Tâm lý học Bắc kỳ
Nếu chúng mày hay lướt Facebook thì thường thấy bình luận kiểu "Nam Định mãi đỉnh", "Vĩnh Phúc mãi đỉnh", ... nhưng chả bao giờ thấy "Bà Rịa Vũng Tàu mãi đỉnh", "Sài Gòn mãi đỉnh" cả. Điều này thể hiện rõ là lũ Bắc kỳ ngoài vĩ tuyến 17 nhiễm tư tưởng cục bộ bầy đàn hơn nhiều Nam kì. Ở đây tao sẽ phân tích vấn đề này dưới góc nhìn Tâm lý học và thuyết duy vật lịch sử của Marx râu xồm.
Thứ nhất, phải nói về cái bản năng chọn nhóm của mình. Đấy, con người ta thích tụm lại với đám mình, dựa vào chỗ chung như là đất đai, tiếng nói hay văn hóa ý. Nhà tâm lý học Baumeister với Leary đã bảo rồi, thích ở chung đám là cần thiết cho việc sống chứ không phải chơi. Bắc Kỳ, mấy thằng từ Thanh, Nghệ, Tĩnh ra, gặp nhau là tụ tập lại thành bầy, không chỉ để thấy an toàn mà còn giữ vững cái chất xấu tính của mình giữa chốn lạ.
Giờ qua màn của Marx râu xồm, chủ nghĩa duy vật lịch sử đấy. Marx nói mọi thứ từ văn hóa đến xã hội, óc nghĩ đều từ cái chất lượng kinh tế, sản xuất mà ra. Bắc Kỳ, cái mô hình làng xã cổ lỗ sĩ, nó nuôi dưỡng cái tinh thần địa phương cục bộ ngàn năm không chịu thay đổi. Còn Nam Kỳ, thương mại phát triển, giao lưu với thế giới, cho nên mở lòng hơn, đa dạng và phóng khoáng. Chuyện "XXX mãi đỉnh", đấy là cái tinh thần bầy đàn cục bộ, thể hiện một kiểu cạnh tranh không lành mạnh giữa các vùng ở Bắc kỳ. Ở Bắc kỳ, cái tự hào này mạnh vì lịch sử đậm, gắn bó với văn hóa từ xưa. Nhưng, nó cũng có thể tạo rào cản cho việc hòa nhập, khi mỗi bên cứ muốn bảo vệ và khẳng định mình.
Nói chung, vụ này không chỉ là một phần của văn hóa mà còn liên quan mật thiết đến kinh tế, xã hội. Bắc Kì có vẻ "giống bầy khỉ trong sở thú" hơn, trong khi Nam Kì thì "phóng khoáng" hơn trong cái chuyện tự hào địa phương. Thế nên, lần sau thấy mấy cuộc chiến "quê mình là nhất" trên mạng, chúng mày biết là cả một bầu trời lý do đằng sau đấy nhé.