dhtbomay
Thích phó đà
Có những tháng năm trôi chảy dần đi những mối quan hệ cũ, người quen - người lạ, cũng chỉ là ranh giới nhạt nhoà. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông.Tuổi trẻ phải biết nhục khi không có tiền; để từ đó mới khát khao kiếm tiền. Chứ tuổi trẻ mà vẫn nghĩ rằng: bây giờ thì chẳng quan trọng gì đến đâu thì lo đến đấy. Lương 5 triệu cũng được; 10 triệu cũng được thì thua. Miễn đủ ăn, đủ tiêu, chẳng lo nghĩ gì; chẳng quan tâm gì đến tương lai; chỉ biết nghĩ cho trước mắt.,
Những người trẻ không có cha mẹ chống lưng rốt cuộc khổ đến mức nào? Nhiều người sinh ra trong gia cảnh khó khăn; cha mẹ chẳng có điều kiện, cũng chẳng có khả năng giúp đỡ. Mới 17, 18 tuổi đã phải rời quê đến một thành phố xa lạ để mưu sinh; mọi thứ đều phải tự mình lần mò; kinh nghiệm không có nên cái giá phải trả cho những lần thử sai lại quá đắt.
Ở góc khắp nơi; chuyện gì cũng phải tự mình gồng gánh; cứ cúi đầu bước đi mãi đến mức quên mất phải ngẩng đầu lên để nhìn xem mình đang đi đâu.
Thế là lạc mất phương hướng cuộc đời.
Lúc tủi thân; không có cha để đứng ra bảo vệ; cũng chẳng có mẹ để vỗ về an ủi; càng không có ai làm chỗ dựa tiếp thêm dũng khí.
Giống như một bụi cỏ hoang; chỉ còn cách tự mình trở thành bến đỗ an toàn cho chính mình.
Đến khi sau này có người đưa tay ra giúp; em cũng chẳng biết đó là người… hay là quỷ.
Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng đượcsức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là 1 thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn,có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng.
Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm,và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là mộtđời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua


