nhox49
Sinh lý yếu
Mày đã bao giờ nghĩ đến cái viễn cảnh đứa con trai của mày, một ngày đẹp trời nào đó, bước vào nhà và thú nhận: "Bố mẹ ơi, con là gay" chưa? Cái này thì không còn là chuyện ma quỷ nữa, mà là câu chuyện của hiện thực, nghe có vẻ "tế nhị" hơn nhiều đúng không?
Đứa con trai mà mày đã nuôi nấng bao năm trời, từng đút cho nó ăn bột, dạy nó biết nói, biết đi, rồi một ngày mày phát hiện ra rằng, à thì ra nó không giống như những đứa con khác. Và điều tệ nhất, nó không chỉ nói suông đâu, nó còn dẫn cả bạn trai về giới thiệu nữa chứ! Mày thử nghĩ xem, đối mặt với tình huống đó, mày sẽ làm gì?
Tao nghe vài thằng bạn bảo: “Cay đắng phết đấy, không thể nuốt nổi. Tao sẽ cắt đứt mọi liên hệ luôn.” Nhưng tao biết đấy chỉ là lời nói bồng bột thôi. Làm sao mà dễ dàng như vậy được? Chả ai dám tưởng tượng một ngày lại rơi vào cái cảnh ngồi đối diện với đứa con mà nó bảo thẳng thừng: "Bố, đây là người yêu của con." Khó xử phết chứ đùa!
Mày biết tao thì chắc chắn sẽ không phản ứng như thế ngay. Nhưng thật tình mà nói, tao vẫn thiên về phương án sẽ từ từ giảm dần mức độ tiếp xúc với nó, kiểu như là để tránh đau đớn mà tao không thể chịu nổi. Yêu thương một đứa con là chuyện dễ, nhưng mà bảo tao yêu thương và chấp nhận một mối quan hệ mà tao không hiểu nổi? Khó lắm.
Nhiều người bảo rằng tình yêu của cha mẹ là vô điều kiện, nhưng mà chắc gì ai cũng làm được. Tao cũng không thể tưởng tượng nổi cái ngày mà tao phải chấp nhận tình yêu giữa con mình và... một thằng đàn ông khác.
Tao nghĩ, nếu mọi chuyện rơi vào tình huống đó, tao sẽ ngăn chặn mọi nguy cơ về tư tưởng ngay từ đầu, nhưng tao cũng sợ rằng, nếu nó là vấn đề từ khi sinh ra, thì tao liệu có thể làm được gì hơn không?
Tao nghe vài thằng bạn bảo: “Cay đắng phết đấy, không thể nuốt nổi. Tao sẽ cắt đứt mọi liên hệ luôn.” Nhưng tao biết đấy chỉ là lời nói bồng bột thôi. Làm sao mà dễ dàng như vậy được? Chả ai dám tưởng tượng một ngày lại rơi vào cái cảnh ngồi đối diện với đứa con mà nó bảo thẳng thừng: "Bố, đây là người yêu của con." Khó xử phết chứ đùa!
Mày biết tao thì chắc chắn sẽ không phản ứng như thế ngay. Nhưng thật tình mà nói, tao vẫn thiên về phương án sẽ từ từ giảm dần mức độ tiếp xúc với nó, kiểu như là để tránh đau đớn mà tao không thể chịu nổi. Yêu thương một đứa con là chuyện dễ, nhưng mà bảo tao yêu thương và chấp nhận một mối quan hệ mà tao không hiểu nổi? Khó lắm.
Nhiều người bảo rằng tình yêu của cha mẹ là vô điều kiện, nhưng mà chắc gì ai cũng làm được. Tao cũng không thể tưởng tượng nổi cái ngày mà tao phải chấp nhận tình yêu giữa con mình và... một thằng đàn ông khác.
Tao nghĩ, nếu mọi chuyện rơi vào tình huống đó, tao sẽ ngăn chặn mọi nguy cơ về tư tưởng ngay từ đầu, nhưng tao cũng sợ rằng, nếu nó là vấn đề từ khi sinh ra, thì tao liệu có thể làm được gì hơn không?