Tết. Ký ức và những cái đã đi qua

Có lẽ tao và số it xamer có kia ức ngày tết 1992 đổ về trước. Những ngày đó tết được đốt pháo, tiếng pháo có lẽ là một kỉ niệm ko quên. Đêm giao thừa đì đùng khắp nơi.

Ngày đó nhiều ông làm những quả pháo to như bắp chân, nổ rung cả nhà. Có ông thì nghe nói nổ mìn. Tết năm nào cũng có tai nạnvề pháo, nhiều người kinh doanh pháo bị sập cả nhà, ng thì chết người thì cụt tay. Có lẽ vì điều này nên nhà nước cấm. Sau này tết tới ko có tiếng phảo giao thừa thì cảm giác tẻ nhạt và mất đi không khí.

Mấy năm nay nn lại cho nắn pháo hoa trở lại nên kí ức dần hiện về. Nhưng để đì đùng và ầm ầm như bom đạn ngày xưa thì cũng ko còn.

Ngày đó tết đến tao rất là vui, vì tết được ăn thịt, được mặc quần áo mới, được đi chơi, được nghỉ học.

Xã hội giờ có lẽ có quá nhiều trò giải trí. Xã hội quay cuồng với tiền bạc và đụ địt nên tết về lại ko còn như xưa.

Mời bọn mày vào viết tiếp những cái hồi ức kỉ niệm thời con nít khi xuân về…
Sáng T2 đầu tuần cả lũ rủ nhau đến trường sớm trèo lên cây me gần sân khấu buộc que nhang vào ngòi quả pháo lớn như bắp dế đúng đến giữa giờ chào cờ.... Bùm.... :vozvn (25):
 
Hồi nhỏ vô lo thì vui chứ giờ sợ tết thật. Công việc cuối năm bị ép tiến độ lên xuống rồi việc cơ quam, gia đình... Thời trẻ thơ đi qua nhanh quá, chả biết khi nào đc thảnh thơi khỏi lo cơm áo gạo tiền.
 
Có lẽ tao và số it xamer có kia ức ngày tết 1992 đổ về trước. Những ngày đó tết được đốt pháo, tiếng pháo có lẽ là một kỉ niệm ko quên. Đêm giao thừa đì đùng khắp nơi.

Ngày đó nhiều ông làm những quả pháo to như bắp chân, nổ rung cả nhà. Có ông thì nghe nói nổ mìn. Tết năm nào cũng có tai nạnvề pháo, nhiều người kinh doanh pháo bị sập cả nhà, ng thì chết người thì cụt tay. Có lẽ vì điều này nên nhà nước cấm. Sau này tết tới ko có tiếng phảo giao thừa thì cảm giác tẻ nhạt và mất đi không khí.

Mấy năm nay nn lại cho nắn pháo hoa trở lại nên kí ức dần hiện về. Nhưng để đì đùng và ầm ầm như bom đạn ngày xưa thì cũng ko còn.

Ngày đó tết đến tao rất là vui, vì tết được ăn thịt, được mặc quần áo mới, được đi chơi, được nghỉ học.

Xã hội giờ có lẽ có quá nhiều trò giải trí. Xã hội quay cuồng với tiền bạc và đụ địt nên tết về lại ko còn như xưa.

Mời bọn mày vào viết tiếp những cái hồi ức kỉ niệm thời con nít khi xuân về…
cuộc đời là những ngày dài của trải nghiệm và hoài niệm. cứ hưởng thụ hiện tại và cả hồi ức. sống tiêu dao tự tại là đời thấy vui m oi. cân bằng thôi. hoài niệm nhiều quá đôi khi tác dụng ngược làm m buồn nhiều hơn đó.
 
cuộc đời là những ngày dài của trải nghiệm và hoài niệm. cứ hưởng thụ hiện tại và cả hồi ức. sống tiêu dao tự tại là đời thấy vui m oi. cân bằng thôi. hoài niệm nhiều quá đôi khi tác dụng ngược làm m buồn nhiều hơn đó.
anh sn nhiêu á anh
 
đcm thời đó tết đi học phá trường trêu gái đốt pháo vui vãi Lồn

có đứa còn cãi tay đôi với hiệu pháo và văn thể mỹ vì tội khàm cặp học sinh

đcm mới lớp 7 mà căng vãi Lồn
 
Có lẽ tao và số it xamer có kia ức ngày tết 1992 đổ về trước. Những ngày đó tết được đốt pháo, tiếng pháo có lẽ là một kỉ niệm ko quên. Đêm giao thừa đì đùng khắp nơi.

Ngày đó nhiều ông làm những quả pháo to như bắp chân, nổ rung cả nhà. Có ông thì nghe nói nổ mìn. Tết năm nào cũng có tai nạnvề pháo, nhiều người kinh doanh pháo bị sập cả nhà, ng thì chết người thì cụt tay. Có lẽ vì điều này nên nhà nước cấm. Sau này tết tới ko có tiếng phảo giao thừa thì cảm giác tẻ nhạt và mất đi không khí.

Mấy năm nay nn lại cho nắn pháo hoa trở lại nên kí ức dần hiện về. Nhưng để đì đùng và ầm ầm như bom đạn ngày xưa thì cũng ko còn.

Ngày đó tết đến tao rất là vui, vì tết được ăn thịt, được mặc quần áo mới, được đi chơi, được nghỉ học.

Xã hội giờ có lẽ có quá nhiều trò giải trí. Xã hội quay cuồng với tiền bạc và đụ địt nên tết về lại ko còn như xưa.

Mời bọn mày vào viết tiếp những cái hồi ức kỉ niệm thời con nít khi xuân về…
@lỗ đýt hồng phấn
 
Tết ngày xưa cả xã hội nghèo đói chung, nên thèm thịt lắm. Cứ mong tết về có miếng thịt mà đớp, mấy ngày tết tao ăn thịt tới tấp đạu bụng đi ẻ quá trời. Pháo ngày đó là cả vùng trời ký ức, và đủ trò nghịch từ pháo mà ra.
Cái này chuẩn cmn. Từ những năm 90 đến năm 2000. Năm nào cũng mong đến tết, mua cái áo ấm là phải tính mặc cho 2-3 năm tới. Nên mua to ra 1 chút, nhưng thực tế sau 1 mùa đông thì nó tàn tạ hết cmn rồi. Có cái gì mặc đẹp đẹp là giữ kỹ lắm. Không biết quê mày như nào. Lúc đó xem tv thấy cái quần bò chúng nó mặc đẹp vkl. Ao ước mà đéo có. Đôi dép rách được mua mới từ đầu tháng chạp nhưng không dám đi. Lôi dép cũ ra lấy cái liềm bỏ vào bếp nung đỏ rồi hàn lại. Để đôi tổ ong mới đến tết mới đi. Haiz
 
96 Bính Tý ! Vcl lâu quá bạn quên ah hay mới rã đông @@

Đã đéo biết thì đừng nói, hay chỗ mày sống ngoài vòng pháp luật?

 
Năm 95 cấm sản xuất buôn bán và đốt pháo, những năm sau đó sáng mùng 1 năm nào cũng như quốc tang
Tết phải như xưa đì đùng nổ như bom đạn mới vui. Sau đợt cấm giao thừa ra xóc lọ cái đi ngủ. Khắp nơi yên ắng ko đúng ngày lễ hội truyền thống của năm
 
Đã đéo biết thì đừng nói, hay chỗ mày sống ngoài vòng pháp luật?

ok tao sai ! tao mới rã đông chứ k phải mày
 
ok tao sai ! tao mới rã đông chứ k phải mày
Nhất trí, tao nhớ rõ năm đó vì năm đó nhà tao có chút biến động. Ngày bé, Tết ông già cứ làm cho bánh pháo tép gác bếp từ sớm. Đêm giao thừa, nổ đủ các loại pháo, còn cái phóa hoa gậy nhỏ bằng ngón tay, dài cỡ 1m2 nữa, cầm cho nó phụt. Giờ cấm pháo, nhưng đêm giao thừa vẫn nổ ầm ầm.
 

Có thể bạn quan tâm

Top