lasvegas16
Tâm hồn dẩm chúa
Đá đấm đéo gì kiếm trò khác mà chơi cho phù hợp, người như con nhái ra khỏi ao làng đông nam á nó quần cho 2 vòng tắc cmn thở
OkXây lại cái WC ở Mỹ Đình trước đi đã , cái giấc mơ WC này khó ngửi![]()
Hàn Quốc thì chỉ được cái thể hình + cậy sức chứ chuyền bóng rê bóng sút bóng sao lại được mấy thằng Nam Mỹ lai da đenthôi dẹp mẹ mới coi trận hàn quốc đá với brazil . sân nhà hàn quốc mà tụi hàn ăn hành ngập mồm .ý là đội tuyển hàn đầu châu á rồi đó
@Triển chiêutao bảo r bọn nó cái mã gen nó đã tốt hơn hẳn r, chưa kể đẳng cấp trình độ nó cao, bọn Việt Nam cái mã gen đã yếu, lại đéo chịu cố gắng rèn luyện cống hiến cho thể thao nâng tầm thành tích cho nc nhà, có tiền vs danh là ăn chơi, gái gú, rồi vợ con, nên sấp xỉ 3 chục là xuống hết cmnr. M xem bọn cầu thủ Nhật Hàn đi kèm vs quá trình nâng tầm dài hạn của cả quốc gia nó từ mấy chục năm cái đấy mình ko ns, vì mình k thể bằng nó đc, nhưng cái ý chí của bọn cầu thủ đầu tàu đá châu âu nó rất sắt đá, nó còn đéo thèm chơi bời, yêu đương vk con cặc gì để tận tâm cống hiến cho thể thao vì nó là bộ mặt của cả quốc gia như Son, Mitoma, Kubo… ấy
nó củng top 3 châu á 20 chục năm nay rồi . world cup nó đá củng nét lắm . đéo hiểu sao lên banh không nổi luôn .Hàn Quốc thì chỉ được cái thể hình + cậy sức chứ chuyền bóng rê bóng sút bóng sao lại được mấy thằng Nam Mỹ lai da đen
Hàn Quốc chỉ có thể tự hào rất nhiều cầu thủ bọn tao cao hơn thằng Gabriel của chúng mày thôi
Hàn đá Worldcup tao toàn thấy phòng thủ số đông rồi phất bóng dài lên trộm chó, rồi có lần làm thế thắng được Đức thì Son Hong Min khóc như mưanó củng top 3 châu á 20 chục năm nay rồi . world cup nó đá củng nét lắm . đéo hiểu sao lên banh không nổi luôn .
nghe nói nghĩ hợp tác với hagl rồi . nuôi 1 lứa cầu thủ không phải rẻ . đưa lên chuyên nghiệp quá sớm . đợt đó nghe nói đôn lên hết đuổi nguyên đội hình chính hơn 20 thằng . lứa đó đào tạo từ năm 10 tuổi nuôi suốt chục năm chắc tốn củng mớ tiềnmỹ nó khoa học thể chất cỡ nào mà đá banh có bằng tụi brazil đéo đâu, để chuyện thể chất ra sau đi.
như học viện asernal của hagl là tao ưng, cầu thủ được quan tâm tập luyện kèm học văn hoá, đá máu lửa không bán độ là được rồi.
đội tuyển pháp củng toàn gốc châu phi . còn bóng rổ giải NBA của mỹ củng toàn da đen thôi xu thế chung rồiĐm ..11 thằng nigga làm vườn.cắt tóc.thợ nề .tắm chó..sang Vn làm cầu thủ ngoại binh mà thắng team Vn trong trận đấu thử...thì trong giấc mơ đi WC là có thật nhé...chỉ là đái hay ỉa thôi
giờ làm y chang thằng nhật được không mày? ngoại binh thì nói làm gì.đội tuyển pháp củng toàn gốc châu phi . còn bóng rổ giải NBA của mỹ củng toàn da đen thôi xu thế chung rồi
tao củng không biết. nghe nói muốn đào tạo tư duy chơi bóng kỷ thuật phải đào tạo từ lúc 6 tuổi . ăn tập dinh dưỡng các thứ . nuôi mười mấy năm chăc tốn bộn tiền . ít cha mẹ nào cho con đi đào tạo tại còn nhỏ quá. giờ bầu đức củng bỏ bóng đá luôn rồigiờ làm y chang thằng nhật được không mày? ngoại binh thì nói làm gì.
Đầu tư kinh tế, xã hội, rồi đăng kí đăng cai kết hợp với thái, ấn độ chẳng hạn làm chủ nhà, auto vào, như Hàn và Nhật 2002 vậy. Thời đó Hàn cũng lần đầu dự wc mà. May mắn làm tốt fifa chú ý, thì 10-15 năm, Chứ còn đào tạo thì 30 năm nữa.![]()
![]()
![]()
![]()
🇻🇳 **Bao giờ Việt Nam được dự World Cup?**
Giấc mơ World Cup của Việt Nam đã được nhắc đến suốt nhiều năm, đặc biệt từ sau khi đội tuyển lần đầu vào đến vòng loại thứ 3 khu vực châu Á (chu kỳ 2022). Nhưng nhìn lại thực tế hiện nay, khoảng cách giữa chúng ta và các đội hàng đầu châu lục vẫn còn khá xa.
Với việc FIFA mở rộng World Cup lên 48 đội từ năm 2026, châu Á có 8 suất trực tiếp và 1 suất play-off liên lục địa, cơ hội về lý thuyết lớn hơn. Tuy nhiên, để giành được 1 trong 8 tấm vé ấy, Việt Nam phải nằm trong nhóm top 8–10 đội mạnh nhất châu Á — một mục tiêu chưa thể đạt được trong 5–10 năm tới nếu không cải cách toàn diện.
Thực tế, World Cup 2030 gần như là nhiệm vụ bất khả thi. Để có cơ hội thực sự, Việt Nam cần hướng đến chu kỳ 2034 – 2038, tức là khoảng 10–15 năm nữa, với điều kiện phải thay đổi toàn diện từ đào tạo trẻ, thể hình, dinh dưỡng cho đến cơ chế giải đấu.
Hiện tại, xếp hạng FIFA của Việt Nam (tháng 9/2025) là 114, kém xa nhóm đầu châu Á như Nhật Bản (17), Hàn Quốc (22), Úc (24) hay Iran (21). Thực lực chênh lệch không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà là cả một hệ thống bóng đá – thể thao – giáo dục – xã hội vận hành chuyên nghiệp và bài bản hơn chúng ta hàng chục năm.
---
Cả Nhật Bản và Hàn Quốc đều từng ở vị thế “châu Á hạng hai” như Việt Nam, nhưng họ đã thay đổi nhờ xây dựng hệ thống dài hơi và gắn bóng đá với giáo dục – cộng đồng.
🇯🇵 Nhật Bản có “100-Year Vision” từ năm 1992, đặt mục tiêu đưa J.League thành giải bóng đá gắn bó với từng địa phương. Họ lập hệ thống cấp phép CLB (Club Licensing) để đảm bảo tài chính minh bạch, cơ sở vật chất đạt chuẩn, và bắt buộc có đội trẻ – học viện riêng. Hệ thống này đã tạo ra hàng loạt ngôi sao như Takefusa Kubo (Real Sociedad, La Liga), Kaoru Mitoma (Brighton, Premier League), Wataru Endo (Liverpool) – đều trưởng thành từ các học viện trong nước rồi ra nước ngoài.
🇰🇷 Hàn Quốc thì nổi bật ở mô hình tập trung và xuất ngoại sớm. Họ có trung tâm huấn luyện quốc gia Paju – nơi từ U15 đến đội tuyển đều tập trung huấn luyện với cùng triết lý. Các cầu thủ Hàn sang châu Âu từ rất sớm: Son Heung-min (Tottenham) sang Đức từ tuổi 16, Lee Kang-in (PSG) từng sang Tây Ban Nha từ khi 10 tuổi, Kim Min-jae (Bayern Munich) trưởng thành từ K League trước khi sang Ý và Đức.
Việt Nam hoàn toàn có thể học mô hình kết hợp: lấy khung phát triển CLB – học viện kiểu Nhật (minh bạch, cộng đồng), kết hợp cách huấn luyện tập trung – xuất ngoại kiểu Hàn (kỷ luật và chiến lược rõ ràng).
---
Không có quốc gia nào đi đến World Cup mà không có sự hậu thuẫn về thể chế – giáo dục – kinh tế. Nhật, Hàn đều đưa bóng đá thành một phần của chính sách quốc gia: đầu tư sân bãi học đường, phát triển phong trào thể thao trường học, tạo ưu đãi thuế cho doanh nghiệp đầu tư CLB. Ở Việt Nam, các học viện như PVF, Hoàng Anh Gia Lai – Arsenal JMG, hay gần đây là Học viện Viettel đang làm tốt, nhưng chưa đủ rộng và liên thông.
Chúng ta cần một chiến lược tầm quốc gia:
– Giáo dục thể chất bắt buộc từ cấp 1–2.
– Các tỉnh, thành có ít nhất 1 trung tâm đào tạo trẻ đạt chuẩn AFC.
– Doanh nghiệp được khuyến khích đầu tư vào CLB địa phương bằng chính sách ưu đãi cụ thể.
---
Không thể có đội tuyển mạnh nếu V.League vẫn thiếu sức hút và tính cạnh tranh. Bóng đá chuyên nghiệp phải được vận hành minh bạch, sạch sẽ và đáng xem. Tin vui là VAR đã được triển khai toàn bộ V.League 1, cùng các bước kiểm soát trọng tài, bản quyền truyền hình tốt hơn. Các sân như Nam Định, Hải Phòng, CAHN thu hút đông khán giả cho thấy khán giả Việt vẫn yêu bóng đá – chỉ cần họ tin rằng trận đấu “sạch”.
Và quan trọng hơn cả là tài chính CLB phải minh bạch, công khai lương cầu thủ, hợp đồng tài trợ, tránh tiêu cực và “bóng tối hậu trường”.
---
Nếu Nhật và Hàn có hệ thống đào tạo xuyên suốt từ tiểu học, Việt Nam cũng cần xây một chuỗi đào tạo khép kín:
1. Tuyển chọn & kiểm tra thể lực khoa học: đo tốc độ, sức bật, khả năng chịu tải, tầm vóc từ lứa U10.
2. Huấn luyện theo giai đoạn phát triển (U10–U12 kỹ thuật, U13–U15 chiến thuật cơ bản, U16–U18 chơi nhóm, U19–U23 chuẩn bị chuyên nghiệp).
3. Các giải trẻ đồng bộ trên toàn quốc với lịch thi đấu ổn định và liên thông CLB.
4. Huấn luyện viên được cấp phép quốc tế (AFC, JFA).
5. Khoa học thể thao & dinh dưỡng được áp dụng từ sớm, như HAGL hợp tác với Nutifood xây chế độ ăn riêng cho cầu thủ trẻ.
Nếu các cầu thủ được chuẩn hóa từ tuổi 10–12, thì đến 2034, ta có thể sở hữu một thế hệ “vàng” đúng nghĩa.
---
Cầu thủ Việt Nam thua thiệt rõ ràng về thể hình và sức mạnh. Nguyên nhân không chỉ do gene, mà do dinh dưỡng – huấn luyện sai cách – thiếu giấc ngủ – áp lực học văn hóa.
Một chương trình phát triển cầu thủ cần:
– Chế độ ăn 1.6–2g protein/kg thể trọng/ngày, đủ vitamin D3, canxi, omega-3.
– Giấc ngủ bắt buộc 8 tiếng, giảm sử dụng điện thoại ban đêm.
– Giáo dục ngoại ngữ và tư duy chiến thuật, vì cầu thủ giỏi ngày nay phải biết đọc trận đấu, hiểu đối thủ, hiểu cả dữ liệu thống kê.
---
Lộ trình 10 năm để tiến gần World Cup có thể chia thành ba giai đoạn:
• 2026–2028: Ổn định V.League – VAR toàn phần, công khai tài chính, dữ liệu cầu thủ toàn quốc, xây trung tâm huấn luyện quốc gia.
• 2029–2032: 10–15 cầu thủ Việt thi đấu thường xuyên tại Nhật, Hàn, Thái, châu Âu; duy trì top 18 châu Á.
• 2032–2034: Vào vòng 4 vòng loại World Cup, tranh suất trực tiếp hoặc play-off.
Nếu tất cả được làm nghiêm túc, giấc mơ World Cup sẽ không còn là viển vông. Còn nếu mọi thứ chỉ dừng ở “khẩu hiệu”, ta sẽ vẫn quanh quẩn ở vòng loại thứ hai, nhìn Indonesia, Thái Lan hay Malaysia bứt lên trước.
---
Việt Nam có tiềm năng, nhưng phải bắt đầu ngay bây giờ bằng hành động cụ thể:
– Làm sạch giải đấu.
– Đầu tư đào tạo trẻ bài bản.
– Cải thiện thể hình – dinh dưỡng – giáo dục.
– Xây dựng chiến lược quốc gia tầm 10–20 năm cho bóng đá.
Học từ Nhật, Hàn là cần thiết, nhưng điều quan trọng hơn là biết chọn phần nào phù hợp với Việt Nam. Khi bóng đá không chỉ là trò chơi mà là một phần của văn hóa, giáo dục và kinh tế quốc gia, lúc đó — và chỉ lúc đó — Việt Nam mới thật sự có cơ hội bước ra World Cup.
Làm y chang Nhật phải có tiền, dân thường phải có thu nhập 60-70 triệu như chúng nó.giờ làm y chang thằng nhật được không mày? ngoại binh thì nói làm gì.
Đá sân beton nó mới rèn luyện sức chiến đấuLàm y chang Nhật phải có tiền, dân thường phải có thu nhập 60-70 triệu như chúng nó.
Lúc đó thì đi học cấp 2, cấp 3 trường nào cũng có sân bóng đá 11 người cỏ xịn.
Chứ giờ dân thường toàn đá sân 7 cỏ nhân tạo rồi ăn tục nói phét
thua
tao thấy bọn mỹ nó ko ham hố bóng đá lắm, chỉ ham bóng chày thôi, nó mà đầu tư mạnh bóng đá ham hố thì chắc cũng khét đấy, giờ có mấy ông sang Mỹ thổi lửa phong trào bóng đá rồi ko biết nó có bùng lên đc komỹ nó khoa học thể chất cỡ nào mà đá banh có bằng tụi brazil đéo đâu, để chuyện thể chất ra sau đi.
như học viện asernal của hagl là tao ưng, cầu thủ được quan tâm tập luyện kèm học văn hoá, đá máu lửa không bán độ là được rồi.