Ăn chơi [ Có thể bạn chưa biết ] thế giới kỳ thú quanh ta ( phiên bản mì ăn liền )

  • Tạo bởi Tạo bởi 8Lake
  • Start date Start date

8Lake

Người phá đò sông Đà

Nhà thờ Ieronimus tại Salamanca, Tây Ban Nha được xây dựng từ năm 1102. Nhưng bức tường trước mặt tiền nhà thờ lại có chạm khắc thứ đáng ra không thuộc về thời đại ấy: một phi hành gia.

Bí ẩn bức điêu khắc phi hành gia trong nhà thờ từ thế kỷ 12 - bằng chứng khác của xuyên không? - Ảnh 1.
Vấn đề nằm ở chỗ, nhà thờ này được kiến trúc sư Episcope de Salamanca xây dựng từ... đầu thế kỷ 12, mà cụ thể là năm 1102. Trong khi đó, phải gần 900 năm sau, khoa học vũ trụ mới sản sinh ra khái niệm "phi hành gia" - astronault.
Vậy phải chăng, đây là bằng chứng không thể chối cãi của "xuyên không"? Hay từ thế kỷ 12, con người đã có những công nghệ tương tự như vậy?

Thuyết âm mưu:
Theo như các nhà "thuyết âm mưu" phân tích thì cũng có thể bức điêu khắc xuất hiện ở thời điểm sau khi nhà thờ xây dựng khoảng vài trăm năm
Nguyên nhân là Salamanca còn một nhà thờ khác nữa mang tên "Catedral Nueva" (Nhà thờ mới), nhằm phân biệt với nhà thờ cũ là "Catedral Vieja", được xây dựng vào thế kỷ 16. Và nếu phân tích dựa trên các bức hình chụp bức điêu khắc, thì nó được khắc ở nhà thờ mới.

Bí ẩn bức điêu khắc phi hành gia trong nhà thờ từ thế kỷ 12 - bằng chứng khác của xuyên không? - Ảnh 2.
Có điều theo như dự đoán, bức tường có hình phi hành gia được xây trong giai đoạn 1513 - 1733, nghĩa là ít nhất hơn 2 thế kỷ nữa khái niệm du hành vũ trụ mới thực sự tồn tại. Và tất nhiên, lời giải của các nhà thuyết âm mưu cũng đơn giản là "xuyên không" mà thôi.

Nhưng sự thật là...
Nếu như quả thực bức điêu khắc được thực hiện ở thời điểm cách đây quá lâu như vậy, có lẽ chẳng còn lời giải thích nào khác ngoài 2 chữ "xuyên không".
Tuy nhiên, sự thật là hình phi hành gia này được chạm khắc vào năm 1992. Thời điểm ấy, "nhà thờ mới" đang được trùng tu, và Jeronimo Garcia - một trong số các nghệ nhân tham gia đã quyết định chạm khắc một hình ảnh mang tính chất đương đại, nhằm ghi lại dấu ấn cá nhân lên nhà thờ.

Bí ẩn bức điêu khắc phi hành gia trong nhà thờ từ thế kỷ 12 - bằng chứng khác của xuyên không? - Ảnh 3.
Kết quả thì ai cũng biết, Garcia chạm khắc nên một phi hành gia - biểu tượng của thế kỷ 20. Vấn đề chỉ là sau đó vài thập kỷ, nó trở thành một trong những bí ẩn gây khó hiểu nhất cho các thế hệ tiếp theo mà thôi.
 
Sửa lần cuối:

Trong thời Chiến tranh lạnh, người Anh từng có ý tưởng “nghe như giỡn chơi” là bảo quản mìn hạt nhân bằng... gà sống.

Giữa thập niên 1950, châu Âu chìm trong không khí căng thẳng khi Chiến tranh lạnh dần bước vào đỉnh điểm. Phương Tây tin rằng xe tăng và binh sĩ Liên Xô có thể tràn sang Tây Âu qua ngả CHDC Đức (Đông Đức) vào bất kỳ lúc nào.

Nhằm đối phó với “mối đe dọa chực chờ”, các chiến lược gia Anh đã cho ra đời nhiều phương án từ táo bạo đến kỳ quặc. Trong đó có chiến dịch mang tên Operation Blue Peacock (Chim công xanh) nhằm chế tạo những quả mìn hạt nhân khổng lồ gài tại nhiều khu vực của Tây Đức gần giới tuyến với Đông Đức. Điểm khó tin của kế hoạch này là Anh tính đến chuyện bố trí gà sống cùng thức ăn vào bên trong để dùng thân nhiệt gà giữ cho mìn không bị đông cứng vì thời tiết.
Hủy diệt diện rộng
Tờ The Guardian dẫn tài liệu giải mật của Lực lượng Vũ khí hạt nhân Anh tiết lộ nước này tính chế tạo 10 thiết bị nổ với sức công phá tổng cộng khoảng 50 kiloton, gấp 3 lần quả bom hạt nhân Mỹ thả xuống TP.Hiroshima của Nhật Bản tháng 8.1945. Chúng có thể được chôn sâu trong lòng đất, kích nổ bằng dây dẫn dài đến 5 km hoặc thiết bị hẹn giờ.

Nhằm tránh bị đối phương vô hiệu hóa, các nhà thiết kế còn gắn thêm thiết bị chống can thiệp từ bên ngoài. Nếu vỏ mìn bị đạn bắn thủng hay ai đó bất ngờ di chuyển hoặc đổ nước vào bên trong thì mìn sẽ tự nổ sau 10 giây. Một khi phát nổ, các quả mìn sẽ tạo ra những hố sâu hơn 180 m đồng thời phát tán phóng xạ trên một diện tích rộng lớn.

Theo ý tưởng của Operation Blue Peacock, mìn được phân phối cho lực lượng các nước phương Tây trú đóng ở Tây Đức để chôn tại các cơ sở chiến lược nằm ở những khu vực tiền tiêu gần Đông Đức. Một khi lực lượng Liên Xô tràn sang, chúng sẽ lập tức được kích nổ, gây sát thương “không thể tưởng tượng” được đồng thời gây ô nhiễm phóng xạ khiến đối phương không thể chiếm đóng. Những mục tiêu tiềm tàng để gài mìn bao gồm hồ thủy điện, nhà máy lọc dầu, cơ sở công nghiệp, nhà ga và kênh đào.

Việc chế tạo mìn bước đầu được xúc tiến tại Đơn vị nghiên cứu và phát triển vũ khí đóng tại thành phố Kent vào năm 1954. Trong báo cáo đánh giá về kế hoạch Chim công xanh trình chính phủ năm 1955, các chuyên gia quân đội Anh viết: “Mìn hạt nhân được cài cẩn thận sẽ không chỉ phá hủy trang thiết bị và cơ sở hạ tầng trên diện rộng mà còn khiến đối phương không thể chiếm giữ một khu vực nào đó trong thời gian dài vì ô nhiễm phóng xạ”.

ga-bom_USCN.jpg

Người Anh từng nghiên cứu dùng gà giữ ấm cho mìn hạt nhân thời Chiến tranh Lạnh

Ý tưởng “chuồng gà”
Theo chuyên san New Scientist, mìn Công xanh có trọng lượng khoảng 7 tấn với lõi plutonium nằm giữa lớp chất nổ được bọc bằng vỏ thép. Trong quá trình thiết kế, các chuyên gia nhận ra rằng loại vũ khí này đặc biệt nhạy cảm với thời tiết và dễ dàng bị đông cứng nếu nằm dưới lòng đất trong mùa đông. Vì thế, các bộ phận của mìn phải luôn được giữ ở nhiệt độ bình thường để có thể hoạt động hiệu quả. Nhiều ý tưởng khắc phục đã được đưa ra, chẳng hạn như bọc mìn bằng lớp bảo vệ làm từ sợi thủy tinh.

Tuy nhiên, BBC dẫn tài liệu giải mật cho biết những người đứng đầu kế hoạch Chim công xanh lại đặc biệt chú ý đến một đề xuất “đơn giản, hiệu quả với chi phí cực thấp”. Đó là lợi dụng thân nhiệt của gà sống để bảo vệ mìn.

Một tài liệu soạn thảo năm 1957 khẳng định gà sống có khả năng tạo ra nhiệt lượng đủ để đảm bảo mìn vẫn hoạt động. Gà được chọn phải là gà mái vì gà trống thường hung hăng, mổ lung tung và “không thể kiểm soát trong giai đoạn giao phối”. Chúng được thả vào bên trong quả mìn cùng một lượng thức ăn để có thể “sống khỏe” mà không mổ vào hệ thống dây dẫn.

Có điều, người đề xuất ý tưởng đã không tính tới chuyện là dù trong điều kiện tốt nhất thì một con gà cũng chỉ có thể sống trong quả mìn tối đa khoảng 7 ngày. Sau đó lại phải đào lên để thay con khác vào.

Theo BBC, khi những thông tin “điên rồ” này lần đầu được giải mật, nhiều người còn tưởng đó là chuyện Cá tháng 4. Đáp lại, chuyên gia Tom O’Leary thuộc Cục Lưu trữ quốc gia Anh nói: “Nghe thì tưởng chuyện đùa nhưng không phải đâu. Quân đội không bao giờ đùa”.

Bên cạnh những thách thức về kỹ thuật, hạn chế lớn của kế hoạch Chim công xanh là không thể ngăn chặn phóng xạ lan rộng sang cả những thành phố khác của Tây Đức cũng như các quốc gia bạn bè. Đó là chưa kể hậu quả về chính trị khi cài mìn hạt nhân trên lãnh thổ của một đồng minh.

Cuối cùng, Bộ Quốc phòng Anh quyết định hủy Operation Blue Peacok vào tháng 2.1958. Chỉ có 2 phiên bản mẫu của mìn hạt nhân được chế tạo và hiện được Lực lượng Vũ khí hạt nhân Anh trưng bày làm hiện vật lịch sử của thời Chiến tranh lạnh.
 
Đây là con đường dài nhất trên thế giới đi bộ mà không cần vượt qua đại dương hay bất kỳ rào cản nào quan trọng khác, từ Cape Town (Nam Phi) đến Magadan (Nga).

Không cần máy bay hay thuyền vì có các cầu.

Con đường này dài 21.808 km và mất trung bình 4.310 giờ để đi bộ. Nếu đi liên tục, bạn sẽ mất 187 ngày, hoặc 561 ngày nếu đi 8 giờ một ngày.

Trên đường đi, bạn đi qua 17 quốc gia, sáu múi giờ và trải qua mọi mùa trong năm .

j8lrp4o.jpeg
 
Sự thật về cáp quang!
Mỗi sợi cáp quang biển được kết thành từ bó rất nhiều sợi cáp quang với lớp vỏ bảo vệ nhiều lớp để đảm bảo độ an toàn cho cáp trong môi trường đáy biển khắc nghiệt như: Nhựa PE, thép, nhôm, nhựa polycarbonate, đồng hoặc nhôm.
Sợi cáp quang biển điển hình có đường kính 69mm, nặng khoảng 10kg/m (một số loại cáp mỏng và có khối lượng nhẹ hơn có thể được dùng tại các khu vực đ:áy bi:ển sâu).
xUyl3Rb.jpeg
 
Tre mai (Dendrocalamus giganteus) một loài tre lớn miền nhiệt đới-cận nhiệt đới, mọc thành bụi dày sinh sống ở Đông Nam Á và các nước như Ấn Độ, Trung Quốc,..,. Đây là một trong những loài tre lớn nhất trên thế giới.
Nhưng loài tre khổng lồ này không chỉ cao và to, hơn thế nữa, chúng còn phát triển với tốc độ cực kỳ nhanh. Nó có thể phát triển tới 40 cm mỗi ngày trong điều kiện thuận lợi. Kỷ lục về loài này được thiết lập ở Sri Lanka vào năm 1903, nơi một chồi mới phát triển 46 cm trong 24 giờ. Điều đó có nghĩa là bạn có thể nhìn thấy cây tre mọc trước mắt mình theo đúng nghĩa đen.

PmBisEs.jpeg
 

Vẻ đẹp của núi Vinicunca, đẹp đến nỗi được mệnh danh là "cầu vồng" siêu thực nhất hành tinh​

Nổi tiếng với tên gọi "Núi Cầu Vồng", Vinicunca chính là một kiệt tác thiên nhiên độc đáo nằm ở dãy núi Andes hùng vĩ thuộc Peru. Nơi đây sở hữu vẻ đẹp ngoạn mục, đầy mê hoặc với những dải màu sắc rực rỡ như tranh vẽ, khiến du khách phải ngỡ ngàng và say đắm.

Vinicunca cao 4876 mét so với mực nước biển, được bao phủ bởi những dải màu sắc khác nhau như hồng, đỏ, vàng, xanh, tím. Màu sắc này xuất phát từ sự kết hợp của các khoáng chất khác nhau trong đá, tạo nên một bức tranh thiên nhiên vô cùng sống động và kỳ ảo.

Đặc biệt, khi được ngắm nhìn từ xa, Vinicunca hiện lên như một dải cầu vồng khổng lồ bắc ngang bầu trời, khiến du khách không khỏi trầm trồ và thán phục trước sự kỳ diệu của tạo hóa.

449032484_122116791368330959_4280743514224284709_n.jpg
449105047_122116791548330959_6031173640404877843_n.jpg

449103463_122116791410330959_1352474132097188060_n.jpg
 
Cây cầu gỗ Goat Canyon, nằm ở San Diego, California, là cây cầu đường sắt gỗ dài nhất thế giới.
Được xây dựng từ những thanh gỗ cây thông đỏ, cây cầu vô cung ấn tượng này dài 185 mét và cao gần 57 mét. Nó là một phần của đoạn đường sắt được biết đến với tên gọi Carrizo Gorge, một đoạn đường mà vào năm 1919 được gọi là "đường sắt bất khả thi" do những khó khăn kỹ thuật và hậu cần rất khắc nghiệt trong quá trình xây dựng.
Cây cầu biểu tượng này là một minh chứng cho kỹ thuật xây dựng đầu thế kỷ 20, vẫn là một kỳ quan kiến trúc ngày nay.

449040838_1027651422053009_8117822933983571450_n.jpg
 
Chrysina limbata - điều kỳ diệu thiên nhiên đến từ một loài côn trùng bản địa từ Costa Rica.
Chrysina limbata là một loài bọ hung được tìm thấy ở Costa Rica và trong các khu rừng mưa nhiệt đới ở Mexico và Nam Mỹ.
Ánh kim loại tuyệt đẹp của nó mang lại cho nó vẻ ngoài như được nhúng trong chrome. Chất lượng ánh kim này không chỉ làm cho nó nổi bật về mặt thị giác mà còn giúp nó hòa vào môi trường xung quanh, mang lại sự ngụy trang hiệu quả giữa những tán lá. Bề mặt phản chiếu cũng có thể làm mất phương hướng của kẻ săn mồi, khiến chúng khó bắt được loài vật lấp lánh này.

449316676_26225277973730346_7981907840516278156_n.jpg
449147616_26225278027063674_7451054705770708432_n.jpg
 
Nọc độc bọ cạp là chất lỏng đắt nhất thế giới

Bọ cạp tử thần Deathstalker là một trong những loài bọ cạp nguy hiểm nhất hành tinh. Nọc độc của nó cũng là chất lỏng đắt nhất thế giới với giá 39 triệu USD/gallon.

Theo trang Oddity Central (Anh), nọc độc của bọ cạp Deathstalker không chỉ là nọc độc nguy hiểm nhất thế giới mà còn là chất lỏng đắt nhất hành tinh, có giá lên tới 39 triệu USD/ gallon, tức 10,3 triệu USD (khoảng 40 tỉ đồng/lít). Tuy nhiên, thậm chí có rất nhiều tiền bạn cũng không thể mua được cả lít chất lỏng này vì nó chỉ được bán theo lượng rất nhỏ.

Trên thế giới có khoảng hơn 1000 loài bọ cạp khác nhau và 25 loài trong số này có nọc độc với độc tính cao. Tuy nhiên, Deathstalker vẫn là một trong những loài bọ cạp nguy hiểm nhất. Bọ cạp tử thần có màu vàng nhạt, dài khoảng 10cm. Chúng phân bố trên khắp Bắc Phi và Trung Đông. Dù có kích thước nhỏ bé nhưng chúng lại mang trong mình một loại "vũ khí" cực kỳ nguy hiểm, đó là lượng độc tố rất mạnh.

Mặc dù vết đốt do bọ cạp chích nói chung không đủ để giết chết một người trưởng thành khỏe mạnh, nhưng nó có thể gây tử vong cho trẻ em và người già, và được cho là đau hơn khoảng 100 lần so với vết ong đốt.

Để có được hỗn hợp độc tố quý giá này, người ta sẽ phải vắt nọc độc bằng tay, vì các biện pháp lấy nọc độc tự động chỉ mới đang được phát triển. Tuy nhiên, bạn có thể sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị bọ cạp đốt trong quá trình vắt nọc độc. Các chuyên gia, mô tả cơn đau khi bị một con bọ cạp tử thần hành hạ sẽ rất kinh khủng.

Vậy lý do khiến nhiều người mong muốn sở hữu nọc độc bọ cạp tử thần là gì? Theo đó, bên trong nọc độc bọ cạp có chứa rất nhiều thành phần hữu ích giúp tạo ra các loại thuốc mang tính đột phá. Chlorotoxin được tìm thấy trong nọc độc của bọ cạp tử thần có kích thước hoàn hảo để giúp liên kết với một số loại tế bào ung thư ở não và cột sống, hữu ích cho việc xác định kích thước và vị trí cụ thể của các khối u. Bên cạnh đó, các nhà nghiên cứu cũng sử dụng bọ cạp để giúp loại bỏ bệnh sốt rét ở muỗi.
Kalitoxin có trong nọc độc bọ cạp cũng đã được tiêm thử nghiệm ở chuột để điều trị các bệnh về xương. Các nhà khoa học hy vọng sắp tới chất này cũng có tác dụng và hiệu quả ở người.


Trong khi các thành phần khác trong nọc độc có thể được sử dụng để điều chỉnh insulin và điều trị bệnh tiểu đường. Nó rất có giá trị đối với ngành y tế và các phòng thí nghiệm nghiên cứu dường như sẵn sàng trả rất nhiều tiền để mua loại chất lỏng này.
Đây chỉ là một vài lợi ích trong số các lợi ích y học mà các nhà nghiên cứu tìm thấy trong nọc độc bọ cạp. Trên thực tế, càng nghiên cứu thì họ lại càng phát hiện ra nhiều công dụng của nó.

Hơn nữa, sự khan hiếm của nọc độc cũng góp phần khiến nó có mức giá trên trời. Một con bọ cạp tử thần trưởng thành chỉ tạo ra tối đa 2 mg nọc độc mỗi lần. Xét đến việc nọc độc bọ cạp hầu như luôn được vắt bằng tay, mỗi con bọ cạp một phải mất từ 2 đến 3 tuần để bổ sung nọc độc.

Điều thú vị là còn có một chất lỏng đắt hơn nọc độc của bọ cạp Deathstalker, đó là tinh-dịch ngựa. Đây là một loại chiến mã đắt nhất thế giới, một loài ngựa thuần chủng có tên là Galileo. Theo Business Insider, một gallon tinh-dịch ngựa có giá lên tới 49 triệu USD nhưng lại dễ kiếm hơn rất nhiều nọc độc bọ cạp. Do đó, nọc độc của bọ cạp vẫn giữ được danh hiệu là loại chất lỏng đắt nhất hành tinh.

448848022_26202617439329733_6898679223423258068_n.jpg
 
ĐẠI THI HÀO NGA ALEKSANDR PUSHKIN ĐẤU SÚNG… 26 LẦN
Thì ra, Aleksandr Pushkin (1799-1837) là một thi sĩ rất “hiếu chiến”.

Trong đời mình, ông tham gia 26 cuộc đấu súng, trong đó Pushkin thách đấu 19 lần và bị thách đấu 7 lần. Như vây, nếu lấy số tuổi đời của Pushkin chia cho số lần đấu súng, thì trung bình mỗi năm Pushkin đấu súng hơn 1,4 lần (37: 26).
Đặc biệt, năm 1822, Pushkin đấu 8 lần!
Năm 1819 - 4 lần;
Năm 1836 – 3 lần.

Lần đầu tiên, năm 1816, Pushkin thách chú ruột của mình Pavel Gannibal ra đấu súng với lý do hết sức lãng xẹt: Pavel giành mất của Pushkin cô gái tên là Loshkova 17 tuổi tại một vũ hội. Kết quả: trận đấu bị hủy bỏ.

Phần lớn các cuộc đấu súng của Pushkin thường bị hủy bỏ hoặc cả hai bên bắn lên trời.
Riêng lần cuối cùng, ngày 8 tháng 2 năm 1837, Pushkin đấu súng với viên sĩ quan Pháp Georges Dantes.

Lý do: lá thư nặc danh khẳng định rằng bà Natalya Goncharova, vợ Pushkin, ngoại tình với Dantes.
Kết quả: Pushkin bị thương nặng và hai ngày sau, thi sĩ vĩ đại của nước Nga trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 37.

448808312_122118634892317314_2762142317524851315_n.jpg
 
Nhìn hình này các bạn tưởng đây là thịt heo? Không đây là muối "Himalayan Salt", lấy từ mỏ muối trong vùng Punjab núi Himalaya (Hy mã lạp sơn) của Pakistan.
Muối này có nhiều khoáng chất như calcium, iron, zinc, chromium, magnesium, và sulfate, dưới 1%, nên không độc hại. Nhiều người nói ăn muối này tốt cho sức khỏe, hơn muối thường.
"... Himalaya là dãy núi cao nhất Trái Đất và là nơi của 14 đỉnh núi cao nhất thế giới: các đỉnh cao trên 8.000 m, bao gồm cả đỉnh Everest.
Để thấy được kích thước khổng lồ của những đỉnh núi trong dãy Himalaya, có thể so với đỉnh Aconcagua trong dãy Andes, với độ cao 6.962 m, là đỉnh cao nhất bên ngoài Himalaya, trong khi hệ thống núi Himalaya có trên 50 ngọn núi khác nhau đạt chiều cao vượt quá 7.200 m.
Dãy Himalaya cũng là nơi khởi nguồn của 3 hệ thống sông lớn trên thế giới, đó là lưu vực các sông như sông Ấn, sông Hằng-Brahmaputra và sông Dương Tử.
Khoảng 750 triệu người sống trên lưu vực của các con sông bắt nguồn từ dãy Himalaya, tính luôn cả Bangladesh..."​

448383691_122116031138323380_4118657934879844743_n.jpg
 
Sự thật về cáp quang!
Mỗi sợi cáp quang biển được kết thành từ bó rất nhiều sợi cáp quang với lớp vỏ bảo vệ nhiều lớp để đảm bảo độ an toàn cho cáp trong môi trường đáy biển khắc nghiệt như: Nhựa PE, thép, nhôm, nhựa polycarbonate, đồng hoặc nhôm.
Sợi cáp quang biển điển hình có đường kính 69mm, nặng khoảng 10kg/m (một số loại cáp mỏng và có khối lượng nhẹ hơn có thể được dùng tại các khu vực đ:áy bi:ển sâu).
xUyl3Rb.jpeg
fun fact: cá mập đông lào aka @Camapchetduoi cắn đứt cáp quang
 
MẠNG LƯỚI "INTERNET" RỄ CÂY DƯỚI MẶT ĐẤT:

Peter Wohlleben gọi mạng lưới này là “wood wide web”, 1 hệ thống truyền thông dưới lòng đất, tương tự như hệ thần kinh của con người. Trong đó, cây có thể phân biệt được đâu là rễ của bạn bè, họ hàng và con cái của mình.

Các nhà khoa học gọi đây là mạng lưới nấm mycorrhiza. Phần đầu rễ của cây nhỏ như những sợi tóc, kết nối với rễ cây khác thông qua các sợi nấm vô cùng nhỏ (fungal filaments), tạo thành 1 mạng lưới giao thông chằng chịt dưới lòng đất. Đây là hệ thống “tàu điện ngầm” để cây vận chuyển chất dinh dưỡng, tín hiệu và thông tin cho nhau.

Đây chính là 1 hình thức cộng sinh giữa nấm và rễ cây. Phần nấm dưới rễ không tiếp xúc được với ánh nắng mặt trời, nên sẽ tiêu thụ 30% lượng đường mà cây quang hợp được. Đổi lại, nấm sẽ tổng hợp nitơ, phốt-pho, nước và các loại khoáng chất từ lòng đất, cung cấp cho cây.

Ở đây, cây mẹ đóng vai trò rất quan trọng trong việc quản lý và bảo vệ các thành viên, vì nó có mạng lưới rễ rộng hơn các cây nhỏ. Khi cây con đủ lớn, cây mẹ gần đó sẽ liên kết với rễ cây con và “nhập hộ khẩu” cho chúng. Vì vậy, nếu cây lớn bị chặt đi, thì khả năng sinh tồn của các cây con sẽ sụt giảm đáng kể.

Mặt khác, mạng lưới này còn là tấm chắn phòng thủ vững chắc trước vô vàn nguy hiểm từ môi trường: giông gió, bão tuyết, sấm sét, cháy rừng, hạn hán, lũ lụt… cùng vô số các nguồn bệnh, nấm mốc và côn trùng khác.​

448047220_2119067221812239_5465987723014809131_n.jpg
 
HOA HỒNG SA MẠC
Hoa hồng sa mạc là sự tổng hợp của các tinh thể phấn.
Hoa hồng sa mạc, màu nhạt dần từ cam sang vàng-ochra, được hình thành trong các điều kiện môi trường và khí hậu được xác định rõ ràng.


Phấn tạo nên hoa hồng sa mạc kết tinh thành các tập hợp giống như thấu kính ở dạng tinh thể phẳng mỏng hơn ở hai đầu.

Bề ngoài cần hai điều kiện cơ bản để hình thành:
1) sự có mặt của đế thạch cao (CaSO4 · 2H2O)
2) Thời tiết khô hanh.

Trong mỏ phấn đặt ở độ sâu nhất định dưới lòng đất, nước chảy mạnh hoặc nước mưa sẽ hòa tan phấn.
Dung dịch thu được có xu hướng nổi lên trên bề mặt do nguyên lý mao dẫn và khi đạt đến độ sâu nhất định gần bề mặt, nước bắt đầu bay hơi, khiến phấn kết tinh
Sự gia tăng tiếp theo và sự bay hơi liên tục cho phép các tinh thể phát triển đến kích thước thập phân.

Có thể tìm thấy hoa hồng sa mạc ở đâu?

Các mỏ nổi tiếng nhất là ở sa mạc Sahara, đáng chú ý trong số đó là: El Oued và Touggourg ở Algeria và Zuara ở Libya. Các khu định cư đáng chú ý còn có ở Tunisia và Maroc.
Hoa hồng sa mạc cũng có thể được tìm thấy ở sa mạc New Mexico và Arizona của Mỹ.

448241969_1020708209413997_1067771803068235445_n.jpg
 
Tàu nghiên cứu RV Flip là tàu duy nhất trên thế giới có khả năng chuyển đổi từ vị trí nằm ngang sang thẳng đứng giữa đại dương.
Flip không phải là con tàu nhỏ, nó dài khoảng 108 mét và nặng 700 tấn


Các kỹ sư đã thiết kế nó có khả năng di chuyển theo phương thẳng đứng với góc thẳng 90 độ, sao cho phần đầu tàu ở phía trên cao 17 mét (tức là cao một tòa nhà 5 tầng) trong khi phía dưới chìm ngập nước dài 91 mét, tức là phần lớn con tàu bị nhấn chìm dưới nước. Giúp con tàu ổn định và chống sóng, quá trình biến đổi mất khoảng 30 phút, trong đó nước biển được bơm vào các thùng chứa khổng lồ ở phía sau tàu, khiến nó chìm xuống nước để trở thành con tàu ở tư thế thẳng đứng, và con tàu này được đánh giá là một trong những con tàu quan trọng nhất trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học về biển và đại dương..

446809575_840524084627689_1063247880300937322_n.jpg
 
Ở Ecuador, Socratea Exorrhiza, được biết đến với cái tên là cây đi bộ, hấp dẫn với khả năng "đi bộ" độc đáo.

Rễ trên không của nó hoạt động như "chân", cho phép nó di chuyển chậm để tìm kiếm ánh nắng tối ưu. Khi đất bị ăn m-òn, nó phát triển những bộ rễ mới tìm kiếm vùng đất ổn định và màu mỡ hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho sự di chuyển của nó lên đến 2-3 cm mỗi ngày hoặc 20 mét mỗi năm. Mặc dù có một số nhà khoa học tranh luận và không tán thành, nhưng hiện tượng này cho thấy sự tương đồng với các loại cây khác, chẳng hạn như cây xương rồng Q-uỷ Creeping, cũng thích nghi bằng cách di cư trong môi trường sa mạc.

447604603_424471597109748_2262163463292466334_n.jpg
447586937_424471623776412_6937735933629985045_n.jpg
 
Việc ly hôn ở châu Âu thời trung cổ là điều cực kỳ khó khăn, vì vậy những cặp đôi đã chán nhau đôi khi quyết định kết thúc cuộc hôn nhân bằng một cuộc đấu tay đôi.

Huấn luyện viên chiến đấu người Đức và cố vấn tòa án Hans Talhofer đã viết Fechtbuch (“Sách đấu kiếm”) vào năm 1467, một cuốn sách minh họa bao gồm các kỹ thuật dành cho các cặp đôi tham gia vào các cuộc đấu tay đôi như vậy. Vì đàn ông có lợi thế về thể chất rõ ràng nên mọi việc phải diễn ra cân bằng. Những người chồng, được trang bị ba chiếc gậy, phải chiến đấu từ bên trong một cái hố cao ngang thắt lưng rộng khoảng 1 mét với một tay bị trói vào người. Những người vợ được trang bị ba viên đá nặng tới 4 cân, buộc vào một miếng vải giống như cục pin trong chiếc tất và có thể tự do di chuyển quanh lỗ.

Vũ khí của cả hai bên phải có chiều dài bằng nhau. Người chồng chạm vào mép hố sẽ bị mất gậy. Nếu làm như vậy ba lần, anh ta phải tiếp tục không vũ trang. Nếu điều đó xảy ra, có lẽ anh ta sẽ phải cố gắng vật vợ mình xuống hố trước khi cô ta đập đầu anh ta vào.

Cẩm nang của Talhofer đưa ra lời khuyên về trang phục phù hợp, kỹ thuật tốt nhất cho từng giới tính và hướng dẫn từng bước để khai thác điểm yếu của đối thủ. . Các cuộc đấu tay đôi diễn ra công bằng một cách đáng ngạc nhiên và nhiều phụ nữ đã giành chiến thắng. Mặc dù cuộc đấu tay đôi ly hôn không dẫn đến cái chết, nhưng cái chết là kết quả cuối cùng. Nếu vợ thắng thì chồng bị xử tử, còn nếu chồng thắng thì vợ bị chôn sống.

447276803_122161773644119182_3767698234175044515_n.jpg
 
Cờ của Hoa Kỳ lúc đầu không hề có đủ 50 sao như bây giờ, mà số sao tăng dần qua thời gian. Mỗi sao tương ứng với 1 bang.

445783451_758979296449804_599593489390584204_n.jpg
 
"KẺ TÁM LẠNG, NGƯỜI NỬA CÂN"
Trong thời kỳ CTTG thứ 2, quân đội Đức đã xây dựng một sân bay giả với máy bay làm từ gỗ nhằm mục đích đánh lừa máy bay do thám của đối phương.
Quân đội Anh đã phát hiện ra kế hoạch này, do đó họ đã quyết định chờ đợi và theo dõi quân Đức trong vài tháng cho đến khi xây dựng xong sân bay. Sau đó, họ đã tiến hành thả một quả bom giả, cũng được làm từ gỗ, xuống sân bay giả của quân Đức.
445827362_435505506013037_669108778507643460_n.jpg
 
NGUỒN GỐC CỦA POKER
Poker được cho là một trò chơi cổ xưa, xuyên qua nhiều lục địa và nền văn hoá. Cho tới thời điểm hiện tại, nguồn gốc của Poker vẫn chưa được xác thực do còn nhiều tranh cãi ở nhiều quốc gia. Tuy nhiên, trong một số ghi chép năm 1526 ở Tây Ban Nha, các nhà sử học đã tìm thấy điểm tương đồng giữa Poker và một trò chơi bản địa tên là Primero. Trong trò chơi này, người ta sẽ sử dụng một bộ bài đặc biệt, mỗi người tham gia sẽ được chia ba lá bài và người có bộ cao hơn sẽ thắng. Tuy nhiên, số lượng bộ có thể ghép được khá hạn chế, bao gồm: Bộ đôi, Bộ ba và Ba lá đồng chất.

Về sau, vào khoảng những năm 1700, việc cá cược và lừa gạt đã bắt đầu xuất hiện trong một biến thể của Primero tại Anh dưới cái tên Brag. Cùng với đó, trò chơi này còn được coi là một trong những phiên bản gần giống với Poker hiện đại nhất. Tuy nhiên, phiên bản của xứ sở sương mù vẫn có sự khác biệt ở cách đặt cược và thứ hạng của các bộ.

Vào cùng khoảng thời gian này, độ nổi tiếng của bài Brag đã vượt qua biên giới của nước Anh và đến những vùng đất khác. Dựa trên những yếu tố sẵn có của Brag, người Đức đã sáng tạo ra một trò chơi tương tự có tên là Pochen tuy nhiên lại có phần biến tướng. Trò chơi giờ đây mang đầy tính may rủi, thế nhưng chính điều đó lại lại cho những gã bợm bia kích thích hơn bao giờ hết. Vì thế, trò chơi đã nhanh chóng trở nên phổ biến khắp các quán bia ở nước Đức và lan sang những vùng Châu Âu khác chỉ trong một thời gian ngắn.

Cũng như bao trò chơi khác, Pochen đã xuất hiện rất nhiều biến thể tại mỗi quốc gia chúng đi qua. Tuy nhiên, phiên bản đáng nhắc đến và có tầm ảnh hưởng lớn nhất thời gian đó là trò Poque của Pháp. Vào thời điểm đó, đế quốc Pháp đang trong một cuộc chạy đua thăm dò hàng hải cùng với các nước Châu Âu khác với lý do mở rộng truyền giáo và thương mại. Trên những chuyến tàu tới các vùng thuộc địa của pháp, thuỷ thủ và các hành khách cần một công cụ để giết thời gian. Vì vậy, Poque là một lựa chọn không thể hợp lý hơn. Do đó, Poque không chỉ nổi tiếng trong khu vực mà còn thu hút người chơi ở khắp các châu lục khác và vùng thuộc địa trực thuộc.

Cho tới đầu những năm 1800, Poque đã di cư sang Bắc Mỹ. Vào cuối thế kỷ 18, khu vực New Orleans vẫn là vùng thuộc địa của Pháp. Cho tới năm 1803, vùng đất này mới được nhượng lại cho Hoa Kỳ theo “Thoả thuận Louisiana”. Trong 20 năm sau đó, những người định cư nói tiếng Anh ở vùng Louisiana đã “Anh hóa” tên của trò chơi thành Poker. Đồng thời, họ cũng là những người đầu tiên thiết lập các tính năng và bộ luật của trò chơi.

444487063_7490168774414381_1852733718828929725_n.jpg
 
Các nhà khoa học với những phát minh làm cách mạng hóa thế giới:

Galileo Galilei — Kính thiên văn
Archimedes — Đòn bẩy
Isaac Newton — Giải tích
Albert Einstein — E=mc^2
Alexander Graham Bell — Điện thoại
Marie Curie — Tính phóng xạ
Werner Heisenberg - Nguyên lý bất định
Thomas Edison - Bóng đèn
Charles Darwin — Sự tiến hóa
Anton van Leeuwenhoek — Kính hiển vi
Thomas Edison — Máy ghi âm
Johannes Gutenberg — Nhà in
Ngài Frederick Banting — Insulin
Benjamin Franklin — Cột thu lôi
Alfred Nobel — Thuốc nổ
Dmitri Mendeleev — Bảng tuần hoàn
Robert Oppenheimer — Bom nguyên tử
James Watt — Động cơ hơi nước
Carl Linnaeus — Danh pháp nhị thức
Robert Koch - Vi khuẩn học
Carl Sagan — Người tiên phong của Exobiology
Pierre và Marie Curie — Nguyên tố phóng xạ
A.P.J. Abdul Kalam — Công nghệ tên lửa
Rosalind Franklin — Cấu trúc DNA
Richard Feynman - Điện động lực học lượng tử
Gregor Mendel - Luật thừa kế
Francis Crick — Cấu trúc DNA
Otto Hahn — Phân hạch hạt nhân
Anders C — Thang đo nhiệt độ C​
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top