Chia sẻ một chút về cuộc sống

Noa666

Trẻ trâu
Em không biết một ngày của mọi người ra sao, nhưng em xin được nói về một ngày của em, mong rằng mọi người có thể dành chút thời gian đọc ạ

"Buổi sáng em dậy lúc 7h, đưa tiền nhờ người quen tiện đường mua đồ ăn rồi ăn xong 7h30 làm đến 11h30-12h là nghỉ trưa cũng nhờ người quen mua giùm ( có hôm không nghỉ ). Đến 13h30 em làm tiếp đến 18h hoặc 21h nếu có công việc bận, sau đó em đi ngủ lúc 00h hoặc 1h sáng và mỗi ngày đều lặp lại như vậy.

Em thực ra cũng chẳng phải đứa chăm chỉ gì,công việc khá là linh hoạt nên em có nhiều thời gian cầm điện thoại, tai nghe thì không có em không chịu được. Cái khó chịu nhất là việc em cứ thường xuyên nói nhảm không kiểm soát,cười một mình với có nhiều hành động khá quái dị, đến khi tỉnh lại thì em rất ngượng và càng khó chịu hơn khi mà em không kiểm soát được bản thân mà đập phá đồ đạc.

Là một đứa không được bình thường cũng như tư duy và kỹ năng sống cực kỳ kém,đi qua khá nhiều chuyện k hay trong cuộc sống nên ngày càng khép kín bản thân,em cả ngày cũng chẳng nói được nổi 100 câu và rất ít ra đường ( đi ăn uống mua sắm hoặc vứt rác thì đi ), em từng đi chơi khá là nhiều nhưng nhận ra chính mình cũng bị kỳ thị soi xét như trước nên cũng càng không muốn ra đường.

Em biết bản thân em không được ổn định như mọi người xung quanh,nhưng em không cho mình là thất bại vì em nghĩ thất bại thật sự là khi đánh mất chính mình, và cũng luôn tự nhủ phải cố gắng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hiện tại tuy vẫn còn nhiều chuyện trong quá khứ ám ảnh mỗi ngày nhưng em không cho phép bản thân dừng lại,em chỉ biết dù mình có ngã thì cũng phải đứng lên ngay mặc dù em không có mục tiêu và cực kỳ muốn đăng xuất.

Em cảm ơn mọi người đã đọc hết đến tận cuối,nếu được em mong nhận được những lời khuyên từ mọi người,em sẽ rất biết ơn ạ
 
Em không biết một ngày của mọi người ra sao, nhưng em xin được nói về một ngày của em, mong rằng mọi người có thể dành chút thời gian đọc ạ

"Buổi sáng em dậy lúc 7h, đưa tiền nhờ người quen tiện đường mua đồ ăn rồi ăn xong 7h30 làm đến 11h30-12h là nghỉ trưa cũng nhờ người quen mua giùm ( có hôm không nghỉ ). Đến 13h30 em làm tiếp đến 18h hoặc 21h nếu có công việc bận, sau đó em đi ngủ lúc 00h hoặc 1h sáng và mỗi ngày đều lặp lại như vậy.

Em thực ra cũng chẳng phải đứa chăm chỉ gì,công việc khá là linh hoạt nên em có nhiều thời gian cầm điện thoại, tai nghe thì không có em không chịu được. Cái khó chịu nhất là việc em cứ thường xuyên nói nhảm không kiểm soát,cười một mình với có nhiều hành động khá quái dị, đến khi tỉnh lại thì em rất ngượng và càng khó chịu hơn khi mà em không kiểm soát được bản thân mà đập phá đồ đạc.

Là một đứa không được bình thường cũng như tư duy và kỹ năng sống cực kỳ kém,đi qua khá nhiều chuyện k hay trong cuộc sống nên ngày càng khép kín bản thân,em cả ngày cũng chẳng nói được nổi 100 câu và rất ít ra đường ( đi ăn uống mua sắm hoặc vứt rác thì đi ), em từng đi chơi khá là nhiều nhưng nhận ra chính mình cũng bị kỳ thị soi xét như trước nên cũng càng không muốn ra đường.

Em biết bản thân em không được ổn định như mọi người xung quanh,nhưng em không cho mình là thất bại vì em nghĩ thất bại thật sự là khi đánh mất chính mình, và cũng luôn tự nhủ phải cố gắng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hiện tại tuy vẫn còn nhiều chuyện trong quá khứ ám ảnh mỗi ngày nhưng em không cho phép bản thân dừng lại,em chỉ biết dù mình có ngã thì cũng phải đứng lên ngay mặc dù em không có mục tiêu và cực kỳ muốn đăng xuất.

Em cảm ơn mọi người đã đọc hết đến tận cuối,nếu được em mong nhận được những lời khuyên từ mọi người,em sẽ rất biết ơn ạ
Mày đang bị quá tải, không phải là "kém cỏi"Cái chuyện mày cười một mình, nói nhảm, đập phá đồ đạc rồi "tỉnh lại" thấy ngượng... nói thật nhé, cái này dấu hiệu báo động đỏ về tâm lý rồi. Không phải do mày "dị", mà là não mày nó đang đình công vì stress kéo dài với sự cô đơn đấy.:vozvn (22)::vozvn (24)::vozvn (25)::vozvn (3)::vozvn (3)::vozvn (18)::vozvn (18):

  • Lời khuyên: Đi khám đi tml. Tao nói nghiêm túc. Vào khoa tâm thần hoặc kiếm bác sĩ tâm lý mà khám. Đừng có nghĩ đi khám là bị điên, giờ người ta đi bảo dưỡng não đầy ra. Có thuốc hoặc có liệu pháp, mày sẽ kiểm soát được mấy hành vi kia, đỡ khổ sở hơn nhiều.
Cái vòng lặp 7h sáng - 1h đêm của mày nó giết chết cảm xúcMày cày như trâu, ăn uống thì nhờ người mua, ru rú trong nhà. Tiền mày kiếm được để làm gì nếu mày "đăng xuất"?:vozvn (9)::vozvn (25)::vozvn (25)::vozvn (25):

  • Lời khuyên: Bớt việc lại một chút. Một ngày mày phải dành ra ít nhất 30 phút ra đường hít bụi cũng được. Đi bộ, chạy xe vòng vòng, ngồi trà đá vỉa hè nhìn dòng người. Mày cần thấy sự sống động xung quanh để não mày nó không bị mốc.:beat_shot::beat_shot:
Kệ mẹ thiên hạMày bảo ra đường sợ bị kỳ thị soi xét? Tao nói thật, ai rảnh mà soi mày mãi? Người ta còn bận kiếm cơm, bận lo chuyện nhà họ. Mày cứ tự ám thị là người ta nhìn mình, chứ thực ra đéo ai quan tâm đâu.

  • Lời khuyên: Ra đường cứ ngẩng mặt lên mà đi. Thằng nào nhìn đểu thì kệ mẹ nó. Mày sống cuộc đời của mày, không phạm pháp, không xin tiền tụi nó thì sợ cái gì?
Về chuyện "Đăng xuất"Mày bảo mày muốn "đăng xuất" nhưng mày vẫn lên đây viết bài, vẫn "tự nhủ phải cố gắng". Tức là cái "phần NGƯỜI" trong mày nó vẫn muốn sống, nó đang gào thét kêu cứu thôi.
:after_boom::after_boom::after_boom::after_boom:
  • Lời khuyên: Đừng làm điều dại dột. Mày đã chịu đựng được bao nhiêu chuyện "không hay" trong quá khứ rồi, thì giờ ráng thêm chút nữa để chữa lành đi. Chết là hết, đéo còn cơ hội để lật kèo đâu.
 
Làm cho cố ko muốn sống nữa thì mày định đem tiền xuống âm phủ xài à tml.
Bớt việc lại đi chứ làm kiểu đó dễ đột quỵ nằm 1 chỗ hoặc đi gặp ông bà lắm.
 
Mày kiếm việc làm giải trí nhiều lên, tao từng như mày sau này thành công hơn dân vằn phòng... Mày có thể chơi game... Mày đi bác sĩ là nó cho mày phá sản luôn thuốc 4 trung bình 4 chai 1 tháng... Nhà bạn tao nòi công an có thằng con như maày tháng phát 8 triệu cho chơi game thoải mái...
Thấy tình cũng gay ra trạng thái như vậy...
Cách hay nhất xin việc siêu thị làm
 
Em không biết một ngày của mọi người ra sao, nhưng em xin được nói về một ngày của em, mong rằng mọi người có thể dành chút thời gian đọc ạ

"Buổi sáng em dậy lúc 7h, đưa tiền nhờ người quen tiện đường mua đồ ăn rồi ăn xong 7h30 làm đến 11h30-12h là nghỉ trưa cũng nhờ người quen mua giùm ( có hôm không nghỉ ). Đến 13h30 em làm tiếp đến 18h hoặc 21h nếu có công việc bận, sau đó em đi ngủ lúc 00h hoặc 1h sáng và mỗi ngày đều lặp lại như vậy.

Em thực ra cũng chẳng phải đứa chăm chỉ gì,công việc khá là linh hoạt nên em có nhiều thời gian cầm điện thoại, tai nghe thì không có em không chịu được. Cái khó chịu nhất là việc em cứ thường xuyên nói nhảm không kiểm soát,cười một mình với có nhiều hành động khá quái dị, đến khi tỉnh lại thì em rất ngượng và càng khó chịu hơn khi mà em không kiểm soát được bản thân mà đập phá đồ đạc.

Là một đứa không được bình thường cũng như tư duy và kỹ năng sống cực kỳ kém,đi qua khá nhiều chuyện k hay trong cuộc sống nên ngày càng khép kín bản thân,em cả ngày cũng chẳng nói được nổi 100 câu và rất ít ra đường ( đi ăn uống mua sắm hoặc vứt rác thì đi ), em từng đi chơi khá là nhiều nhưng nhận ra chính mình cũng bị kỳ thị soi xét như trước nên cũng càng không muốn ra đường.

Em biết bản thân em không được ổn định như mọi người xung quanh,nhưng em không cho mình là thất bại vì em nghĩ thất bại thật sự là khi đánh mất chính mình, và cũng luôn tự nhủ phải cố gắng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hiện tại tuy vẫn còn nhiều chuyện trong quá khứ ám ảnh mỗi ngày nhưng em không cho phép bản thân dừng lại,em chỉ biết dù mình có ngã thì cũng phải đứng lên ngay mặc dù em không có mục tiêu và cực kỳ muốn đăng xuất.

Em cảm ơn mọi người đã đọc hết đến tận cuối,nếu được em mong nhận được những lời khuyên từ mọi người,em sẽ rất biết ơn ạ
Có thể bị stress lâu ngày, não bị quá tải, nguyên nhân thì từ đây: "Hiện tại tuy vẫn còn nhiều chuyện trong quá khứ ám ảnh mỗi ngày"
Bình thường nói ít quá thì có thể làm những cv nói nhiều lên. Hoặc tự tạo mấy kênh youtube, tiktok nói nhảm một mình cũng được như đọc chuyện, reviewer....
 
Cảm ơn mọi người đã cho em lời khuyên,em đã đọc những comment của mọi người và cảm thấy rất vui vì không nghĩ lại nhận được nhiêu lời khuyên tới vậy,tuy rằng còn quá non nớt cùng rất nhiều thiếu sót nhưng em mong bản thân em sẽ tốt hơn từng ngày và cũng mong mọi người luôn có cuộc sống tốt đẹp,cảm ơn mọi người một lần nữa ạ
 
Top