VÀI SUY NGHĨ VỤN VỀ ĐẠO (ĐẠI THỪA)
Thế giới mà chúng ta đang sống hôm nay:
Nhân loại vẫn học cách chế biến, tạo ra sản phẩm, cách vận hành những cỗ máy nhờ tri thức của Isaac Newton.
Dùng ánh sáng đèn điện nhờ sự tài năng và sự kiên nhẫn của Thomas Edison.
Đọc và viết nhờ công lao của Giáo sỹ người BĐN Alexandre de Rhodes.
Uống sữa của con bò và mặc áo từ bộ da của cá sấu, lông cừu, thỏ hoặc được dệt từ các loại thực vật khác ở trong tự nhiên.
Lớn lên nhờ sự tận tụy của cha mẹ, ông bà và những người thân trong gia đình.
Nhưng, chẳng ai nhớ mặt mũi của các bậc vĩ nhân ấy ra sao. Thậm chí, chẳng ai kể với con mình về công lao của các vị ấy. Đôi khi, ngay cả tên về người tạo ra ngôn ngữ để họ có được nền tảng tri thức họ cũng không thể nhớ. Không ai gọi đúng tên một cái cây đã mang lại cho họ chiếc áo nhờ người thợ dệt. Không ai, hoàn toàn không có ai cả.
Nhưng.
Họ sẽ gầm lên nếu ai đó chê bai tín ngưỡng của họ - thứ mà cả đời họ bám víu vào để lừa phỉnh tâm hồn chính mình rằng: Ta là người có Đạo.
Vì đạo đức, họ sẵn sàng tấn công một đồng đạo, một kẻ thân tình hoặc ngay cả một người học trò đã tôn trọng họ.
Nhân loại trải qua hàng vạn năm trời tăm tối.
Thời kỳ đêm trường Trung cổ với những nỗi khiếp đảm, hãi hùng của đám dân nghèo trước sự lộng hành của lũ người man rợ, u tối.
Nô lệ, áp bức và tàn sát đồng loại bằng sự tranh giành đất đai, gia súc, hoa màu hoặc tranh nhau quyền bính, sắc đẹp.
Rồi kỷ nguyên ánh sáng bất chợt đến với nhân loại như một món quà quý giá nhất trong vũ trụ bao la tặng cho con người.
Thời kỳ Phục Hưng xuất phát từ châu Âu với những đức tính vô cùng tốt đẹp như: Dâng hiến, ban tặng. Những nhà quý tộc châu Âu ra đời, tinh thần hiệp sỹ xuất hiện với tất cả những hành vi cao quý nhất, đẹp đẽ nhất phục vụ con người.
Tia sáng rực rỡ đó dần chiếu trên toàn châu lục và làm thay đổi toàn bộ chủng tính của hầu hết các quốc gia.
Tất cả các dân tộc trên thế giới đều đón nhận nó như đón nhận những tia nắng ấm áp của mùa xuân. Hương thơm lan tỏa khắp lục địa làm cho quỷ ma sợ hãi, man rợ lùi xa. Đêm trường Trung cổ dần lụi tắt ở hầu hết các quốc gia phương Tây.
Nhưng ở phương Đông, một số kẻ đố kỵ, gian trá đã từ chối thứ ánh sáng ấy. Họ làm cho dân chúng ngu muội nhờ một thứ mánh khóe khác.
Đó chính là Đạo.
Họ lấy sự may mắn của mình để đặt mình đứng cao hơn đồng loại. Họ câu kết với nhau thành một nhóm để tạo sức mạnh trước những người yếu đuối.
Khi có được kết quả, họ lại tìm cách ban tặng cho người nghèo bằng cách khua chuông, gõ mõ để mang về danh tiếng của đức hạnh, bao dung.
Thực tế, họ không làm ra của cải, không phải người nghiên cứu khoa học, càng không phải người xây dựng nên những trường học, bệnh viện hay những cung đường để dân chúng đi lại cho dễ dàng thoải mái.
Tất cả đều lấy của dân chúng. Từ đóng thuế, đề nghị xin xỏ cho tới cúng dường, tất tần tật đều của dân...
Vậy mà, xem ra hầu hết đám dân chúng vẫn mang ơn họ, quy phục, thần tượng họ như những vị lãnh tụ, những bậc thánh nhân hiếm có ở trên đời vậy.
Có lần, tôi nghe ai đó nói với mình rằng:
Con người khác các loài vật ở chỗ là loài người có tâm hồn và tâm hồn ấy biết rung động trước những cái hay, cái đẹp xung quanh.
Hơn nữa, tâm hồn của loài người chúng ta lại có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.
Nhưng, ngày nay - khi viết những dòng suy nghĩ của mình về con người. Đặc biệt là người Việt ngày hôm nay, tôi chợt nghi ngờ về điều đó.
Rằng, liệu chúng ta có hơn một con chim trên trời không - loài vật mà dù không có gì tích lũy vẫn cất tiếng hót vang mỗi khi bình minh xuất hiện. Ngay cả việc chúng có thể làm tổ ở bất cứ đâu mà không có loài chim nào khác được quyền gõ cửa để kiểm tra giấy tờ tùy thân.
Liệu chúng ta đã bằng các loài vật khác chưa - khi mà tiếng nói của chúng không bao giờ bị đồng loại lao vào tấn công, bắt giữ, đánh đập, hoặc bị mỉa mai hay nguyền rủa?
Vậy, thực chất Đạo dành cho nhân loại là như thế nào?
HaiHa.
Nguồn: