dai nguyen
Gió lạnh đầu buồi
Hôm nay rảnh ngồi đọc đến đoạn này trong "Dục Hải Hồi Cuồng". tạm trích đoạn cho người có duyên cùng đọc mà trân quí lấy vợ.Chớ phạm tà dâm mà đời này lẫn sau phải thọ lấy khổ
Vợ chồng lục đục, nếu không phải lỗi người chồng thì là sự yếu kém của người vợ. Nói chung những lỗi nhỏ nhặt trong đó rất nhiều, không thể nói hết nên hai người thường đổ lỗi cho nhau. Tuy thế trong thời đại ngày nay đươc coi như của người đàn ông, không phải của người phụ nữ, Nên những bất hoà trong gia đình đều qui lỗi người đàn ông. Sách Luận ngữ viết: Sinh ra đời xin đừng làm thân đàn bà, tất cả vui buồn đều do người khác quyết định. Họ phải xa người thân, quên đi tình cảm gia đình, sống chết theo chồng con, tất cả mọi lời nói hành động đều dâng hết cho người chồng. Đói không dám ăn, lạnh không dám mặc, chân tay đầy đủ mà không thể đi đâu xa, miệng lưỡi có mà không dám kêu than một lời, bỏ thân họ cũng vì thân ta, bỏ cha mẹ họ để phụng sự cha mẹ ta.Nhưng nếu gặp người buôn bán làm ăn hay gặp một kẻ học hành thi cử thì phải vò vỏ một mình trong phòng vắng, hình tự thương lấy bóng, há đó là một tình cảnh dễ chịu đựng. Trong lúc đó ta gửi gắm tình cảm mình nơi chốn ăn chơi, tạo vô số nghiệp, xa lánh quê hương,một mình vui chơi thoả thích. Đến lúc ông trời giáng hoạ thì cả gia đình phải chịu tai ương, cho dù sắt đácũng phải nhỏ lệ đau buồn. Hoặc có lúc đang hưởng cảnh sung túc thì cưới thêm vợ lẻ, coi nhẹ tình cảm vợchồng. Khi lo lắng thì lo cho chồng, đến lúc vui mìnhta hưởng, sao không thấu hiểu cho tình cảnh đó.Khuyên rộng mọi người, cho dù nghèo khổ, đừng theothói đa tình, cho dù gặp người xinh đẹp cũng xin kếtbạn, đừng để đời sau làm thân phụ nữ rồi khóc than không kịp.
Vợ chồng lục đục, nếu không phải lỗi người chồng thì là sự yếu kém của người vợ. Nói chung những lỗi nhỏ nhặt trong đó rất nhiều, không thể nói hết nên hai người thường đổ lỗi cho nhau. Tuy thế trong thời đại ngày nay đươc coi như của người đàn ông, không phải của người phụ nữ, Nên những bất hoà trong gia đình đều qui lỗi người đàn ông. Sách Luận ngữ viết: Sinh ra đời xin đừng làm thân đàn bà, tất cả vui buồn đều do người khác quyết định. Họ phải xa người thân, quên đi tình cảm gia đình, sống chết theo chồng con, tất cả mọi lời nói hành động đều dâng hết cho người chồng. Đói không dám ăn, lạnh không dám mặc, chân tay đầy đủ mà không thể đi đâu xa, miệng lưỡi có mà không dám kêu than một lời, bỏ thân họ cũng vì thân ta, bỏ cha mẹ họ để phụng sự cha mẹ ta.Nhưng nếu gặp người buôn bán làm ăn hay gặp một kẻ học hành thi cử thì phải vò vỏ một mình trong phòng vắng, hình tự thương lấy bóng, há đó là một tình cảnh dễ chịu đựng. Trong lúc đó ta gửi gắm tình cảm mình nơi chốn ăn chơi, tạo vô số nghiệp, xa lánh quê hương,một mình vui chơi thoả thích. Đến lúc ông trời giáng hoạ thì cả gia đình phải chịu tai ương, cho dù sắt đácũng phải nhỏ lệ đau buồn. Hoặc có lúc đang hưởng cảnh sung túc thì cưới thêm vợ lẻ, coi nhẹ tình cảm vợchồng. Khi lo lắng thì lo cho chồng, đến lúc vui mìnhta hưởng, sao không thấu hiểu cho tình cảnh đó.Khuyên rộng mọi người, cho dù nghèo khổ, đừng theothói đa tình, cho dù gặp người xinh đẹp cũng xin kếtbạn, đừng để đời sau làm thân phụ nữ rồi khóc than không kịp.

Sinh ra đời xin đừng làm thân đàn bà, tất cả vui buồn đều do người khác quyết định.