Hôm nay tôi mất em

buồn của ô lìn

armHyi4R.jpeg
 
Chào mọi người, :sweat:
Vì mình ko dám nhắn cho người mình yêu nhất nên đành để tạm ở đây::too_sad::too_sad::too_sad:

Em đang lướt reel à :))

Nói vậy thôi, anh ko dám gửi mấy dòng này đâu.

Em giờ là người của người khác rồi :v Thật buồn em nhỉ ? Buồn cho anh thôi, em thì có cuộc sống mới rồi. Anh thì vẫn kẹt ở quá khứ, anh là người thích hoài niệm mà, nhưng cho dù anh tua đi tua lại kỷ niệm của 2 đứa bao nhiều lần thì anh vẫn ko thể níu giữ em lại, chỉ có anh ngày càng lún sâu vào quá khứ. Nghe qua thôi là thấy anh non nớt, ko trưởng thành rồi, vì người ta hay nói: đàn ông nâng được thì buông được. Em nghe về "club 27" chưa ? Đại khái nó là tập hợp những người nổi tiếng chết ở tuổi 27. Trùng hợp thay năm nay anh cũng 27, nhưng ngày hôm nay chỉ chết đi 1 nửa tâm hồn, thân xác thì vẫn vẹn nguyên(à ko vẹn nguyên lắm, tóc anh rụng nhiều quá, sắp thành nhà sư rồi). Anh ước gì mình là người nằm trong câu lạc bộ đó, ra đi bây giờ để ký ức về em dừng lại ở ngày hôm nay thôi. Anh sợ em sẽ hạnh phúc, nghe thật ích kỷ, ko chúc phúc thì thôi sao lại sợ vậy ? Nhưng thấy em sánh vai bên người khác làm lòng anh tan nát, nếu em ko hạnh phúc thì anh cũng ko có tư cách gì để kề bên. Giờ lòng anh chất chứa đầy mâu thuẫn như mối tơ vò. Anh lên mạng hỏi người ta phải làm gì để vượt qua lúc này ? Có người nói hãy bước tiếp đi, nhưng anh ko bước nổi. Anh bước tiếp cũng ko chắc sẽ quên được em, hơn hết anh ko muốn quên em, ai lại muốn quên người mình yêu nhất chứ ? Đúng là lời khuyên tai hại, ít nhất là với anh là vậy. Anh chẳng có giải pháp, ngày mai anh vẫn sẽ phải thức dậy. Em có người mới, anh thì thức dậy trong nỗi nhớ. Phải làm sao đây, anh còn quá trẻ để sống với nỗi nhớ đó, nếu "may mắn" thì nỗi nhớ sẽ dày vò anh thêm 50 60 năm nữa. Nghe như là ác mộng giữa ban trưa đủ khiến người ta sợ cả giấc ngủ. Nhưng dù nó có kinh hãi, có dày vò thế nào thì anh mong rằng trong nỗi nhớ đấy sẽ giúp anh khắc sâu hình ảnh, tâm hồn, kỷ niệm về em vào xương cốt của anh, để nó trở thành 1 phần trong anh, để anh ko quên khi đến kiếp sau vẫn tìm được em như trong bài hát "hẹn lần sau":

Vậy thì giữ trong tim
Một lần thương sao muôn đời còn vương
Ngày sau đến chắc có đi cùng hướng
Nay lỡ không cùng đường
Hẹn lần sau.
đù má, nay tao cũng bị 1 em mẫu ảnh 1.72m 56kgs từ chối, em xinh vcl t đau đớn quá man :vozvn (3):
 
Chào mọi người, :sweat:
Vì mình ko dám nhắn cho người mình yêu nhất nên đành để tạm ở đây::too_sad::too_sad::too_sad:

Em đang lướt reel à :))

Nói vậy thôi, anh ko dám gửi mấy dòng này đâu.

Em giờ là người của người khác rồi :v Thật buồn em nhỉ ? Buồn cho anh thôi, em thì có cuộc sống mới rồi. Anh thì vẫn kẹt ở quá khứ, anh là người thích hoài niệm mà, nhưng cho dù anh tua đi tua lại kỷ niệm của 2 đứa bao nhiều lần thì anh vẫn ko thể níu giữ em lại, chỉ có anh ngày càng lún sâu vào quá khứ. Nghe qua thôi là thấy anh non nớt, ko trưởng thành rồi, vì người ta hay nói: đàn ông nâng được thì buông được. Em nghe về "club 27" chưa ? Đại khái nó là tập hợp những người nổi tiếng chết ở tuổi 27. Trùng hợp thay năm nay anh cũng 27, nhưng ngày hôm nay chỉ chết đi 1 nửa tâm hồn, thân xác thì vẫn vẹn nguyên(à ko vẹn nguyên lắm, tóc anh rụng nhiều quá, sắp thành nhà sư rồi). Anh ước gì mình là người nằm trong câu lạc bộ đó, ra đi bây giờ để ký ức về em dừng lại ở ngày hôm nay thôi. Anh sợ em sẽ hạnh phúc, nghe thật ích kỷ, ko chúc phúc thì thôi sao lại sợ vậy ? Nhưng thấy em sánh vai bên người khác làm lòng anh tan nát, nếu em ko hạnh phúc thì anh cũng ko có tư cách gì để kề bên. Giờ lòng anh chất chứa đầy mâu thuẫn như mối tơ vò. Anh lên mạng hỏi người ta phải làm gì để vượt qua lúc này ? Có người nói hãy bước tiếp đi, nhưng anh ko bước nổi. Anh bước tiếp cũng ko chắc sẽ quên được em, hơn hết anh ko muốn quên em, ai lại muốn quên người mình yêu nhất chứ ? Đúng là lời khuyên tai hại, ít nhất là với anh là vậy. Anh chẳng có giải pháp, ngày mai anh vẫn sẽ phải thức dậy. Em có người mới, anh thì thức dậy trong nỗi nhớ. Phải làm sao đây, anh còn quá trẻ để sống với nỗi nhớ đó, nếu "may mắn" thì nỗi nhớ sẽ dày vò anh thêm 50 60 năm nữa. Nghe như là ác mộng giữa ban trưa đủ khiến người ta sợ cả giấc ngủ. Nhưng dù nó có kinh hãi, có dày vò thế nào thì anh mong rằng trong nỗi nhớ đấy sẽ giúp anh khắc sâu hình ảnh, tâm hồn, kỷ niệm về em vào xương cốt của anh, để nó trở thành 1 phần trong anh, để anh ko quên khi đến kiếp sau vẫn tìm được em như trong bài hát "hẹn lần sau":

Vậy thì giữ trong tim
Một lần thương sao muôn đời còn vương
Ngày sau đến chắc có đi cùng hướng
Nay lỡ không cùng đường
Hẹn lần sau.
Thành kính phân lô à phân ưu @Thích Vét Máng.
 
Chào mọi người, :sweat:
Vì mình ko dám nhắn cho người mình yêu nhất nên đành để tạm ở đây::too_sad::too_sad::too_sad:

Em đang lướt reel à :))

Nói vậy thôi, anh ko dám gửi mấy dòng này đâu.

Em giờ là người của người khác rồi :v Thật buồn em nhỉ ? Buồn cho anh thôi, em thì có cuộc sống mới rồi. Anh thì vẫn kẹt ở quá khứ, anh là người thích hoài niệm mà, nhưng cho dù anh tua đi tua lại kỷ niệm của 2 đứa bao nhiều lần thì anh vẫn ko thể níu giữ em lại, chỉ có anh ngày càng lún sâu vào quá khứ. Nghe qua thôi là thấy anh non nớt, ko trưởng thành rồi, vì người ta hay nói: đàn ông nâng được thì buông được. Em nghe về "club 27" chưa ? Đại khái nó là tập hợp những người nổi tiếng chết ở tuổi 27. Trùng hợp thay năm nay anh cũng 27, nhưng ngày hôm nay chỉ chết đi 1 nửa tâm hồn, thân xác thì vẫn vẹn nguyên(à ko vẹn nguyên lắm, tóc anh rụng nhiều quá, sắp thành nhà sư rồi). Anh ước gì mình là người nằm trong câu lạc bộ đó, ra đi bây giờ để ký ức về em dừng lại ở ngày hôm nay thôi. Anh sợ em sẽ hạnh phúc, nghe thật ích kỷ, ko chúc phúc thì thôi sao lại sợ vậy ? Nhưng thấy em sánh vai bên người khác làm lòng anh tan nát, nếu em ko hạnh phúc thì anh cũng ko có tư cách gì để kề bên. Giờ lòng anh chất chứa đầy mâu thuẫn như mối tơ vò. Anh lên mạng hỏi người ta phải làm gì để vượt qua lúc này ? Có người nói hãy bước tiếp đi, nhưng anh ko bước nổi. Anh bước tiếp cũng ko chắc sẽ quên được em, hơn hết anh ko muốn quên em, ai lại muốn quên người mình yêu nhất chứ ? Đúng là lời khuyên tai hại, ít nhất là với anh là vậy. Anh chẳng có giải pháp, ngày mai anh vẫn sẽ phải thức dậy. Em có người mới, anh thì thức dậy trong nỗi nhớ. Phải làm sao đây, anh còn quá trẻ để sống với nỗi nhớ đó, nếu "may mắn" thì nỗi nhớ sẽ dày vò anh thêm 50 60 năm nữa. Nghe như là ác mộng giữa ban trưa đủ khiến người ta sợ cả giấc ngủ. Nhưng dù nó có kinh hãi, có dày vò thế nào thì anh mong rằng trong nỗi nhớ đấy sẽ giúp anh khắc sâu hình ảnh, tâm hồn, kỷ niệm về em vào xương cốt của anh, để nó trở thành 1 phần trong anh, để anh ko quên khi đến kiếp sau vẫn tìm được em như trong bài hát "hẹn lần sau":

Vậy thì giữ trong tim
Một lần thương sao muôn đời còn vương
Ngày sau đến chắc có đi cùng hướng
Nay lỡ không cùng đường
Hẹn lần sau.
văn mày chất quá
 

Có thể bạn quan tâm

Top