thanvuottru
Xamer mới lớn
T cắt lúc 5 tuổi.Mẹ nó kinh khủng vl,đi lên viện chuẩn bị sẵn giao kéo đầy đủ.Tiếng kim loại loẹt xoẹt làm t sắp ỉa chảy.Khoảng vài phút sau y bác sỹ dỗ t vào phòng rất kín.Chỉ có t và 2 y bác sĩ ở đó.Lúc đó t còn dại,bị dụ là gắp con sâu ra ko thì nó ăn hết răng thì xấu lắm.T vừa khóc vừa gật đầu.Bắt đầu tiếp thuốc tê kim đâm vào họng t chân tay rung cầm cập,mồ hôi đổ ướt hết mặt.Ông bác sĩ trấn an nhanh thôi cháu.Gắp được con sâu ra thì bác cho kẹo.Bước tiếp theo ông lấy cái dao, kéo và cái banh họng đưa vào mồm t.Ôi! Cái cảm giác sợ hãi,lo lắng khó tả.Khoảng vài phút tự nhiên t ói ra cái gì đỏ chói,to như củ tỏi ấy.Hồi ấy cứ nghĩ là con sâu.Bác sỹ lên giọng: Song rồi cháu, lúc đó t đã như hoàn hồn lại.
Đi ra khỏi phòng má t hỏi: Sao mặt mày tái mét vậy! T bảo: Con sợ quá.
Cha t nói: mày hết ing ỏi cả dãy bv này nghe hết.T lo mày ko có có chuyện gì trong đó..Thôi về! Cha dẫn đi mua kẹo.
Đụ mẹ, vài tiếng sau nó hết thuốc tê nó nhức banh cái họng.Ăn cháo cả tuần.Bịch kẹo đó thèm có ăn được đâu.
Nổi ám ảnh của t đi BV mà t khb quên được.
Đi ra khỏi phòng má t hỏi: Sao mặt mày tái mét vậy! T bảo: Con sợ quá.
Cha t nói: mày hết ing ỏi cả dãy bv này nghe hết.T lo mày ko có có chuyện gì trong đó..Thôi về! Cha dẫn đi mua kẹo.
Đụ mẹ, vài tiếng sau nó hết thuốc tê nó nhức banh cái họng.Ăn cháo cả tuần.Bịch kẹo đó thèm có ăn được đâu.
Nổi ám ảnh của t đi BV mà t khb quên được.