Âm nhạc mang âm hưởng của thời đại. phần lớn tác phẩm sáng tác ở thời đại nào chỉ dành cho thế hệ thời đại ấy nghe và thấy hay. Những bài có sức ảnh hưởng vượt thời gian khiến thế hệ sau vẫn nghe và thấy hay thì nó là huyền thoại. Nhưng rất hiếm. Như thế hệ ông bà già chúng mày mê nhạc vàng nhạc đỏ, vì thời điểm nghe trong lúc đất nước còn chiến tranh. phải trải qua chiến tranh thì mới cảm nhận được hết được cái hay của nhạc vàng nhạc đỏ. Đến khi thế hệ kế cận sinh ra trong hoà bình chúng nó đâu còn chuộng 2 loại nhạc này nữa? Tất nhiên có những thằng retro style vẫn khoái nghe, nhưng nó là cá biệt và không đại diện cho xu hướng của thế hệ. Bằng chứng rõ nhất là Thuý Nga đã dừng sản xuất.
Rồi trước thế hệ bố mẹ chúng mày - thế hệ ông bà chúng mày nghe nhạc gì? Tuồng, chèo, cải lương, quan họ... chúng mày thẩm được không? Giờ vẫn nhớ ngày bé cứ đến 10 giờ tối đm bà nội mở quả băng cát sét cải lương ruột, nghe 2 đứa đang nói chuyện xong bất thình 1 tml hay cml rít lên, ngân nga luyến láy, tao sợ khóc mẹ luôn cơ mà. Cho đến h thì còn ai nghe cải lương nữa đâu, đối tượng khán giả cưỡi mẹ hạc hết rồi.
Nói tóm lại không nên bài xích gu âm nhạc của bọn trẻ. Nghe nhạc là để cảm thấy relax, happy, chúng nó nghe mấy nhạc bh mà cảm thấy relax happy thì tức là nhạc đó hay, đúng gu của tụi nó thôi. tao thì tao cũng đéo thích nghe nhạc thời này, nhưng có 1 số ưu điểm mình thấy đó là nhạc bh chúng nó hoà âm hay hơn ngày xưa rất nhiều. Do ứng dụng công nghệ hiện đại các thứ, ngày xưa beat đa phần đơn sơ đơn sắc 1 màu. Nên mấy bài heat của thằng UHP chúng nó cover lại nghe hay hơn bản gốc nhiều vkl, nghe xong quay lại nghe Phúc lùn hát original như cặc, clip thì quéo.