lai.

Có nhiều loại “kệ”
ngu si hưởng thái bình Hoặc là biết và phải trả giá
Với tao thì là tao chấp nhận; vì có gì để mất ngoài cái mạng này kkkk mà sớm muộn cái mạng này cũng sẽ mất mà
T thì bị bệnh nghĩ nhiều từ khi t còn bé tí. T cũng không biết là bản năng t là vậy . Hay t bị bệnh . Nhưng ngay từ khi t còn bé . Thật sự là bé ấy (5 tuổi) t đã có những snghi nó bị lo xa cho tương lai của t . Như giờ trong ký ức của t vẫn còn nhớ. T rất yêu bố mẹ t . Và khi hồi bé , t ngủ với bố mẹ . Nửa đêm có giật mình dạy thì t phản ứng tự nhiên của t là nắm áo của bố mẹ t rất lâu và lúc nào cũng khóc nhè chỉ sợ bố mẹ t già và mất đi. Hay như khi t đi ngang bàn học c t . Hồi đó lớp 1. Chỉ viết được 10 dòng tập làm văn. Mà t đã lo sợ sau bằng tuổi bà ấy t có viết được như bà ấy không. Hay như việc t cũng nghĩ bố mẹ tại sao lại có thể có nhà có tiền và lo được cho gia đình mọi thứ . T cũng không hiểu là tại sao nữa. Và giờ cũng vậy. T cũng luôn có những snghi và sợ hãi. Khi t chưa làm được điều gì đấy thực sự có ý nghĩa hay thành tựu gì cả mà tự dưng cái chết đi thì thật sự là lãng phí cho cái cuộc đời này . Phải chăng là t bị bệnh từ bé hả m?
 
T thì bị bệnh nghĩ nhiều từ khi t còn bé tí. T cũng không biết là bản năng t là vậy . Hay t bị bệnh . Nhưng ngay từ khi t còn bé . Thật sự là bé ấy (5 tuổi) t đã có những snghi nó bị lo xa cho tương lai của t . Như giờ trong ký ức của t vẫn còn nhớ. T rất yêu bố mẹ t . Và khi hồi bé , t ngủ với bố mẹ . Nửa đêm có giật mình dạy thì t phản ứng tự nhiên của t là nắm áo của bố mẹ t rất lâu và lúc nào cũng khóc nhè chỉ sợ bố mẹ t già và mất đi. Hay như khi t đi ngang bàn học c t . Hồi đó lớp 1. Chỉ viết được 10 dòng tập làm văn. Mà t đã lo sợ sau bằng tuổi bà ấy t có viết được như bà ấy không. Hay như việc t cũng nghĩ bố mẹ tại sao lại có thể có nhà có tiền và lo được cho gia đình mọi thứ . T cũng không hiểu là tại sao nữa. Và giờ cũng vậy. T cũng luôn có những snghi và sợ hãi. Khi t chưa làm được điều gì đấy thực sự có ý nghĩa hay thành tựu gì cả mà tự dưng cái chết đi thì thật sự là lãng phí cho cái cuộc đời này . Phải chăng là t bị bệnh từ bé hả m?
Sao em nhớ hay vậy? :vozvn (3):
 
Nhiều chữ vl, tóm lại là m bán thuốc cho mấy thằng ysl, câu chiện ko có gì mới.
Cái đó là đính kèm PR bản thân tí thôi. Chứ t lập topic để muốn bàn luận về chuyện này là thật. Đmm thích đa nghi ko?
 
T thì bị bệnh nghĩ nhiều từ khi t còn bé tí. T cũng không biết là bản năng t là vậy . Hay t bị bệnh . Nhưng ngay từ khi t còn bé . Thật sự là bé ấy (5 tuổi) t đã có những snghi nó bị lo xa cho tương lai của t . Như giờ trong ký ức của t vẫn còn nhớ. T rất yêu bố mẹ t . Và khi hồi bé , t ngủ với bố mẹ . Nửa đêm có giật mình dạy thì t phản ứng tự nhiên của t là nắm áo của bố mẹ t rất lâu và lúc nào cũng khóc nhè chỉ sợ bố mẹ t già và mất đi. Hay như khi t đi ngang bàn học c t . Hồi đó lớp 1. Chỉ viết được 10 dòng tập làm văn. Mà t đã lo sợ sau bằng tuổi bà ấy t có viết được như bà ấy không. Hay như việc t cũng nghĩ bố mẹ tại sao lại có thể có nhà có tiền và lo được cho gia đình mọi thứ . T cũng không hiểu là tại sao nữa. Và giờ cũng vậy. T cũng luôn có những snghi và sợ hãi. Khi t chưa làm được điều gì đấy thực sự có ý nghĩa hay thành tựu gì cả mà tự dưng cái chết đi thì thật sự là lãng phí cho cái cuộc đời này . Phải chăng là t bị bệnh từ bé hả m?
nếu m biết 1 ngày nào đó m sẽ chết (ai cũng chết) vậy thì ý nghĩa mọi thứ là gì??!!
Không có ý nghĩ gì cả, tất cả những gì m làm chính là ý nghĩa (với m);
Sợ hãi m đang gặp là điều sợ hãi vô lý, t biết m sợ cái gì; có phải m sợ vì không biết mọi chuyện rồi sẽ ra sao đúng không?
 

Có thể bạn quan tâm

Top