Live Một thời làm chính sách kiểu ông Sáu Dân

yeutoanbilua

Thần điêu đại bịp
Canada
Tại buổi ra mắt sách của TS Trần Du Lịch, những câu chuyện ông kể về cách làm chính sách cùng cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt gợi lại một phong cách điều hành “có một không hai”.
vo van kiet anh 1
[td]TS Trần Du Lịch, đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XIII, trong buổi ra mắt sách. Ảnh: Đức An.[/td]
TS Trần Du Lịch, đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XIII, kể lại quá trình làm việc với cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt từ đầu thập niên 1990 tại tọa đàm ra mắt sách Ký ức - Niềm tin & Khát vọng: Hành trình nhận thức về mô hình phát triển kinh tế Việt Nam. Qua các câu chuyện cụ thể, ông phác họa cách cố Thủ tướng giao việc, xử lý hồ sơ và tham vấn chính sách theo hướng trực tiếp, ít hình thức, chú trọng hiệu quả thực tiễn.
Tọa đàm diễn ra ngày 27/12 tại Đường sách TP.HCM, với sự tham dự của bà Phạm Phương Thảo - nguyên Phó bí thư Thành ủy, nguyên Chủ tịch HĐND TP.HCM; TS Nguyễn Khắc Cảnh - nguyên Phó hiệu trưởng Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (ĐHQG TP.HCM); ThS Phạm Bình An - Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển TP.HCM.
TS Trần Du Lịch từng là Viện trưởng Viện Kinh tế TP.HCM, Phó trưởng đoàn chuyên trách Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM khóa XII và XIII. Ông là thành viên Tổ tư vấn cho cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, có nhiều công trình nghiên cứu khoa học và hiện là Chủ tịch Hội đồng Tư vấn triển khai Nghị quyết 98 của Quốc hội.

Cách “lọt vào mắt xanh” Thủ tướng Võ Văn Kiệt​

Trong kỳ họp thứ 2 của Quốc hội khóa IX (năm 1992), TS Trần Du Lịch lúc ấy vừa mới được bầu làm đại biểu. Ông bất ngờ được Thủ tướng Võ Văn Kiệt gọi ra phía sân sau hội trường Ba Đình để trao đổi riêng.
“Ông nói với tôi: 'Tôi thấy cậu nói ngôn ngữ luật nhiều quá, mà ở đây tôi không được nghe ngôn ngữ luật, tôi muốn nghe cái đó'. Có lẽ vì tôi được đào tạo về luật nên khi nói thường dựa trên các nguyên lý, và chính điều này đã giúp tôi 'lọt vào mắt xanh' của Thủ tướng”, nguyên Phó trưởng đoàn chuyên trách Đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM khóa XII và XIII kể.
Năm 1996, cố Thủ tướng thành lập “Tổ nghiên cứu đổi mới kinh tế, xã hội và hành chính” với 9 thành viên chuyên tranh và 9 thành viên kiêm nghiệm, trong đó có ông Tràn Đức Nguyên, GS Đào Công Tiến và TS Trần Du Lịch. Theo TS Lịch, dù có Tổ tư vấn, khi có việc cần, cố Thủ tướng chỉ hỏi ý kiến của người có chuyên môn sâu liên quan, những cuộc tham vấn ý kiến cả tổ chỉ diễn ra vài lần mỗi năm.
vo van kiet anh 2
[td]Ông Trần Du Lịch kể về nhiều kỷ niệm trong thời làm chính sách với cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Ảnh: Đức An.[/td]
Những cuộc hỏi ý có thể diễn ra ở “bất cứ nơi nào tiện”, có khi tại phòng làm việc của cố Thủ tướng trong khuôn viên Văn phòng Chính phủ, khi là nhà riêng của ông trên đường Phan Đình Phùng (Hà Nội) hoặc Tú Xương (TP.HCM), cũng có khi ở sân tennis của Văn phòng Chính phủ, sân tennis trong khuôn viên dinh Thống nhất…
Phong cách của Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng rất đặc trưng, ông thường xưng hô với người thân cận như TS Trần Du Lịch là “mầy - tao”, đến khi không vui hoặc không bằng lòng việc gì mới gọi là “cậu”.
Cố Thủ tướng thường thích những người dám nói lên chủ kiến. “Có lần ông nói với tôi một câu: 'Tao thích mày vì mày dám nói ý kiến khác tao'. Tôi trả lời ông rằng những gì tôi nói đều xuất phát từ cái tâm xây dựng của mình”, ông Lịch nhớ lại.

Những chính sách phát triển kinh tế Việt Nam​

Một buổi sáng đầu những năm 1990, TS Trần Du Lịch nhận được cuộc gọi từ thư ký của Thủ tướng, yêu cầu đến “nhà hai tầng” trong khuôn viên Văn phòng Chính phủ. Khi ông vừa tới, Thủ tướng đặt một tập hồ sơ dày trước mặt và nói: “Đây là một dự án đầu tư nước ngoài liên doanh với ta làm cao ốc văn phòng cho thuê. Tao định ký sáng nay, nhưng còn ngờ ngợ, vì tao đọc tất cả tờ trình cho Thủ tướng đều thấy: tờ trình nào cũng ghi bên ta có lợi, mà không thấy bên nước ngoài lợi gì cả. Tư bản đến đây kiếm lợi nhuận hay làm từ thiện. Mầy mang sang phòng bên đọc kỹ giùm tao”.
“Ông đặt nghi vấn không dựa trên nội dung cụ thể của dự án, mà trên cách giải trình của các cơ quan tham mưu; mâu thuẫn với mục tiêu tìm kiếm lợi nhuận của nhà đầu tư. Câu hỏi làm tôi bất ngờ…”, nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế TP.HCM bày tỏ.
Sau khi xem xét, ông giải thích nhà đầu tư đã dùng tiền ứng trước của người thuê nên dòng tiền của họ vẫn có lời dù hệ số sinh lời trên tổng vốn thấp. Cố Thủ tướng vỗ bàn, ký ngay.
vo van kiet anh 3
[td]Sách Ký ức - Niềm tin & Khát vọng: Hành trình nhận thức về mô hình phát triển kinh tế Việt Nam. Ảnh: NXB Tổng hợp TP.HCM.[/td]
“Làm việc với Thủ tướng Võ Văn Kiệt suốt nhiều năm, tôi học được rất nhiều về phong cách của ông: chân lý phải là thực tiễn. Nói lý thuyết suông với dân là vô nghĩa, phải lấy thực tiễn chứng minh”, TS Lịch nhận xét.
Một buổi tối cuối năm 1994 - đầu năm 1995, ông trình bày hai tiếng đồng hồ về mô hình tổ chức và hoạt động của các tổng công ty nhà nước. Cố Thủ tướng nghe xong thì bảo: “Bây giờ làm thử, viết thử điều lệ cho Tổng công ty 91 (Dầu khí) mới thành lập xem có làm được không”. Sau đó, ông Lịch ngồi làm việc liên tục 43 tiếng, không ngủ, chỉ ăn mì gói và hút thuốc lá, hoàn thành nhiệm vụ được giao trước 7 ngày. Nghe về “kỷ lục” này, cố Thủ tướng khen ông: “Mầy khỏe, thần kinh tốt".
Sau khi nghỉ hưu, ông Võ Văn Kiệt vẫn thường gọi TS Trần Du Lịch đến nhà trao đổi chuyện TP.HCM. Ông thường nhắc nhở khi tham mưu kinh tế cho lãnh đạo Thành phố, phải tránh tư duy manh mún, đầu tư phải đến nơi đến chốn và có tầm nhìn dài hạn.
Một lần, ông xin góp ý về dự án giải tỏa ven kênh Tàu Hủ - Bến Nghé, cố Thủ tướng cười, nói: “Mầy cứ hình dung, khi đi bên này kênh Bến Nghé đã giải tỏa, mà bên kia không giải tỏa, các nhà "chồ” hiện ra, mầy sẽ nhìn thấy những gì…”.
Câu nói tưởng đùa ấy lại trở thành lý do khiến TS Trần Du Lịch quyết tâm tham mưu với thành phố chỉnh trang cả hai bờ kênh, mở rộng thành đại lộ Đông Tây (đường Võ Văn Kiệt). Mỗi lần đi qua con đường nay đã rộng mở, ông Lịch lại nhớ về nụ cười “tủm tỉm” và những câu nói nửa đùa, nửa thật của “chú Sáu Dân”.​
 
Lại ca ngợi 6 kẹt với 4 khải à mấy thằng đần độn nài. Đã là cộng xẻng thì chỉ có bán dân hoặc bán đất thôi nhé. Chả có cái lol gì gọi là giỏi hết
Trong đống rác nếu chịu bới thì sẽ tìm ra thứ còn dùng được. Và đương nhiên, ông 6 Dân là nhân vật nhìn ra đúng hướng đi & nhìn ra bản chất của cái gọi là CNXH xạo Lồn để mà thay đổi. Nhưng rất tiếc là Bắc kỳ nói riêng & +S nói chung quá mạnh khiến vùi dập mọi nổi lực thay đổi của ông.
 
Thời bao cấp có 2 cơ quan siêu quyền lực liên quan đến kinh tế là Ủy ban Kế hoạch Nhà nước và Ủy ban Vật giá Nhà nước[*], quan trọng hơn nhiều Bộ Tài chính và các bộ khác (nhưng đến giờ cả hai đã bị sáp nhập vào BTC). Tôi đã từng viết về UBKHNN (sau này thành MPI), post này sẽ nói về UBVG và vai trò của nó.

UBVGNN được thành lập năm 1957, đây là một năm rất quan trọng trong lịch sử VN. Nhiệm vụ của ủy ban này là xây dựng một danh sách "giá chỉ đạo" cho tất cả các mặt hàng của nền kinh tế. Trên nguyên tắc giá chỉ đạo phải theo sát giá trị (value) của hàng hóa theo quan điểm Marxism, nghĩa là theo sát Labor Theory of Value (LTV). Khác với giá thị trường được xác định theo tương quan cung cầu (bất kể hợp lý/công bằng hay không), giá trị một loại hàng hóa theo LTV chỉ phản ánh công sức lao động tạo ra loại hàng hóa đó. Một đằng subjective, một đằng objective.

[Nhưng ngay cả về mặt lý thuyết giá cả ở các nền kinh tế XHCN không cần thiết vì các quyết định kinh tế (sản xuất, đầu tư, tiêu dùng) trong một nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung chỉ cần dựa vào cân bằng hiện vật. Nghĩa là UBKHNN đặt chỉ tiêu sản xuất và mức tiêu dùng rồi tự cân đối 2 vế đó mà không cần quan tâm đến giá cả. Tất cả các hoạt động mua bán (liên quan đến tiền) chỉ phục vụ mục đích kế toán. Tôi sẽ viết kỹ hơn về vấn đề này từ góc nhìn lý thuyết kinh tế hiện đại].

Tuy nhiên trên thực tế, không chỉ ở VN mà có lẽ ở toàn bộ hệ thống XHCN trước đây, giá cả được thiết kế cố tình tách rời khỏi LTV để phục vụ cho mục tiêu phát triển công nghiệp. Theo đó giá các mặt hàng nông nghiệp được cố tình định giá thấp hơn LTV còn giá hàng công nghiệp cao hơn. Mục đích là để phần tích lũy/thặng dư trong nông nghiệp sẽ được chuyển sang công nghiệp. Về bản chất thiết kế hệ thống giá như vậy là một dạng fiscal policy (tax/subsidy) ngầm nhằm thúc đẩy công nghiệp, ý tưởng có từ thời Stalin. Chính sách này có thời được gọi là "giá cánh kéo".

Mặc dù xa rời LTV của Marx khi định giá chỉ đạo, các nhà vật giá XHCN lại rất trung thành với ý tưởng không chấp nhận giá cả thị trường theo qui luật cung cầu bởi đó là tư tưởng "hữu khuynh, mù quáng", là "nọc độc tư sản". Họ rất tự hào là trong các nền kinh tế kế hoạch hóa không có lạm phát, giá quạt máy Liên Xô được đúc thẳng vào đế gang vì hàng chục năm không thay đổi. Tô Duy, Chủ nhiệm UBVGNN, là một người bảo thủ/giáo điều như vậy (cũng may ông bị mất chức khá sớm).

Việc thu mua giá nông sản rất thấp, từng được mỉa mai là "mua như cướp", là nguyên nhân chính dẫn đến sự thiếu hụt lương thực vì nông dân không chịu/không muốn bán cho nhà nước mà tìm cách tuồn ra chợ đen. Đó là nguồn cơn của chính sách ngăn sông cấm chợ, chặn mọi loại hàng hóa (chủ yếu là nông sản) lưu thông giữa các địa phương để buộc hàng hóa phải luân chuyển độc quyền trong hệ thống thương nghiệp quốc doanh, tất nhiên theo giá chỉ đạo.

Nhà nước "mua như cướp" đổi lại "bán như cho" bởi giá mua và giá bán không thể cách nhau quá xa. Hơn nữa đồng lương của cán bộ cũng được tính rất thấp (không được quá chênh lệch với thu nhập của nông dân) nên cũng không thể bán cho họ với giá cao. Tất nhiên nếu giá bán lương thực/hàng tiêu dùng quá rẻ nhà nước phải phát hành tem phiếu để giới hạn demand. Hệ thống tem phiếu này là tiền đề cho sự phân tầng trong xã hội (bìa A so với bìa C, Tôn Đản so với Bách hóa mậu dịch), trớ trêu là ở trong một xã hội mà mục tiêu tối thượng là xóa bỏ giai cấp/bất bình đẳng.

Sự méo mó của hệ thống giá (chỉ đạo) do UBVGNN tính toán và cơ chế kinh tế kế hoạch hóa tập trung đi song hành với nhau tàn phá nền kinh tế VN trước Đổi mới. Một số yếu tố ngoại lai (bị cấm vận, mất viện trợ) làm quá trình suy sụp kinh tế diễn ra nhanh hơn nhưng không phải quyết định. Cho nên ngay khi xóa bỏ 2 yếu tố đó (giá chỉ đạo và kế hoạch hóa) nền kinh tế khởi sắc rất nhanh, không cần 2 ủy ban siêu quyền lực kia nữa mà chỉ cần một bàn tay vô hình của thị trường.

[*]: Giới "tinh hoa" HN thời trước chơi chữ đổi thứ tự của 2 chữ cái trong tên ủy ban này biến nó thành một tên rất bậy :D

Copy của Giang Le FB
 
Trong đống rác nếu chịu bới thì sẽ tìm ra thứ còn dùng được. Và đương nhiên, ông 6 Dân là nhân vật nhìn ra đúng hướng đi & nhìn ra bản chất của cái gọi là CNXH xạo lồn để mà thay đổi. Nhưng rất tiếc là Bắc kỳ nói riêng & +S nói chung quá mạnh khiến vùi dập mọi nổi lực thay đổi của ông.

Đm VN sau 75 tao chỉ thấy thời ông Dũng là sướng nhất, làm ăn gì cũng dễ (dù thu nhập ko cao). Thời thằng Tô Rừng hiện tại bóp siết làm ăn khó hơn nhiều và chỉ có đi nước ngoài mới giải quyết nổi cơn khủng hoảng này. Nhìn xung quanh dân đen tao thấy nhà nào cũng đói nhăn răng nếu ko có nguồn tiền từ nước ngoài gửi về.
 
Lại ca ngợi 6 kẹt với 4 khải à mấy thằng đần độn nài. Đã là cộng xẻng thì chỉ có bán dân hoặc bán đất thôi nhé. Chả có cái lol gì gọi là giỏi hết
Đây chính là 1 thằng bắc cộng điển hình. Ăn cháo đá bát. Khi mà uy tín của tụi mày chỉ con số Âm. Thì tụi mày kêu gọi ai nghe hả? Bao nhiêu người tài, người tâm huyết bị tụi mày du dỗ rồi đạp đổ người ta?
Một chính phủ vận hành bởi đám xảo trá, bất tín, bất lương.
 
Thời ông VVK mọi người cảm nhận rõ về sự thay đổi kinh tế cũng đúng thôi. Vì lúc đó là bắt đầu mở cửa. Mỹ bỏ cấm vận xong là nó thay đổi lớn. Nhưng tao có 1 điểm không thích là thời đó ÔNG CẤM PHÁO. tao nhớ tết 1994 ko được đốt pháo. Năm đó và mấy năm sau tết buồn thối ruột. Nhưng gì thì cũng biết ơn ông VVK. Ông cũng là nhà kinh tế xuất sắc.
 
Đm VN sau 75 tao chỉ thấy thời ông Dũng là sướng nhất, làm ăn gì cũng dễ (dù thu nhập ko cao). Thời thằng Tô Rừng hiện tại bóp siết làm ăn khó hơn nhiều và chỉ có đi nước ngoài mới giải quyết nổi cơn khủng hoảng này. Nhìn xung quanh dân đen tao thấy nhà nào cũng đói nhăn răng nếu ko có nguồn tiền từ nước ngoài gửi về.
Đổ tại 8 cũng không phải, thời nay là tàn dư của ngày trước. Cái sai của ngày nay là thay vì bóp luôn cmn bọn nhà giàu thì nó lại bóp bọn nhà nghèo mà bơm tiền cho bọn nhà giàu.
 
Đm VN sau 75 tao chỉ thấy thời ông Dũng là sướng nhất, làm ăn gì cũng dễ (dù thu nhập ko cao). Thời thằng Tô Rừng hiện tại bóp siết làm ăn khó hơn nhiều và chỉ có đi nước ngoài mới giải quyết nổi cơn khủng hoảng này. Nhìn xung quanh dân đen tao thấy nhà nào cũng đói nhăn răng nếu ko có nguồn tiền từ nước ngoài gửi về.
Vậy mày chưa thấy thời kỳ đầu mới mở cửa nền kinh tế dưới thời 6 Dân rồi. Tao nhớ ba má tao kiếm tiền tính = bao tải chứ thời gian đâu mà đếm. Cái thời điểm mà ba má tao mua 1 lúc 2 chiếc Dream tem lửa đập hộp ấy. Công việc chỉ đơn giản là lấy 2 chiếc Dream đó cho các cốp thuê để đi họp hành, giao dịch với giá 100k/ngày/chiếc. Mỗi lần thuê tính bằng nửa tháng & 1 tháng. Ngoài ra kiêm luôn chuyển phát tiền (như shipper hiện nay) đi khắp tỉnh thành phía Nam (ăn phí cả 2 đầu). Địa bàn hoạt động của ba má tao là ở khách sạn Bến Nghé ngày trước. Ko biết giờ còn không.
 
Đổ tại 8 cũng không phải, thời nay là tàn dư của ngày trước. Cái sai của ngày nay là thay vì bóp luôn cmn bọn nhà giàu thì nó lại bóp bọn nhà nghèo mà bơm tiền cho bọn nhà giàu.
Do tml Trọng Lú tạo ra 1 nền tảng phá hoại. Lấy lý thuyết suôn đè chết thực tiễn. Lấy danh nghĩa đốt lò nhưng lại tạo ra 1 lợi ích nhóm nguy hiểm hơn. Theo đó là các quyết sách đi vào lòng đất. Ví dụ: giãn cách xã hội thần thánh trong đại dịch Covid.
 
Thời ông VVK mọi người cảm nhận rõ về sự thay đổi kinh tế cũng đúng thôi. Vì lúc đó là bắt đầu mở cửa. Mỹ bỏ cấm vận xong là nó thay đổi lớn. Nhưng tao có 1 điểm không thích là thời đó ÔNG CẤM PHÁO. tao nhớ tết 1994 ko được đốt pháo. Năm đó và mấy năm sau tết buồn thối ruột. Nhưng gì thì cũng biết ơn ông VVK. Ông cũng là nhà kinh tế xuất sắc.
Ổng cấm là tốt mà mậy. Tuy mất vị Tết nhưng đó là điều nên làm. Bởi khi đó, nhà dân toàn mái lá, vách dầu rất dễ xảy ra cháy nổ. Bao hệ luỵ khác như gây nguy hiểm đến con người do cháy nổ gây thương tật. Thời nhỏ, bạn học chung của tao đứa mất ngón tay, phỏng vì pháo rất nhiều. Chưa kể giới thanh thiếu niên các xóm thi nhau nhồi pháo để thi đấu.
 
Đm VN sau 75 tao chỉ thấy thời ông Dũng là sướng nhất, làm ăn gì cũng dễ (dù thu nhập ko cao). Thời thằng Tô Rừng hiện tại bóp siết làm ăn khó hơn nhiều và chỉ có đi nước ngoài mới giải quyết nổi cơn khủng hoảng này. Nhìn xung quanh dân đen tao thấy nhà nào cũng đói nhăn răng nếu ko có nguồn tiền từ nước ngoài gửi về.
Ở nake thì tụi tao đã thấy dấu hiệu từ thời thằng lú rồi, đặc biệt là khi nó để 1 tml miệng lệch vào sg chống dịch với khẩu hiệu "tất cả vì giết chết sg"
 
Thời ông VVK mọi người cảm nhận rõ về sự thay đổi kinh tế cũng đúng thôi. Vì lúc đó là bắt đầu mở cửa. Mỹ bỏ cấm vận xong là nó thay đổi lớn. Nhưng tao có 1 điểm không thích là thời đó ÔNG CẤM PHÁO. tao nhớ tết 1994 ko được đốt pháo. Năm đó và mấy năm sau tết buồn thối ruột. Nhưng gì thì cũng biết ơn ông VVK. Ông cũng là nhà kinh tế xuất sắc.
1 phần cũng do thời kì năm 86 có 1 nhà máy pháo ở miền Nam gây ra quá nhiều hậu quả. Pháo lậu đem ra ngoài gây tai nạn quá nhiều nên cấm.
 
Vậy mày chưa thấy thời kỳ đầu mới mở cửa nền kinh tế dưới thời 6 Dân rồi. Tao nhớ ba má tao kiếm tiền tính = bao tải chứ thời gian đâu mà đếm. Cái thời điểm mà ba má tao mua 1 lúc 2 chiếc Dream tem lửa đập hộp ấy. Công việc chỉ đơn giản là lấy 2 chiếc Dream đó cho các cốp thuê để đi họp hành, giao dịch với giá 100k/ngày/chiếc. Mỗi lần thuê tính bằng nửa tháng & 1 tháng. Ngoài ra kiêm luôn chuyển phát tiền (như shipper hiện nay) đi khắp tỉnh thành phía Nam (ăn phí cả 2 đầu). Địa bàn hoạt động của ba má tao là ở khách sạn Bến Nghé ngày trước. Ko biết giờ còn không.

Đm mày so ngu quá, nhà mày kiểu đó là có vốn sẵn và có mối quan hệ rồi mới làm được vậy. Thử mày ko tiền, ko quen biết thì sống kiểu gì = )) lúc này chưa có phổ biến xklđ sang tư bản nên còn nghèo vl. Đầu 2000 trở đi mới bắt đầu có lớp sang Nhật làm culi.
 
Sáu Dân cứu rất nhiều trí thức vnch xưa, như Trần Đông A, một bác sĩ nhi phải nói là giỏi nhất VN thời bấy giờ. Ông Sáu Dân mà làm tổng bí thư thì tiến trình hoà hợp dân tộc với đồng bào cali diễn ra êm xuôi tốt đẹp rồi. Thời bác Ba cũng vậy. Chỉ có thời lú đầu bạc là đéo hiểu sao dân ta quay ra thù ghét nhau kinh khủng, bắc kỳ chửi nam kỳ, nam kỳ chửi bắc kỳ....rồi đổ mọi hần thù lên đồng bào cali. Đĩ mẹ đó là lý do t ghét th lú cực kỳ mặc dù lão thanh liêm nhất trong đám cộng đương thời, chính lão gây chia rẽ xã hội VN một cách kinh khủng
 
Đọc bài này mới thấy cái tâm cái tầm của cụ Sáu Dân

 
Đây chính là 1 thằng bắc cộng điển hình. Ăn cháo đá bát. Khi mà uy tín của tụi mày chỉ con số Âm. Thì tụi mày kêu gọi ai nghe hả? Bao nhiêu người tài, người tâm huyết bị tụi mày du dỗ rồi đạp đổ người ta?
Một chính phủ vận hành bởi đám xảo trá, bất tín, bất lương.
Con ơi, lớn thêm tí nữa hẵng sủa. Cộng xẻng thì đéo thằng lol nào tốt cả. Nó vào đúng thời khá hơn thì chúng m tưởng nó ngon. Nhìn thằng x đi. Thời của nó cũng phá nát bét nhưng vẫn nhiều thằng ca ngợi. Vì đơn giản thời điểm đó tiền tư sản nó vào nhiều thôi.

Bố m dí cặc vào bát cháo cộng sán cho nhé. Bố thích ăn bơ thừa sữa cặn thôi. Dù gì thì bố cũng cút r. Ở lại bú cặc đi con ạ.
 

Có thể bạn quan tâm

Top