📺 Video Hạt Mưa Vương Vấn…

Anh và em…là 2 đứa trẻ tổn thươngBề ngoài như có tất cả nhưng bình yên thì luôn lạc đườngCó kể cũng chẳng ai hiểu những mất mát cả 2 phải chịuCó lẽ cùng chính vì vậy mà càng trưởng thành thì nỗi đau càng lãi nhiều
 
Chính em là người đẩy anh ra xa khỏi em, sao bây giờ bản thân em lại là người chết chìm trong những hồi ức. Kể cả khi ngủ, em cũng giật mình bừng tỉnh khi vô tình gặp anh trong giấc mơ. Anh phải cố gắng, phải thật thành công, phải thật hạnh phúc. Kiếp này duyên mình không trọn. Em sẽ đợi anh lấy vợ, thì em mới yên tâm lấy chồng. Em nhớ anh.
 
Anh và em…là 2 đứa trẻ tổn thươngBề ngoài như có tất cả nhưng bình yên thì luôn lạc đườngCó kể cũng chẳng ai hiểu những mất mát cả 2 phải chịuCó lẽ cùng chính vì vậy mà càng trưởng thành thì nỗi đau càng lãi nhiều

Chính em là người đẩy anh ra xa khỏi em, sao bây giờ bản thân em lại là người chết chìm trong những hồi ức. Kể cả khi ngủ, em cũng giật mình bừng tỉnh khi vô tình gặp anh trong giấc mơ. Anh phải cố gắng, phải thật thành công, phải thật hạnh phúc. Kiếp này duyên mình không trọn. Em sẽ đợi anh lấy vợ, thì em mới yên tâm lấy chồng. Em nhớ anh.

Ngủ đi :embarrassed: Đang có 10k đứa k có nick online kìa đm lag quá :shame:
 
Ngủ đi :embarrassed: Đang có 10k đứa k có nick online kìa đm lag quá :shame:
Làm sao để quên đi một người hả bạn. Mối tình năm 17 tuổi của tôi, năm ấy bọn tôi chỉ lướt qua đời nhau, tôi lúc ấy xấu xí, bạn ấy đẹp đẽ rạng ngời, chúng tôi bỏ qua nhau. Bây giờ, 5 năm sau, bọn tôi gặp lại giữa cái chênh vênh của tuổi trẻ. Áp lực tâm lý, áp lực gia đình...Một lần nữa, bọn tôi lại bỏ lỡ nhau. Bây giờ, tôi muốn chọn cách quên, mà khó. Tôi và bạn này nói chuyện hợp nhau đến lạ. Nhưng nếu đi tiếp để thành người yêu thì cũng chẳng đâu vào đâu cả.
 
Tôi cũng từng là một sad boy suy tình , điều tiếc nuối nhất là bỏ lỡ một người con gái yêu mình hết lòng
 
Làm sao để quên đi một người hả bạn. Mối tình năm 17 tuổi của tôi, năm ấy bọn tôi chỉ lướt qua đời nhau, tôi lúc ấy xấu xí, bạn ấy đẹp đẽ rạng ngời, chúng tôi bỏ qua nhau. Bây giờ, 5 năm sau, bọn tôi gặp lại giữa cái chênh vênh của tuổi trẻ. Áp lực tâm lý, áp lực gia đình...Một lần nữa, bọn tôi lại bỏ lỡ nhau. Bây giờ, tôi muốn chọn cách quên, mà khó. Tôi và bạn này nói chuyện hợp nhau đến lạ. Nhưng nếu đi tiếp để thành người yêu thì cũng chẳng đâu vào đâu cả.
Cần j phải quên. T chả quên con nyc nào cả, kể cả mấy con đối xử tệ với t. Có tình cảm nữa k thì lại là chuyện khác :embarrassed:
 
Top