Pimpim123
Già trâu
Từ bé mẹ tao đã phân biệt đối xử với tao. Tao cảm giác tao như đứa con ghẻ. Bao nhiêu tình thương mẹ dồn cho em tao hết, tao như người thừa trong gia đình. Khi lên 4 mẹ gửi tao sang nhà ông bà nội. Mỗi lần nhớ nhà tao chỉ biết khóc. Mỗi tuần đi làm về sau khi đón em mẹ sẽ ghé thăm tao 2.3 lần. Và lần đó cũng tới sau khi dúi cho tao chiếc bánh mỳ nóng hổi, mẹ vội vã chở em tao về. Nước mắt lưng tròng, cứ thế tao chạy theo xe của mẹ, tao cố giữ khoảng cách để mẹ ko phát hiện ra. Và cuối cùng khi về đến nhà tao nấp ở nhà hàng xóm thòm thèm nhìn vào nhà. Hàng xóm phát hiện ra liền dắt tay tao về nhà, mẹ tao trợn tròn mắt hỏi tại sao lại ở đây. Tao thú nhận là đi theo mẹ về. Tao cứ nghĩ mẹ sẽ khóc và ôm tao vào lòng, nhưng không. Mẹ dắt tao ra xe đạp cho tao ngồi lên và đèo lại về nhà ông bà. Tao lặng lẽ nước mắt rơi. Tại sao tao có nhà mà ko được ở nhà có mẹ mà ko có tình yêu của mẹ. Có gia đình mà như trẻ mồ côi.