tao hơi xỉn nên có thể lời văn không giống bình thường. Cuộc đời là vô thường.tao mới đi nhậu quán dê bạn tôi 4 đường hoàng sa. thấy chắc 1 anh lớn tuổi hơn tao đang ngồi nhậu lăn ra đột quỵ.Vô thường không đến bằng tiếng gõ cửa. Nó ngồi chung mâm, cụng chung ly, cười nói như mọi lần, rồi bỗng nhiên đứng dậy đi mất, không báo trước một ai. Mới đó còn là hơi men, là câu chuyện dang dở, vậy mà chỉ một nhịp tim lệch đi, đời người đã treo lơ lửng giữa còn và mất. Chúng ta cứ nghĩ thời gian còn dài, sức khỏe là thứ hiển nhiên, ngày mai là điều chắc chắn. Nhưng vô thường nhắc rất khẽ: mạng sống mong manh hơn một lần chờ xe cấp cứu, và thứ duy nhất thật sự thuộc về ta chỉ là khoảnh khắc đang thở lúc này.
Mong mọi người sống an yên hơn và tâm lo cho gia đình nhiều hơn. May quá dưới âm âm phủ sóng wifi mạnh nên tao có vài dòng tâm sự