DepTraiNhatXamxx
Trâu lái đò
Gần đây, trên mạng xã hội lan truyền những thông tin so sánh khập khiễng, cho rằng thời Pháp thuộc người dân chỉ gánh 21 loại thuế, còn hiện nay con số này lên đến hàng trăm. Đây là một thủ đoạn xuyên tạc bản chất lịch sử, đánh tráo khái niệm giữa "bóc lột thực dân" và "nghĩa vụ công dân" trong một quốc gia độc lập nhằm gây tâm lý bất mãn trong Nhân dân.
🔅🔅🔅 Sự khác biệt về bản chất: Thuế bóc lột và Thuế kiến thiết
Điều đầu tiên cần khẳng định là sự khác biệt về bản chất của chế độ thuế.
* Thời Pháp thuộc: Hệ thống thuế (đặc biệt là thuế thân, thuế muối, thuế rượu, thuế thuốc phiện) là công cụ của bộ máy cai trị nhằm vét cạn tài nguyên và sức lao động của người Việt để làm giàu cho chính quốc. Thuế thời đó mang tính chất cưỡng bức, dã man, không đi kèm với bất kỳ quyền lợi an sinh nào cho người bản xứ.
* Thời nay: Thuế và phí là nguồn thu ngân sách để phục vụ ngược lại lợi ích của Nhân dân. Toàn bộ hệ thống đường cao tốc, cầu cống, trường học, bệnh viện, mạng lưới điện quốc gia và công tác quốc phòng an ninh... đều được chi trả từ nguồn ngân sách này. Trong một xã hội hiện đại, thuế là sự đóng góp để xây dựng cộng đồng.
🔅🔅🔅 Sự "đánh tráo khái niệm" về số lượng các loại thuế
Luận điệu đưa ra con số "21 loại thuế" thời Pháp đối lập với "hàng trăm loại thuế, phí" hiện nay là một sự ngụy tạo số liệu:
* Thời Pháp thuộc: Dù số tên gọi có vẻ ít, nhưng mức độ đóng góp trên thu nhập là cực kỳ khủng khiếp. Ví dụ, Thuế Thân đánh vào mọi nam giới trưởng thành, bất kể giàu nghèo, có thu nhập hay không. Nhiều gia đình đã phải bán nhà, bán con để nộp thuế. Đó là sự bóc lột tận cùng.
* Thời nay: Theo Luật Quản lý Thuế hiện hành, Việt Nam chỉ có khoảng hơn 10 loại thuế chính (như Thuế giá trị gia tăng, Thuế thu nhập cá nhân, Thuế thu nhập doanh nghiệp, Thuế tiêu thụ đặc biệt...). Con số "hàng trăm" mà các đối tượng xấu rêu rao thực chất là sự cố ý gộp chung các loại phí và lệ phí dịch vụ công. Ví dụ: Lệ phí công chứng, phí gửi xe, phí tham quan di tích... Đây là những khoản chi trả cho các dịch vụ cụ thể mà người dân sử dụng, hoàn toàn không phải là thuế đánh trên đầu người.
🔅🔅🔅 Quy mô nền kinh tế và sự phát triển xã hội
Thế giới thế kỷ 21 khác xa với đầu thế kỷ 20. Một quốc gia đang phát triển với hơn 100 triệu dân và nền kinh tế hội nhập sâu rộng đòi hỏi một hệ thống quản lý tài chính chi tiết hơn.
* Việc có nhiều loại phí thực chất là sự minh bạch hóa. Thay vì đánh thuế cào bằng lên tất cả mọi người, Nhà nước thu phí dựa trên nhu cầu sử dụng dịch vụ của từng cá nhân (ai dùng nhiều trả nhiều, ai không dùng không phải trả).
* Hãy nhìn vào các chính sách miễn, giảm thuế: Hiện nay, người có thu nhập thấp không phải nộp thuế thu nhập cá nhân; nông dân được miễn thuế sử dụng đất nông nghiệp từ nhiều năm nay. Đây là điều không bao giờ tồn tại dưới thời thực dân Pháp.
📢📢📢 Tổng kết
Luận điệu "thời Pháp ít thuế hơn bây giờ" là một sự so sánh vô căn cứ, bỏ qua bối cảnh lịch sử và mục đích sử dụng ngân sách. Mục tiêu của những thông tin này không gì khác ngoài việc phủ nhận thành quả lao động của nhân dân và sự điều hành của Nhà nước.
🚩🚩🚩
Chúng ta cần tỉnh táo để nhận diện rằng: Đóng đóng thuế và phí trong một đất nước độc lập là quyền lợi và trách nhiệm để duy trì một xã hội văn minh, an toàn và phát triển. Đừng để những con số bị bóp méo làm mờ đi thực tế về sự đổi thay kỳ diệu của đất nước từ một dân tộc nô lệ trở thành một quốc gia đang vươn mình mạnh mẽ./.
🔅🔅🔅 Sự khác biệt về bản chất: Thuế bóc lột và Thuế kiến thiết
Điều đầu tiên cần khẳng định là sự khác biệt về bản chất của chế độ thuế.
* Thời Pháp thuộc: Hệ thống thuế (đặc biệt là thuế thân, thuế muối, thuế rượu, thuế thuốc phiện) là công cụ của bộ máy cai trị nhằm vét cạn tài nguyên và sức lao động của người Việt để làm giàu cho chính quốc. Thuế thời đó mang tính chất cưỡng bức, dã man, không đi kèm với bất kỳ quyền lợi an sinh nào cho người bản xứ.
* Thời nay: Thuế và phí là nguồn thu ngân sách để phục vụ ngược lại lợi ích của Nhân dân. Toàn bộ hệ thống đường cao tốc, cầu cống, trường học, bệnh viện, mạng lưới điện quốc gia và công tác quốc phòng an ninh... đều được chi trả từ nguồn ngân sách này. Trong một xã hội hiện đại, thuế là sự đóng góp để xây dựng cộng đồng.
🔅🔅🔅 Sự "đánh tráo khái niệm" về số lượng các loại thuế
Luận điệu đưa ra con số "21 loại thuế" thời Pháp đối lập với "hàng trăm loại thuế, phí" hiện nay là một sự ngụy tạo số liệu:
* Thời Pháp thuộc: Dù số tên gọi có vẻ ít, nhưng mức độ đóng góp trên thu nhập là cực kỳ khủng khiếp. Ví dụ, Thuế Thân đánh vào mọi nam giới trưởng thành, bất kể giàu nghèo, có thu nhập hay không. Nhiều gia đình đã phải bán nhà, bán con để nộp thuế. Đó là sự bóc lột tận cùng.
* Thời nay: Theo Luật Quản lý Thuế hiện hành, Việt Nam chỉ có khoảng hơn 10 loại thuế chính (như Thuế giá trị gia tăng, Thuế thu nhập cá nhân, Thuế thu nhập doanh nghiệp, Thuế tiêu thụ đặc biệt...). Con số "hàng trăm" mà các đối tượng xấu rêu rao thực chất là sự cố ý gộp chung các loại phí và lệ phí dịch vụ công. Ví dụ: Lệ phí công chứng, phí gửi xe, phí tham quan di tích... Đây là những khoản chi trả cho các dịch vụ cụ thể mà người dân sử dụng, hoàn toàn không phải là thuế đánh trên đầu người.
🔅🔅🔅 Quy mô nền kinh tế và sự phát triển xã hội
Thế giới thế kỷ 21 khác xa với đầu thế kỷ 20. Một quốc gia đang phát triển với hơn 100 triệu dân và nền kinh tế hội nhập sâu rộng đòi hỏi một hệ thống quản lý tài chính chi tiết hơn.
* Việc có nhiều loại phí thực chất là sự minh bạch hóa. Thay vì đánh thuế cào bằng lên tất cả mọi người, Nhà nước thu phí dựa trên nhu cầu sử dụng dịch vụ của từng cá nhân (ai dùng nhiều trả nhiều, ai không dùng không phải trả).
* Hãy nhìn vào các chính sách miễn, giảm thuế: Hiện nay, người có thu nhập thấp không phải nộp thuế thu nhập cá nhân; nông dân được miễn thuế sử dụng đất nông nghiệp từ nhiều năm nay. Đây là điều không bao giờ tồn tại dưới thời thực dân Pháp.
📢📢📢 Tổng kết
Luận điệu "thời Pháp ít thuế hơn bây giờ" là một sự so sánh vô căn cứ, bỏ qua bối cảnh lịch sử và mục đích sử dụng ngân sách. Mục tiêu của những thông tin này không gì khác ngoài việc phủ nhận thành quả lao động của nhân dân và sự điều hành của Nhà nước.
🚩🚩🚩
Chúng ta cần tỉnh táo để nhận diện rằng: Đóng đóng thuế và phí trong một đất nước độc lập là quyền lợi và trách nhiệm để duy trì một xã hội văn minh, an toàn và phát triển. Đừng để những con số bị bóp méo làm mờ đi thực tế về sự đổi thay kỳ diệu của đất nước từ một dân tộc nô lệ trở thành một quốc gia đang vươn mình mạnh mẽ./.
Sửa lần cuối:
