Kiêủ 1 : nhìn giọt mưa rơi vào mặt đất. Tao hay đứng ở ban công, mắt dán xuống khoảng sân bê tông ẩm ướt bên dưới. Mỗi giọt mưa chạm đất là một vụ nổ nhỏ, bắn tung tóe thành những vòng tròn li ti rồi biến mất ngay lập tức. Hóa ra mọi thứ đều được phép ngắn ngủi, được phép không để lại dấu vết rõ ràng.
Kiểu 2 : ngắm hạt mưa trên đầu đang rơi cùng ánh đèn. Tao phát hiện ra hạt mưa không đi theo một hướng giống nhau, mà từng hạt xiên xẹo loạn xạ chảy dài xuống đất như mái tóc rối rầu rĩ của ai đó đang quên mất rằng mình từng đẹp, óng ả thế nào trong nắng vàng.
Kiểu 3 : đứng giữa mưa, không che ô, chỉ để mưa rơi thẳng lên mặt. Mắt nhắm nghiền, nghe từng giọt đập vào da, vào mí mắt, vào môi. Không nhìn gì cả, chỉ cảm nhận. Lúc ấy mưa không còn là cảnh nữa, mà là một thứ đang nói chuyện trực tiếp với cơ thể mình. Nó lạnh, nó nặng, nó ồn ào, nhưng cũng dịu dàng lạ thường. Giống như cuộc đời đang tát vào mặt mình vài cái, rồi lại vuốt ve ngay sau đó.
Kiểu 2 : ngắm hạt mưa trên đầu đang rơi cùng ánh đèn. Tao phát hiện ra hạt mưa không đi theo một hướng giống nhau, mà từng hạt xiên xẹo loạn xạ chảy dài xuống đất như mái tóc rối rầu rĩ của ai đó đang quên mất rằng mình từng đẹp, óng ả thế nào trong nắng vàng.
Kiểu 3 : đứng giữa mưa, không che ô, chỉ để mưa rơi thẳng lên mặt. Mắt nhắm nghiền, nghe từng giọt đập vào da, vào mí mắt, vào môi. Không nhìn gì cả, chỉ cảm nhận. Lúc ấy mưa không còn là cảnh nữa, mà là một thứ đang nói chuyện trực tiếp với cơ thể mình. Nó lạnh, nó nặng, nó ồn ào, nhưng cũng dịu dàng lạ thường. Giống như cuộc đời đang tát vào mặt mình vài cái, rồi lại vuốt ve ngay sau đó.