Ăn chơi Về điện ảnh của Vương Gia Vệ

Tao vừa coi film xong; tao sẽ off xàm, tạm biệt tụi mày; đừng gái gú nữa, các pháp đều là vô thường;
Nếu ai hỏi t "tình yêu là gì?" t không trả lời được;
Nếu ai hỏi t "tình yêu có thời hạn không?" t ngập ngừng rồi trả lời có.
 
Tao vừa coi film xong; tao sẽ off xàm, tạm biệt tụi mày; đừng gái gú nữa, các pháp đều là vô thường;
Nếu ai hỏi t "tình yêu là gì?" t không trả lời được;
Nếu ai hỏi t "tình yêu có thời hạn không?" t ngập ngừng rồi trả lời có.
Off rồi khi nào onl lại. T nghĩ tml simp lord như m nên lên xàm để xả phiền muộn trong lòng :sweet_kiss:
 
Tao vừa coi film xong; tao sẽ off xàm, tạm biệt tụi mày; đừng gái gú nữa, các pháp đều là vô thường;
Nếu ai hỏi t "tình yêu là gì?" t không trả lời được;
Nếu ai hỏi t "tình yêu có thời hạn không?" t ngập ngừng rồi trả lời có.
Trên đời đéo có tình yêu, chỉ có vì Lồn và buồi ngon mà yêu thôi. Có tào khang, ân sâu nghĩa nặng cũng thua hết hợp địt.
 
Mấy chuyện đó xưa như trai đất rồi; tao đã dành ra nửa đời ngừoi tìm kiếm tình yêu; giờ thì tao đã có câu trả lời
 
Mấy chuyện đó xưa như trai đất rồi; tao đã dành ra nửa đời ngừoi tìm kiếm tình yêu; giờ thì tao đã có câu trả lời
Tìm được tình yêu hay không thì cũng phải nhắn mắt xuôi tay.

Ừ thì một thoáng phù vân !

Suy cho cùng, kiếp người hay cuộc tu chỉ là những lần ghé lại đâu đó. Nói ở nghĩa nào thì người ta không ai có thể chung thân với một thứ gì miên viễn. Mình không bỏ nó thì nó cũng xa mình.

Ta có thể mất nó vì nhàm chán hay không còn cơ hội nắm níu. Và cái mà ta yêu nhất cũng có nhiều kiểu bỏ ta ở lại mà đi. Hồi xưa bắt chước theo kinh mà nói thì cái gì cũng là bè cỏ qua sông...
Giờ có thêm tí tuổi, nhiều lúc nằm ngẫm nghĩ một mình, thấy câu nói ví von đó hay quá chừng, hay đáo để.
 
Thêm miếng nữa cho đủ

Thằng bé phải buông hết những món đồ chơi của trẻ con để trở thành người lớn. Đó cũng là một hành trình trong đời. Rồi thì tầm nhìn của thiên hạ phải tiếp tục đổi khác để có thể yêu lấy những người không phải thân thuộc huyết thống. Yêu được một người dưng nào đó thì các cô cậu bắt đầu trưởng thành.

Giai đoạn này lại cũng chỉ là một chặng đường phải vượt qua. Rồi sẽ có một ngày, yêu hay không chẳng còn là chuyện đáng nói nữa. Vấn đề lúc này chỉ đơn giản là có cần thiết hay không mà thôi. Thích hay không chỉ là chuyện phụ. Bước tới được giai đoạn này, hầu hết đều là những tay có hai màu tóc.

Đó là chuyện đời. Chuyện đạo ngẫm kỹ hình như cũng đâu khác gì. Giai đoạn tu chứng nào cũng chỉ là một trạm dừng qua đêm, mai sáng phải tiếp tục đi về phía trước, lên trên cao. Ai nghỉ chân lâu quá, coi chừng cuộc đi đang nảy sinh vấn đề.

Đã gọi là con đường thì lúc nào cũng chỉ để đi, không phải để ở. Muốn lên đỉnh núi, phải biết rời khỏi chân núi. Mọi thành tựu trên đường hành đạo đều chỉ là những lữ quán, những bến đò, những sân ga, phi cảng.

Có những cuộc lên đường chất đầy những kỷ niệm như xe bò chở đá. Có những cuộc lên đường nhẹ nhàng như mây trắng đầu non. Hành giả trên đường tu phải là kẻ hành nhân một đời làm những cuộc giã biệt.

Nói thiệt, con đường nào cũng có những trở ngại, nhưng ai dám bảo mình chưa từng lưu luyến một nơi chốn nào đó trên những dặm trường đã một lần ghé qua. Rồi thì nói một cách đau lòng nhưng không thể khác hơn, là ai cũng phải cắn răng mà băng mình đi về phía trước, hướng tới những chiều cao mà mình chưa đến được.

Nguyên tắc thì nghe đơn giản vậy, nhưng thực tế không một hành giả nào đến đích mà chân không rướm máu, chưa kể một trái tim rách bươm với những gai cỏ tàn độc trên đường.

Không bỏ được cái thích, người ta làm sao có được những thứ cần. Tôi được em, có nghĩa là tôi phải mất bản thân tôi. Càng sống nhiều với những ràng buộc, tôi càng đánh mất những cơ hội tự do.

Chợt nhớ một câu danh ngôn dành cho mấy người mê mua sắm: “Khi anh mất tiền cho một thứ vô ích nào đó, có nghĩa là anh cũng đang làm mất số tiền để mua một món cần thiết nào đó!”. Tiền bạc thì trên đời có nhiều người thừa sức hoang phí.


Nhưng tuổi đời thì không bao giờ được vậy. Ai cũng chỉ có nhiều lắm là trăm năm cho một kiếp người. Còn ăn, hết nhịn. Vậy mà trớ trêu thay, thời gian lại là thứ bị người ta tiêu hoang thường nhất.

Những dặm đường ngát hương hoa cỏ, những không gian mây trắng trời xanh, những tuyết trắng, nắng vàng, rồi thì áo hồng áo lục, chung tình hay phụ bạc, thề non hẹn biển gì rồi cũng một cuộc biển dâu... Gì cũng phải bỏ lại hết để mà đi. Đi về đâu mới được chứ?

Ừ thì một cõi phù vân!
 
Điện ảnh Vương gia lên tầm GOD r, chúng sanh đâu có hiểu được.
1 số người làm nghệ thuật tới tầm GOD, theo t, tức là họ có "bàn tay của chúa"
- Beethoven
- Kim ki duk
- Lee Haejun
- Thương nguyệt
- Ryusuke Hamaguchi
- Kore-eda Hirokazu
- Vương gia

Xem Anh hùng xạ điêu bản cũ sẽ hiểu
 
@Joyer Tự nhiên t thấy mát mát lạnh lạnh ngộ ngộ.
Không biết có đắc đạo chưa nữa 🙏
Cái người cho là khổ thì t cho là sướng
- được hồi hộp khi yêu là sướng
- được nhớ nhung là sướng
- được tiếc nuối là sướng
Có thể mất 1 đời người để chứng minh Phật sai: Giữ tình cảm đến chết già để thắng được lẽ vô thường của Phật
T từng đọc câu chuyện tình yêu của Hoàng Cầm, và của nhiều nghệ sĩ khác.
Phim của Vương gia vệ cũng khắc họa những mối tình tuy không thành nhưng bền vững mãi với thời gian
 
Điện ảnh Vương gia lên tầm GOD r, chúng sanh đâu có hiểu được.
1 số người làm nghệ thuật tới tầm GOD, theo t, tức là họ có "bàn tay của chúa"
- Beethoven
- Kim ki duk
- Lee Haejun
- Thương nguyệt
- Ryusuke Hamaguchi
- Kore-eda Hirokazu
- Vương gia

Xem Anh hùng xạ điêu bản cũ sẽ hiểu
Đã lưu để coi dần
 
Cái người cho là khổ thì t cho là sướng
- được hồi hộp khi yêu là sướng
- được nhớ nhung là sướng
- được tiếc nuối là sướng
Có thể mất 1 đời người để chứng minh Phật sai: Giữ tình cảm đến chết già để thắng được lẽ vô thường của Phật
T từng đọc câu chuyện tình yêu của Hoàng Cầm, và của nhiều nghệ sĩ khác.
Phim của Vương gia vệ cũng khắc họa những mối tình tuy không thành nhưng bền vững mãi với thời gian
Nói gọn thì chỉ có một thôi là vô minh.
Người cần hiểu sẽ hiểu, người không hiểu vô phương :D
 
Vẫn có cái hay của nó; kể cả chuyện ko hiểu
Ngu si hưởng thái bình:vozvn (22)::vozvn (22):
Không bỏ được cái thích, người ta làm sao có được những thứ cần. Tôi được em, có nghĩa là tôi phải mất bản thân tôi. Càng sống nhiều với những ràng buộc, tôi càng đánh mất những cơ hội tự do.

Chợt nhớ một câu danh ngôn dành cho mấy người mê mua sắm: “Khi anh mất tiền cho một thứ vô ích nào đó, có nghĩa là anh cũng đang làm mất số tiền để mua một món cần thiết nào đó!”. Tiền bạc thì trên đời có nhiều người thừa sức hoang phí.


Nhưng tuổi đời thì không bao giờ được vậy. Ai cũng chỉ có nhiều lắm là trăm năm cho một kiếp người. Còn ăn, hết nhịn. Vậy mà trớ trêu thay, thời gian lại là thứ bị người ta tiêu hoang thường nhất.

Những dặm đường ngát hương hoa cỏ, những không gian mây trắng trời xanh, những tuyết trắng, nắng vàng, rồi thì áo hồng áo lục, chung tình hay phụ bạc, thề non hẹn biển gì rồi cũng một cuộc biển dâu... Gì cũng phải bỏ lại hết để mà đi. Đi về đâu mới được chứ?
 
Nói gọn thì chỉ có một thôi là vô minh.
Người cần hiểu sẽ hiểu, người không hiểu vô phương :d
Phật nói 1 câu khá đơn giản và khách quan: "này các thầy , tôi chưa thấy bất lợi nào lớn bằng 1 tâm hồn k tu dưỡng"
Ý nói vô minh < giác ngộ
Cho đến giờ t k nghiệm thấy được lời này sai. Vì k thể tìm được biến vô minh tuyệt đối ở thời đại này. Giác ngộ = vô minh tuyệt đối = hồn nhiên như trẻ
Vô minh nửa vời= trí tuệ thế gian (khôn khéo, trí xảo)
Vô minh tuyệt đối chỉ thấy trong ghi chép của Lão tử, 1 xã hội không tưởng, tồn t ạithời nguyên thủy
- Thời đó người ta thắt dây để ghi nhớ. Dân cày ruộng mà ăn, dệt vải mà mặc. Dân trong nhà không biết mình làm gì, ra ngoài không biết mình đi đâu, ăn no rồi vỗ bụng đi chơi. Người nào cũng bước thong thả, ung dung, chậm rãi, mắt nhìn thẳng. Trong núi không có đường mòn, trong chằm không có thuyền, không có cầu. Dân các nước ở sát cạnh nhau, nghe thấy tiếng gà gáy, chó sủa của nhau, mà khi già chết cũng không qua lại với nhau. Thời ấy cực trị.
 

Có thể bạn quan tâm

Top