Ăn chơi ÁP LỰC KHI VỪA RA ĐỜI

Huhuvay

Thanh niên hoi
China
Chào mọi người, em hiện tại đang là du học sinh Nhật. Gia đình bên nội em có truyền thống là con cái học xong cấp 3 là sẽ đi nước ngoài, em cũng không ngoại lệ. Trớ trêu là dòng họ đều đi Hàn Quốc nhưng em lại không thuận tiện nên đã chuyển hướng đi Nhật. Em bước sang Nhật với một số nợ mang lên người để qua đây vừa học vừa làm trả nợ. Hiện tại em qua được gần 3 tháng, thật sự mà nói em không thể nào cân bằng giữa học và làm. Học thì không có tiền, có tiền thì học không có. Công việc thì bấp bênh, không cố định. Giờ đi làm thì toàn làm xuyên đêm để ngày đi học. Mỗi lần gọi về nhà cũng quanh đi quẩn lại công chuyện đồng tiền. Bây giờ em chỉ như một con rối, cứ lặp đi lặp lại lao đầu vào đồng tiền mà không thoát ra được. Em viết những dòng này cũng như muốn nói ra trong lòng, chứ em cũng không dám kể với ai xung quanh em, chỉ biết đăng lên ẩn danh như thế này để xin góp ý những anh chị đi trước hoặc ra đời lâu rồi để em có thêm kinh nghiệm ạ.
 
nam thì kệ mẹ mày, nữ thì ib anh anh kinh nghiệm 6 năm có thể giúp được em nhiều :vozvn (17):
 
Tao đéo thấy áp lực mẹ gì còn thấy sướng,đã truyền thống vậy rồi tức là sống kiểu tây mẽo cứ đủ tuổi là tự bươn chải,phải tính từ cấp 3 rồi mới đúng chứ đéo phải giờ mới khóc. Nghi vấn xàmer xạo Lồn để thằng này tha về cho các xàmer đang chết dí ở đông lào càng căm hận cạn sổng.
 
Chào mọi người, em hiện tại đang là du học sinh Nhật. Gia đình bên nội em có truyền thống là con cái học xong cấp 3 là sẽ đi nước ngoài, em cũng không ngoại lệ. Trớ trêu là dòng họ đều đi Hàn Quốc nhưng em lại không thuận tiện nên đã chuyển hướng đi Nhật. Em bước sang Nhật với một số nợ mang lên người để qua đây vừa học vừa làm trả nợ. Hiện tại em qua được gần 3 tháng, thật sự mà nói em không thể nào cân bằng giữa học và làm. Học thì không có tiền, có tiền thì học không có. Công việc thì bấp bênh, không cố định. Giờ đi làm thì toàn làm xuyên đêm để ngày đi học. Mỗi lần gọi về nhà cũng quanh đi quẩn lại công chuyện đồng tiền. Bây giờ em chỉ như một con rối, cứ lặp đi lặp lại lao đầu vào đồng tiền mà không thoát ra được. Em viết những dòng này cũng như muốn nói ra trong lòng, chứ em cũng không dám kể với ai xung quanh em, chỉ biết đăng lên ẩn danh như thế này để xin góp ý những anh chị đi trước hoặc ra đời lâu rồi để em có thêm kinh nghiệm ạ.
Nhà nghèo còn đu dây du học.
Trốn đi cày đủ tiền trả nợ xong tìm đường về cho thảnh thơi
 
Khuyên e có thời gian đi tu đi, đồng tiền làm khổ thân tâm rồi khi ra đi cũng không còn gì, tu thân tích đức mới là hạnh phúc nhé em.
 
Chào mọi người, em hiện tại đang là du học sinh Nhật. Gia đình bên nội em có truyền thống là con cái học xong cấp 3 là sẽ đi nước ngoài, em cũng không ngoại lệ. Trớ trêu là dòng họ đều đi Hàn Quốc nhưng em lại không thuận tiện nên đã chuyển hướng đi Nhật. Em bước sang Nhật với một số nợ mang lên người để qua đây vừa học vừa làm trả nợ. Hiện tại em qua được gần 3 tháng, thật sự mà nói em không thể nào cân bằng giữa học và làm. Học thì không có tiền, có tiền thì học không có. Công việc thì bấp bênh, không cố định. Giờ đi làm thì toàn làm xuyên đêm để ngày đi học. Mỗi lần gọi về nhà cũng quanh đi quẩn lại công chuyện đồng tiền. Bây giờ em chỉ như một con rối, cứ lặp đi lặp lại lao đầu vào đồng tiền mà không thoát ra được. Em viết những dòng này cũng như muốn nói ra trong lòng, chứ em cũng không dám kể với ai xung quanh em, chỉ biết đăng lên ẩn danh như thế này để xin góp ý những anh chị đi trước hoặc ra đời lâu rồi để em có thêm kinh nghiệm ạ.
em về hỏi bác lâm tô xem còn phải làm culi bên nhật bao năm nữa
 
XKLD thì nói XKLD chứ sao phải kêu du học rồi kêu làm lụng vất vả
 
Chào mọi người, em hiện tại đang là du học sinh Nhật. Gia đình bên nội em có truyền thống là con cái học xong cấp 3 là sẽ đi nước ngoài, em cũng không ngoại lệ. Trớ trêu là dòng họ đều đi Hàn Quốc nhưng em lại không thuận tiện nên đã chuyển hướng đi Nhật. Em bước sang Nhật với một số nợ mang lên người để qua đây vừa học vừa làm trả nợ. Hiện tại em qua được gần 3 tháng, thật sự mà nói em không thể nào cân bằng giữa học và làm. Học thì không có tiền, có tiền thì học không có. Công việc thì bấp bênh, không cố định. Giờ đi làm thì toàn làm xuyên đêm để ngày đi học. Mỗi lần gọi về nhà cũng quanh đi quẩn lại công chuyện đồng tiền. Bây giờ em chỉ như một con rối, cứ lặp đi lặp lại lao đầu vào đồng tiền mà không thoát ra được. Em viết những dòng này cũng như muốn nói ra trong lòng, chứ em cũng không dám kể với ai xung quanh em, chỉ biết đăng lên ẩn danh như thế này để xin góp ý những anh chị đi trước hoặc ra đời lâu rồi để em có thêm kinh nghiệm ạ.
Một là về, 2 là cố kiếm vài cái học bổng ( cỡ 7 8man j đó, rồi làm 1 việc thì còn đủ thời gian mà học ). Hết 2 năm trường tiếng thì cố cái N2 đi học Senmon, giỏi hơn nữa thì kiếm học bổng toàn phần để vào đại học. Học hết 3 năm Senmon thì ra trường đi shyu là ngang người Nhật rồi. Tốt nghiệp đại học ra thì hơn 70% người Nhật luôn. Có chí nữa thì học lên Cao học, tiến sỹ, bạn tao mấy đứa thạc sỹ Nhật rồi qua Mỹ học tiến sỹ rồi.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top