Noa666
Trẻ trâu
Em không biết một ngày của mọi người ra sao, nhưng em xin được nói về một ngày của em, mong rằng mọi người có thể dành chút thời gian đọc ạ
"Buổi sáng em dậy lúc 7h, đưa tiền nhờ người quen tiện đường mua đồ ăn rồi ăn xong 7h30 làm đến 11h30-12h là nghỉ trưa cũng nhờ người quen mua giùm ( có hôm không nghỉ ). Đến 13h30 em làm tiếp đến 18h hoặc 21h nếu có công việc bận, sau đó em đi ngủ lúc 00h hoặc 1h sáng và mỗi ngày đều lặp lại như vậy.
Em thực ra cũng chẳng phải đứa chăm chỉ gì,công việc khá là linh hoạt nên em có nhiều thời gian cầm điện thoại, tai nghe thì không có em không chịu được. Cái khó chịu nhất là việc em cứ thường xuyên nói nhảm không kiểm soát,cười một mình với có nhiều hành động khá quái dị, đến khi tỉnh lại thì em rất ngượng và càng khó chịu hơn khi mà em không kiểm soát được bản thân mà đập phá đồ đạc.
Là một đứa không được bình thường cũng như tư duy và kỹ năng sống cực kỳ kém,đi qua khá nhiều chuyện k hay trong cuộc sống nên ngày càng khép kín bản thân,em cả ngày cũng chẳng nói được nổi 100 câu và rất ít ra đường ( đi ăn uống mua sắm hoặc vứt rác thì đi ), em từng đi chơi khá là nhiều nhưng nhận ra chính mình cũng bị kỳ thị soi xét như trước nên cũng càng không muốn ra đường.
Em biết bản thân em không được ổn định như mọi người xung quanh,nhưng em không cho mình là thất bại vì em nghĩ thất bại thật sự là khi đánh mất chính mình, và cũng luôn tự nhủ phải cố gắng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hiện tại tuy vẫn còn nhiều chuyện trong quá khứ ám ảnh mỗi ngày nhưng em không cho phép bản thân dừng lại,em chỉ biết dù mình có ngã thì cũng phải đứng lên ngay mặc dù em không có mục tiêu và cực kỳ muốn đăng xuất.
Em cảm ơn mọi người đã đọc hết đến tận cuối,nếu được em mong nhận được những lời khuyên từ mọi người,em sẽ rất biết ơn ạ
"Buổi sáng em dậy lúc 7h, đưa tiền nhờ người quen tiện đường mua đồ ăn rồi ăn xong 7h30 làm đến 11h30-12h là nghỉ trưa cũng nhờ người quen mua giùm ( có hôm không nghỉ ). Đến 13h30 em làm tiếp đến 18h hoặc 21h nếu có công việc bận, sau đó em đi ngủ lúc 00h hoặc 1h sáng và mỗi ngày đều lặp lại như vậy.
Em thực ra cũng chẳng phải đứa chăm chỉ gì,công việc khá là linh hoạt nên em có nhiều thời gian cầm điện thoại, tai nghe thì không có em không chịu được. Cái khó chịu nhất là việc em cứ thường xuyên nói nhảm không kiểm soát,cười một mình với có nhiều hành động khá quái dị, đến khi tỉnh lại thì em rất ngượng và càng khó chịu hơn khi mà em không kiểm soát được bản thân mà đập phá đồ đạc.
Là một đứa không được bình thường cũng như tư duy và kỹ năng sống cực kỳ kém,đi qua khá nhiều chuyện k hay trong cuộc sống nên ngày càng khép kín bản thân,em cả ngày cũng chẳng nói được nổi 100 câu và rất ít ra đường ( đi ăn uống mua sắm hoặc vứt rác thì đi ), em từng đi chơi khá là nhiều nhưng nhận ra chính mình cũng bị kỳ thị soi xét như trước nên cũng càng không muốn ra đường.
Em biết bản thân em không được ổn định như mọi người xung quanh,nhưng em không cho mình là thất bại vì em nghĩ thất bại thật sự là khi đánh mất chính mình, và cũng luôn tự nhủ phải cố gắng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hiện tại tuy vẫn còn nhiều chuyện trong quá khứ ám ảnh mỗi ngày nhưng em không cho phép bản thân dừng lại,em chỉ biết dù mình có ngã thì cũng phải đứng lên ngay mặc dù em không có mục tiêu và cực kỳ muốn đăng xuất.
Em cảm ơn mọi người đã đọc hết đến tận cuối,nếu được em mong nhận được những lời khuyên từ mọi người,em sẽ rất biết ơn ạ