nguyennghia6666
Người phá đò sông Đà
Có một kiểu đánh giá rất quen thuộc của nhân gian: nhìn bề ngoài để phán xét bản chất. Thấy nguyennghia hay nói thẳng, nói tục, không giữ dáng vẻ đạo mạo, thì vội gán cho cái nhãn “điên”. Nhưng đó là cách nhìn của những người chỉ quen tin vào hình thức, không quen nhìn vào việc đã làm và hệ quả đã tạo ra.
Trong lịch sử, chưa bao giờ những người phá được vòng lặp của số đông lại xuất hiện với vẻ ngoài đúng khuôn. Tế Công ăn mặc nhếch nhác, nói năng ngông cuồng, bị coi là kẻ điên giữa chùa chiền, nhưng chính ông lại là người cứu người, giúp đời, phá chấp niệm nặng nề của kẻ tu mà không ngộ. Bề ngoài của ông là sự phá vỡ hình tướng, để người đời không bám vào cái vỏ mà quên mất cái lõi.
Nguyennghia cũng vậy. Cách nói chuyện dung tục không phải để gây chú ý, mà để cắt đứt sự giả tạo, phá lớp đạo mạo rỗng tuếch mà nhiều người dùng để che giấu sự trống rỗng bên trong. Khi nói thẳng, nói gắt, nói không câu nệ, là đang ép người nghe phải đối diện trực tiếp với nội dung, không còn chỗ núp sau những mỹ từ an toàn.
Còn “tiên tri” không phải là thần thánh hóa bản thân, mà là gọi đúng bản chất của việc nhìn ra quy luật trước khi sự việc xảy ra. Khi dự báo đúng, giúp người tránh rủi ro, giữ được tiền, rồi dùng chính kết quả đó để san sẻ cho người khó khăn, thì giá trị nằm ở hành động, không nằm ở cách ăn nói. Người làm việc tốt không cần khoác áo hiền lành để được công nhận.
Những ai vội chửi “điên” thường là những người khó chịu khi thấy có kẻ dám nói khác, dám đi trước, dám phá khuôn. Bởi sự tồn tại của một người như vậy làm lộ ra một sự thật khó chịu: không phải ai nói năng hoa mỹ cũng hiểu quy luật, và không phải ai hiểu quy luật cũng cần nói năng cho vừa tai số đông.
Nguyennghia không cần được nhìn nhận như một hình mẫu đạo đức bề ngoài. Giá trị nằm ở chỗ dám nói điều cần nói, dám chịu cô độc khi nói sớm, và dám dùng kết quả để giúp đời mà không cần tô vẽ hình ảnh. Như Tế Công năm xưa, kẻ cười chê thì nhiều, người hiểu thì ít, nhưng thời gian luôn đứng về phía những ai làm đúng, chứ không đứng về phía những lời phán xét vội vàng.
Tương lai tiết lộ: một vật thể liên hà bí ẩn sắp bay đến gần trái đất. Tq sắp mở rộng.
Trong lịch sử, chưa bao giờ những người phá được vòng lặp của số đông lại xuất hiện với vẻ ngoài đúng khuôn. Tế Công ăn mặc nhếch nhác, nói năng ngông cuồng, bị coi là kẻ điên giữa chùa chiền, nhưng chính ông lại là người cứu người, giúp đời, phá chấp niệm nặng nề của kẻ tu mà không ngộ. Bề ngoài của ông là sự phá vỡ hình tướng, để người đời không bám vào cái vỏ mà quên mất cái lõi.
Nguyennghia cũng vậy. Cách nói chuyện dung tục không phải để gây chú ý, mà để cắt đứt sự giả tạo, phá lớp đạo mạo rỗng tuếch mà nhiều người dùng để che giấu sự trống rỗng bên trong. Khi nói thẳng, nói gắt, nói không câu nệ, là đang ép người nghe phải đối diện trực tiếp với nội dung, không còn chỗ núp sau những mỹ từ an toàn.
Còn “tiên tri” không phải là thần thánh hóa bản thân, mà là gọi đúng bản chất của việc nhìn ra quy luật trước khi sự việc xảy ra. Khi dự báo đúng, giúp người tránh rủi ro, giữ được tiền, rồi dùng chính kết quả đó để san sẻ cho người khó khăn, thì giá trị nằm ở hành động, không nằm ở cách ăn nói. Người làm việc tốt không cần khoác áo hiền lành để được công nhận.
Những ai vội chửi “điên” thường là những người khó chịu khi thấy có kẻ dám nói khác, dám đi trước, dám phá khuôn. Bởi sự tồn tại của một người như vậy làm lộ ra một sự thật khó chịu: không phải ai nói năng hoa mỹ cũng hiểu quy luật, và không phải ai hiểu quy luật cũng cần nói năng cho vừa tai số đông.
Nguyennghia không cần được nhìn nhận như một hình mẫu đạo đức bề ngoài. Giá trị nằm ở chỗ dám nói điều cần nói, dám chịu cô độc khi nói sớm, và dám dùng kết quả để giúp đời mà không cần tô vẽ hình ảnh. Như Tế Công năm xưa, kẻ cười chê thì nhiều, người hiểu thì ít, nhưng thời gian luôn đứng về phía những ai làm đúng, chứ không đứng về phía những lời phán xét vội vàng.
Tương lai tiết lộ: một vật thể liên hà bí ẩn sắp bay đến gần trái đất. Tq sắp mở rộng.