Tâm sự của thằng nghiện CBM

Thichanthit

Lồn phải lá han
tao viet những dòng này ko phải để cho ai thương hại, chỉ là lời tâm sự và cảnh báo đến những thằng đang và sẽ có ý định dính vào

Tao dính tài xỉu online được đúng 10 năm. Nói cho sang thì là “chơi”, chứ thực ra là nghiện. Nghiện tới mức tao không còn phân biệt được đâu là tiền, đâu là mồ hôi, đâu là danh dự nữa.

Hồi đầu, tao chỉ nạp vài trăm. Đúng nghĩa vài trăm nghìn. Tao còn nhớ rõ cảm giác lúc đó: coi như giải trí, thua thì thôi, thắng thì vui. Có hôm thắng được 1–2 triệu, tao khoe khắp nơi, tự nghĩ mình khôn, mình có duyên đỏ đen. Tao bắt đầu tin vào mấy thứ nhảm nhí như cầu, như tay to, như đánh ngược, đánh gấp thếp. Càng tin, càng lún.

Rồi từ vài trăm lên vài triệu. Từ vài triệu lên vài chục triệu. Lúc tiền lớn hơn, tao không còn đánh vì vui nữa, mà đánh vì cảm giác. Cảm giác hồi hộp, tim đập, mồ hôi tay, cái khoảnh khắc chờ mở bát. Thắng thì hưng phấn như lên tiên, thua thì máu dồn lên não, cay tới mức chỉ muốn nạp thêm để gỡ. Tao bắt đầu thức trắng đêm, vừa nằm vừa ôm điện thoại, tai thì nghe tiếng nhà ngủ, còn tao thì đánh từng ván như kẻ trộm.

Tiền thua bắt đầu nhiều hơn tiền thắng. Tao vay mượn gia đình. Lần đầu gia đình trả nợ cho tao, tao khóc như con chó. Thề sống thề chết là bỏ. Được một thời gian, tao lại quay lại. Lần thứ hai, thứ ba, rồi tới lần thứ năm gia đình phải đứng ra gánh nợ cho tao. Mỗi lần là một lần lòng tin bị xé thêm một mảnh. Tao nhìn ánh mắt người thân mà không dám ngẩng đầu.


Có những lúc tao bất chấp tất cả chỉ để có tiền. Không còn ranh giới đúng sai, không còn sĩ diện hay danh dự gì nữa. Từ anh em thân thiết, bạn bè chơi lâu năm, cho tới những người chỉ quen biết sơ sơ, lâu lắm không nói chuyện, tao cũng mở miệng mượn. Tao biết rất rõ là cơ hội được cho mượn cực thấp, thậm chí người ta nghe tên tao là đã muốn tránh. Nhưng tao vẫn mượn. Vì với tao lúc đó, dù chỉ 1% hy vọng cũng là cái phao cuối cùng để tao bám vào.

Mỗi lần nhắn tin hay gọi điện mượn tiền, tim tao đập mạnh, tay run, đầu thì tính sẵn kịch bản bị từ chối. Nhưng tao vẫn làm. Tao tự dặn mình: mất mặt một chút còn hơn là hết đường. Tao bịa ra đủ thứ lý do nghe cho hợp lý: kẹt vốn làm ăn, xoay tiền gấp, gia đình có việc, hàng hóa chưa về, tiền chưa kịp giải ngân. Tao nói rất trơn tru, rất bình tĩnh, vì nói dối nhiều quá rồi, nó thành kỹ năng lúc nào không hay.
Có người tin. Có người nghi ngờ. Có người từ chối thẳng. Mỗi lần bị từ chối, tao không giận, cũng không trách. Tao chỉ thấy trống rỗng. Nhưng chỉ cần có một người gật đầu, dù là số tiền nhỏ, trong đầu tao lại sáng lên như thấy đường sống. Tao không nghĩ tới việc trả. Tao không nghĩ tới hậu quả. Tao chỉ nghĩ tới chuyện nạp tiền, vào app, và gỡ.
Giờ nghĩ lại, tao thấy mình lúc đó không còn là con người đúng nghĩa nữa. Tao giống một kẻ đang chết khát, thấy nước bẩn cũng uống, thấy hy vọng giả cũng bám. Tao tự tay giẫm nát danh dự của mình, cắt đứt dần những mối quan hệ từng rất quý, chỉ để đổi lấy vài tiếng hồi hộp trước màn hình điện thoại. Và đau nhất là: lúc đó tao biết hết, nhưng tao vẫn làm

Có những lúc tao thua sạch. Tài khoản về đúng số 0 tròn trĩnh. Điếu thuốc cũng không còn tiền mua. Lúc đó tao thề. Thề rất thật, rất đau. Tao nói với chính mình: thua tới mức này rồi mà còn không bỏ thì đúng là súc vật. Có lúc gia đình đứng ra trả nợ cho tao, nhìn thấy số tiền người ta gom góp cả đời để vá cái hố do tao đào, lòng tao như bị ai bóp nghẹt. Những ngày đó, tao sống rất đàng hoàng: không app, không nghĩ, không liếc mắt tới đỏ đen. Tao tin chắc lần này mình bỏ được.
Nhưng cái khốn nạn của tao là chỉ cần trong tay có lại tiền.

Chỉ cần một khoản nhỏ thôi. Lương mới về, người ta cho ít tiền, hay chỉ vài triệu dư ra. Ngay khoảnh khắc đó, tao bắt đầu khó chịu trong người. Ngồi không yên. Tay cứ với điện thoại. Đầu thì tự động bật lên mấy suy nghĩ nghe rất vô hại: vô coi cầu thôi, đặt nhỏ kiếm ly cà phê, ăn tô phở sáng cho vui. Tao tự lừa mình một cách rất bài bản, rất chuyên nghiệp. Tao nói như thể mình đã kiểm soát được mọi thứ.

Lúc mở app lên, tim tao đập nhanh. Người nóng ran. Cái cảm giác đó giống hệt như nghiện thuốc, nghiện đá, nghiện thứ gì đó nặng hơn cả tiền. Tao biết mình đang sai, nhưng tay vẫn bấm. Một ván nhỏ. Thắng thì tao cười, nghĩ đó, chỉ chơi cho vui thôi. Thua thì cái máu trong người tao sôi lên.? Rồi tao tăng tiền. Rồi tăng nữa. Chỉ trong vài tiếng, cái “ly cà phê” biến thành vài triệu, rồi vài chục triệu.

Có lúc tao tỉnh ra giữa chừng. Tao tắt app, ném điện thoại sang một bên, đi rửa mặt, nhìn mình trong gương mà thấy ghê. Nhưng chỉ cần vài phút sau, như có con ma nào đó kéo tay tao lại. Tao lại mở app. Tao lại đánh tiếp. Cảm giác lúc đó không còn là ham thắng nữa, mà là bị kéo đi. Giống như tao không còn làm chủ cái đầu mình.

Cứ vậy, tao rơi đúng lại cái vòng lặp cũ: thua – vay – nói dối – gia đình gánh – quyết tâm bỏ – có tiền – lại ngứa – lại chơi. Lặp đi lặp lại đến mức tao thuộc từng cảm xúc trong mỗi giai đoạn. Tao biết chính xác mình sẽ hối hận lúc nào, đau lúc nào, nhưng tao vẫn không né được. Tao giống một thằng đang nhìn thấy tai nạn từ xa mà vẫn đạp ga lao tới.

Điều đáng sợ nhất là: tao không thiếu ý thức. Tao hiểu hết hậu quả. Tao biết mỗi lần tao mở app là tao đang đạp thêm một viên gạch lên ngực người thân. Nhưng cái cảm giác thôi thúc đó mạnh hơn lý trí. Nó thì thầm trong đầu tao rằng lần này khác, lần này gỡ được, lần này dừng thật. Và lần nào tao cũng tin.

Nhiều lúc tao nghĩ tài xỉu online không chỉ là cờ bạc. Nó giống một thứ bùa mê. Nó không giết mày ngay, mà nó kéo mày đi từ từ, để mày tự tay phá nát cuộc đời mình trong tỉnh táo. Và tao là minh chứng sống cho điều đó.

Tổng nợ của tao lên tiền tỷ lúc nào tao cũng không nhớ. Chỉ biết mỗi tháng mở mắt ra là đã thấy nợ. Tao bán xe. Bán điện thoại. Có lúc phải dùng cái máy cũ nát, màn hình vỡ, pin chai, nhưng vẫn cố giữ lại vì… còn đánh được. Nghe nhục không? Nhục chứ. Nhưng lúc đó tao chỉ nghĩ tới một thứ duy nhất: gỡ.
Tao vay hết người quen. Bạn bè thân thì cắt mặt. Người còn cho vay thì cũng coi tao như thằng mất uy tín. Tao bắt đầu vay ngân hàng, rồi tới mấy app tín dụng, rồi trượt dài qua xã hội đen. Lãi chồng lãi. Điện thoại rung là tim tao thắt lại. Ngủ cũng mơ thấy đòi nợ. Nhưng lạ một điều là dù bị dí, bị hù, bị chửi, tao vẫn… đánh tiếp.

Tao nói dối như cơm bữa. Dối gia đình, dối người thân, dối cả những người vẫn còn thương tao. Tao bịa đủ thứ lý do: làm ăn, xoay vốn, bị lừa, kẹt tiền tạm thời. Mỗi lời nói dối là một nhát dao tự đâm vào mặt mình, nhưng tao vẫn làm, vì tao cần tiền để nạp tiếp. Tao biết mình đang lún sâu, biết mình đang phá nát mọi thứ, nhưng tao không thắng nổi cái cảm giác thôi thúc trong đầu.

Có những đêm tao ngồi một mình, nhìn lại lịch sử cược mà muốn ói. Chỉ cần tao dừng sớm hơn một chút, chỉ cần tao đừng cố gỡ, có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng đời không có chữ “nếu”. Với thằng nghiện tài xỉu như tao, không có ván cuối, chỉ có ván sau tệ hơn ván trước.

Tao ghét tài xỉu. Ghét mấy thằng lập app. Ghét cái tiếng mở bát. Nhưng tao ghét nhất là chính tao. Ghét sự yếu đuối của bản thân. Ghét cái cách tao phản bội những người tin mình. Ghét việc tao biết rõ kết cục mà vẫn lao đầu vô như con thiêu thân.
Giờ tao không dám hứa nữa. Hứa nhiều rồi, vỡ hết rồi. Tao chỉ viết ra đây như một lời thú tội. Để nếu có ai đó đọc được, đang chơi vài trăm, vài triệu, thì hiểu rằng: con đường này không có lối ra đẹp. Nó chỉ kết thúc bằng nợ nần, dối trá, và cô độc.
Còn tao? Tao vẫn đang loay hoay tìm cách thoát. Chưa chắc thắng được. Nhưng ít nhất, lần này tao không chối rằng mình là thằng nghiện.
 
tao viet những dòng này ko phải để cho ai thương hại, chỉ là lời tâm sự và cảnh báo đến những thằng đang và sẽ có ý định dính vào

Tao dính tài xỉu online được đúng 10 năm. Nói cho sang thì là “chơi”, chứ thực ra là nghiện. Nghiện tới mức tao không còn phân biệt được đâu là tiền, đâu là mồ hôi, đâu là danh dự nữa.

Hồi đầu, tao chỉ nạp vài trăm. Đúng nghĩa vài trăm nghìn. Tao còn nhớ rõ cảm giác lúc đó: coi như giải trí, thua thì thôi, thắng thì vui. Có hôm thắng được 1–2 triệu, tao khoe khắp nơi, tự nghĩ mình khôn, mình có duyên đỏ đen. Tao bắt đầu tin vào mấy thứ nhảm nhí như cầu, như tay to, như đánh ngược, đánh gấp thếp. Càng tin, càng lún.

Rồi từ vài trăm lên vài triệu. Từ vài triệu lên vài chục triệu. Lúc tiền lớn hơn, tao không còn đánh vì vui nữa, mà đánh vì cảm giác. Cảm giác hồi hộp, tim đập, mồ hôi tay, cái khoảnh khắc chờ mở bát. Thắng thì hưng phấn như lên tiên, thua thì máu dồn lên não, cay tới mức chỉ muốn nạp thêm để gỡ. Tao bắt đầu thức trắng đêm, vừa nằm vừa ôm điện thoại, tai thì nghe tiếng nhà ngủ, còn tao thì đánh từng ván như kẻ trộm.

Tiền thua bắt đầu nhiều hơn tiền thắng. Tao vay mượn gia đình. Lần đầu gia đình trả nợ cho tao, tao khóc như con chó. Thề sống thề chết là bỏ. Được một thời gian, tao lại quay lại. Lần thứ hai, thứ ba, rồi tới lần thứ năm gia đình phải đứng ra gánh nợ cho tao. Mỗi lần là một lần lòng tin bị xé thêm một mảnh. Tao nhìn ánh mắt người thân mà không dám ngẩng đầu.


Có những lúc tao bất chấp tất cả chỉ để có tiền. Không còn ranh giới đúng sai, không còn sĩ diện hay danh dự gì nữa. Từ anh em thân thiết, bạn bè chơi lâu năm, cho tới những người chỉ quen biết sơ sơ, lâu lắm không nói chuyện, tao cũng mở miệng mượn. Tao biết rất rõ là cơ hội được cho mượn cực thấp, thậm chí người ta nghe tên tao là đã muốn tránh. Nhưng tao vẫn mượn. Vì với tao lúc đó, dù chỉ 1% hy vọng cũng là cái phao cuối cùng để tao bám vào.

Mỗi lần nhắn tin hay gọi điện mượn tiền, tim tao đập mạnh, tay run, đầu thì tính sẵn kịch bản bị từ chối. Nhưng tao vẫn làm. Tao tự dặn mình: mất mặt một chút còn hơn là hết đường. Tao bịa ra đủ thứ lý do nghe cho hợp lý: kẹt vốn làm ăn, xoay tiền gấp, gia đình có việc, hàng hóa chưa về, tiền chưa kịp giải ngân. Tao nói rất trơn tru, rất bình tĩnh, vì nói dối nhiều quá rồi, nó thành kỹ năng lúc nào không hay.
Có người tin. Có người nghi ngờ. Có người từ chối thẳng. Mỗi lần bị từ chối, tao không giận, cũng không trách. Tao chỉ thấy trống rỗng. Nhưng chỉ cần có một người gật đầu, dù là số tiền nhỏ, trong đầu tao lại sáng lên như thấy đường sống. Tao không nghĩ tới việc trả. Tao không nghĩ tới hậu quả. Tao chỉ nghĩ tới chuyện nạp tiền, vào app, và gỡ.
Giờ nghĩ lại, tao thấy mình lúc đó không còn là con người đúng nghĩa nữa. Tao giống một kẻ đang chết khát, thấy nước bẩn cũng uống, thấy hy vọng giả cũng bám. Tao tự tay giẫm nát danh dự của mình, cắt đứt dần những mối quan hệ từng rất quý, chỉ để đổi lấy vài tiếng hồi hộp trước màn hình điện thoại. Và đau nhất là: lúc đó tao biết hết, nhưng tao vẫn làm

Có những lúc tao thua sạch. Tài khoản về đúng số 0 tròn trĩnh. Điếu thuốc cũng không còn tiền mua. Lúc đó tao thề. Thề rất thật, rất đau. Tao nói với chính mình: thua tới mức này rồi mà còn không bỏ thì đúng là súc vật. Có lúc gia đình đứng ra trả nợ cho tao, nhìn thấy số tiền người ta gom góp cả đời để vá cái hố do tao đào, lòng tao như bị ai bóp nghẹt. Những ngày đó, tao sống rất đàng hoàng: không app, không nghĩ, không liếc mắt tới đỏ đen. Tao tin chắc lần này mình bỏ được.
Nhưng cái khốn nạn của tao là chỉ cần trong tay có lại tiền.

Chỉ cần một khoản nhỏ thôi. Lương mới về, người ta cho ít tiền, hay chỉ vài triệu dư ra. Ngay khoảnh khắc đó, tao bắt đầu khó chịu trong người. Ngồi không yên. Tay cứ với điện thoại. Đầu thì tự động bật lên mấy suy nghĩ nghe rất vô hại: vô coi cầu thôi, đặt nhỏ kiếm ly cà phê, ăn tô phở sáng cho vui. Tao tự lừa mình một cách rất bài bản, rất chuyên nghiệp. Tao nói như thể mình đã kiểm soát được mọi thứ.

Lúc mở app lên, tim tao đập nhanh. Người nóng ran. Cái cảm giác đó giống hệt như nghiện thuốc, nghiện đá, nghiện thứ gì đó nặng hơn cả tiền. Tao biết mình đang sai, nhưng tay vẫn bấm. Một ván nhỏ. Thắng thì tao cười, nghĩ đó, chỉ chơi cho vui thôi. Thua thì cái máu trong người tao sôi lên.? Rồi tao tăng tiền. Rồi tăng nữa. Chỉ trong vài tiếng, cái “ly cà phê” biến thành vài triệu, rồi vài chục triệu.

Có lúc tao tỉnh ra giữa chừng. Tao tắt app, ném điện thoại sang một bên, đi rửa mặt, nhìn mình trong gương mà thấy ghê. Nhưng chỉ cần vài phút sau, như có con ma nào đó kéo tay tao lại. Tao lại mở app. Tao lại đánh tiếp. Cảm giác lúc đó không còn là ham thắng nữa, mà là bị kéo đi. Giống như tao không còn làm chủ cái đầu mình.

Cứ vậy, tao rơi đúng lại cái vòng lặp cũ: thua – vay – nói dối – gia đình gánh – quyết tâm bỏ – có tiền – lại ngứa – lại chơi. Lặp đi lặp lại đến mức tao thuộc từng cảm xúc trong mỗi giai đoạn. Tao biết chính xác mình sẽ hối hận lúc nào, đau lúc nào, nhưng tao vẫn không né được. Tao giống một thằng đang nhìn thấy tai nạn từ xa mà vẫn đạp ga lao tới.

Điều đáng sợ nhất là: tao không thiếu ý thức. Tao hiểu hết hậu quả. Tao biết mỗi lần tao mở app là tao đang đạp thêm một viên gạch lên ngực người thân. Nhưng cái cảm giác thôi thúc đó mạnh hơn lý trí. Nó thì thầm trong đầu tao rằng lần này khác, lần này gỡ được, lần này dừng thật. Và lần nào tao cũng tin.

Nhiều lúc tao nghĩ tài xỉu online không chỉ là cờ bạc. Nó giống một thứ bùa mê. Nó không giết mày ngay, mà nó kéo mày đi từ từ, để mày tự tay phá nát cuộc đời mình trong tỉnh táo. Và tao là minh chứng sống cho điều đó.

Tổng nợ của tao lên tiền tỷ lúc nào tao cũng không nhớ. Chỉ biết mỗi tháng mở mắt ra là đã thấy nợ. Tao bán xe. Bán điện thoại. Có lúc phải dùng cái máy cũ nát, màn hình vỡ, pin chai, nhưng vẫn cố giữ lại vì… còn đánh được. Nghe nhục không? Nhục chứ. Nhưng lúc đó tao chỉ nghĩ tới một thứ duy nhất: gỡ.
Tao vay hết người quen. Bạn bè thân thì cắt mặt. Người còn cho vay thì cũng coi tao như thằng mất uy tín. Tao bắt đầu vay ngân hàng, rồi tới mấy app tín dụng, rồi trượt dài qua xã hội đen. Lãi chồng lãi. Điện thoại rung là tim tao thắt lại. Ngủ cũng mơ thấy đòi nợ. Nhưng lạ một điều là dù bị dí, bị hù, bị chửi, tao vẫn… đánh tiếp.

Tao nói dối như cơm bữa. Dối gia đình, dối người thân, dối cả những người vẫn còn thương tao. Tao bịa đủ thứ lý do: làm ăn, xoay vốn, bị lừa, kẹt tiền tạm thời. Mỗi lời nói dối là một nhát dao tự đâm vào mặt mình, nhưng tao vẫn làm, vì tao cần tiền để nạp tiếp. Tao biết mình đang lún sâu, biết mình đang phá nát mọi thứ, nhưng tao không thắng nổi cái cảm giác thôi thúc trong đầu.

Có những đêm tao ngồi một mình, nhìn lại lịch sử cược mà muốn ói. Chỉ cần tao dừng sớm hơn một chút, chỉ cần tao đừng cố gỡ, có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng đời không có chữ “nếu”. Với thằng nghiện tài xỉu như tao, không có ván cuối, chỉ có ván sau tệ hơn ván trước.

Tao ghét tài xỉu. Ghét mấy thằng lập app. Ghét cái tiếng mở bát. Nhưng tao ghét nhất là chính tao. Ghét sự yếu đuối của bản thân. Ghét cái cách tao phản bội những người tin mình. Ghét việc tao biết rõ kết cục mà vẫn lao đầu vô như con thiêu thân.
Giờ tao không dám hứa nữa. Hứa nhiều rồi, vỡ hết rồi. Tao chỉ viết ra đây như một lời thú tội. Để nếu có ai đó đọc được, đang chơi vài trăm, vài triệu, thì hiểu rằng: con đường này không có lối ra đẹp. Nó chỉ kết thúc bằng nợ nần, dối trá, và cô độc.
Còn tao? Tao vẫn đang loay hoay tìm cách thoát. Chưa chắc thắng được. Nhưng ít nhất, lần này tao không chối rằng mình là thằng nghiện.
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ, thong dong tự tại vậy mà vui- @Kiloph
 
Mày chơi sâu quá thôi
Tốt nhất là công bố nợ, năng nhặt chặt bị rồi trả nợ thế thôi
Mày đéo công bố đéo dứt được cái nghiện tài xỉu

Như tao đây cũng nghiện forex như vậy, nhưng 5 năm qua chơi vẫn lỗ và giờ chẳng chơi gì, thời gian chơi thì thôi xem sex cho khỏe
 
Còn tâm sự là con cứu được, yên tâm, bỏ đi đâu đó thật xa 1 thời gian là ổn
 
Chơi trực tiếp nó còn bịp được, nói gì ngồi sau cái màn hình máy tính, và qua app của nhà cái. Ăn Lồn, ăn cứt nhé.
 
Mày giống hệt tao, từ 2017,2018,2019 là 3 năm kinh hoàng của gia đình tao. Nhưng giờ thì tao ổn rồi, hồi đó chơi vì tao đéo có công ăn việc làm, chơi để kiếm tiền. Sau thì chơi để trả nợ lãi ngày xã hội đen. 1 thằng đéo có công ăn việc làm mà 1 tháng 40tr tiền lãi. Sau rồi có 1 ngày, chơi Bacarat trên W88, tao thấy nó hiện kết quả trước. Kiểu như 1 bàn nó nhấp nháy P hoặc B rồi click chuột vào thì mới chuẩn bị chia bài. Đm đặt cửa nào đúng cửa đấy, kể cả hòa. Tao ăn được 10tr, rút luôn. Sau đấy vào chơi lại thì nó vẫn nhấp nháy nhưng đặt to thì nó không trúng nữa, và tao biết mọi thứ do máy sắp đặt. Từ đó trở đi tao mới ngộ ra và nghỉ hẳn. Từ đó đến giờ thì mọi thứ cũng ổn rồi, tao có thể nói là hòa nhập xã hội một cách bình thường rồi.
 
  • Vodka
Reactions: TUG
Mày giống hệt tao, từ 2017,2018,2019 là 3 năm kinh hoàng của gia đình tao. Nhưng giờ thì tao ổn rồi, hồi đó chơi vì tao đéo có công ăn việc làm, chơi để kiếm tiền. Sau thì chơi để trả nợ lãi ngày xã hội đen. 1 thằng đéo có công ăn việc làm mà 1 tháng 40tr tiền lãi. Sau rồi có 1 ngày, chơi Bacarat trên W88, tao thấy nó hiện kết quả trước. Kiểu như 1 bàn nó nhấp nháy P hoặc B rồi click chuột vào thì mới chuẩn bị chia bài. Đm đặt cửa nào đúng cửa đấy, kể cả hòa. Tao ăn được 10tr, rút luôn. Sau đấy vào chơi lại thì nó vẫn nhấp nháy nhưng đặt to thì nó không trúng nữa, và tao biết mọi thứ do máy sắp đặt. Từ đó trở đi tao mới ngộ ra và nghỉ hẳn. Từ đó đến giờ thì mọi thứ cũng ổn rồi, tao có thể nói là hòa nhập xã hội một cách bình thường rồi.
lâu lắm mới gặp fen, giờ làm công việc gì rồi thế fen?
 
lâu lắm mới gặp fen, giờ làm công việc gì rồi thế fen?
làm công ăn lương thôi bác ạ, nhà thì ở với bố mẹ, lập gia đình, có vợ có con, cũng mua được con xe cỏ. Nợ anh em bạn bè vẫn còn nhưng ai cần họ nói thì mình gom trả. Còn bác thì sao?
 
  • Vodka
Reactions: TUG

Có thể bạn quan tâm

Top