Đối với cá nhân tao :
- Với thằng ác ôn, cô hồn cát đảng thì có thể ác với người này nhưng tốt với người khác. Cái ác đó là cái ác tương đối, tùy thời điểm. Ngoài ra nếu biết nó ác thì mình có thể tránh mặt dễ dàng. Miễn là không gặp gỡ, chung đụng, giao lưu tiếp xúc thì nó không có cơ hội hại mình.
- Còn đối với thằng ngu thì :
+ Thằng ác thì có thể nhận diện và tránh ngay được. Còn thằng ngu thì không, nó cứ im im, hiền hiền, cười cười. Mà đến 1 lúc nó lòi cái ngu ra thì toàn những cái ngu chí mạng, những pha bóp dái không thể tưởng tượng được !
+ Dù nó có giúp mình hay tốt với mình thì bằng 1 cách nào đó sẽ thành hại mình.
Vì công thức rất là đơn giản : Ngu + nhiệt tình = phá hoại.
+ Người ngu thì dù mình có giúp nó hay không giúp thì cũng vậy. Nó không có khả năng tiếp nhận được điều đó, rất là mệt mỏi vất vả. Thông não 1 thằng ngu với cá nhân tao là điều bất khả tri.
+ Khi ở cạnh 1 thằng ngu thì đồng nghĩa mình đã bỏ lỡ thời giời ở cạnh một thằng khôn. Tụi mày có bao giờ cảm thấy mắc cỡ, nhục, ngại giùm khi đi bên cạnh 1 người chưa.
+ Một thằng ngu là một thằng có đầu vào thông tin (input) rất là tào lao và hạn chế. Chính vì input hạn chế nên những gì nó nói năng, hành động, suy nghĩ (output) cũng hết sức hạn chế. Nói thẳng thắn là nó chỉ phun rác vô lỗ tai mình thôi. Không có tệ hơn là trao đổi với 1 thằng điếc tâm lí ( không có khả năng tiếp nhận) và phóng uế bừa bãi (mồm chỉ toàn phun rác).
Tao quá sợ con người ... quá sợ xã hội ... quá sợ nhiều cái trên cuộc đời này.
Như vậy là quá đủ với tao, quá đủ nhàm chán, quá đủ để từ bỏ ....
- Với thằng ác ôn, cô hồn cát đảng thì có thể ác với người này nhưng tốt với người khác. Cái ác đó là cái ác tương đối, tùy thời điểm. Ngoài ra nếu biết nó ác thì mình có thể tránh mặt dễ dàng. Miễn là không gặp gỡ, chung đụng, giao lưu tiếp xúc thì nó không có cơ hội hại mình.
- Còn đối với thằng ngu thì :
+ Thằng ác thì có thể nhận diện và tránh ngay được. Còn thằng ngu thì không, nó cứ im im, hiền hiền, cười cười. Mà đến 1 lúc nó lòi cái ngu ra thì toàn những cái ngu chí mạng, những pha bóp dái không thể tưởng tượng được !
+ Dù nó có giúp mình hay tốt với mình thì bằng 1 cách nào đó sẽ thành hại mình.
Vì công thức rất là đơn giản : Ngu + nhiệt tình = phá hoại.
+ Người ngu thì dù mình có giúp nó hay không giúp thì cũng vậy. Nó không có khả năng tiếp nhận được điều đó, rất là mệt mỏi vất vả. Thông não 1 thằng ngu với cá nhân tao là điều bất khả tri.
+ Khi ở cạnh 1 thằng ngu thì đồng nghĩa mình đã bỏ lỡ thời giời ở cạnh một thằng khôn. Tụi mày có bao giờ cảm thấy mắc cỡ, nhục, ngại giùm khi đi bên cạnh 1 người chưa.
+ Một thằng ngu là một thằng có đầu vào thông tin (input) rất là tào lao và hạn chế. Chính vì input hạn chế nên những gì nó nói năng, hành động, suy nghĩ (output) cũng hết sức hạn chế. Nói thẳng thắn là nó chỉ phun rác vô lỗ tai mình thôi. Không có tệ hơn là trao đổi với 1 thằng điếc tâm lí ( không có khả năng tiếp nhận) và phóng uế bừa bãi (mồm chỉ toàn phun rác).
Tao quá sợ con người ... quá sợ xã hội ... quá sợ nhiều cái trên cuộc đời này.
Như vậy là quá đủ với tao, quá đủ nhàm chán, quá đủ để từ bỏ ....
Sửa lần cuối:
