Chơi thuốc phiện giống các cụ ngày xưa thì khỏe lắm, da căng mịn, hồng hào.
Nhưng mày có hiểu vấn đề của việc dùng chất kích thích là gì không? Đó là chơi nhiều thì cơ thể mày dần chai với chất kích thích, càng về sau mày càng cần chơi liều nặng đô hơn để có thể đạt đến cái sự thăng hoa như những lần đầu tiên. Khi liều nặng đô hơn không còn tác dụng nữa thì mày sẽ tìm đến chất kích thích khác nặng hơn. Rồi dần dần mày thân tàn ma dại.
Tao có ông anh quen này, tài sản cỡ khoảng nghìn tỉ, tay trắng dựng lên cơ nghiệp. Ông ý đúng nghĩa của câu trẻ không chơi, già đổ đốn đấy. Lúc đấy cũng gọi là kiểu chơi cho biết thôi rồi ông ý nghiện, lại có tiền nên chơi suốt ngày. Con cái, gia đình bỏ bê. Ông ý có những đợt bỏ đi hút chích cả tuần liền, nhà gọi không về, con cái bỏ mặc.
Nói chung là ma túy là thứ giúp mày quên đi những phiền muộn của cuộc sống hằng ngày, nhưng chỉ là nhất thời thôi, còn thực tế thì sáng hôm sau tỉnh cơn phê thì mày vẫn phải đối mặt. Mày càng chạy trốn bằng ma túy thì mày càng bệ rạc và tụt lại phía sau.