Miu Miu Tây Bắcc
Tâm hồn dẩm chúa

Mẹ em là người Việt, bố em là lính Mỹ. Gia đình rời Sài Gòn sang Mỹ từ năm 1975, vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã hơn nửa đời người trôi qua. Nay em đã ngoài 50 tuổi, năm tiệm nail gây dựng bằng bao mồ hôi nơi xứ người cũng đã đủ vững vàng để em yên tâm giao lại cho các con quản lý.
Trở về Việt Nam, em chọn cho mình một nhịp sống chậm rãi và an yên hơn: đi đây đó, ngắm nhìn những miền đất đẹp của quê hương, tận hưởng sự giản dị mà ấm áp rất riêng. Nếu đủ duyên, em mong có thể ở lại nơi này, an hưởng tuổi già trên chính mảnh đất mình luôn hướng về.
Từng lỡ một chuyến đò trong cuộc hôn nhân cũ nơi đất Mỹ, nên ở chặng đường còn lại, em không tìm kiếm vật chất hay những điều hào nhoáng. Điều em mong mỏi chỉ là một mối quan hệ bắt đầu từ sự chân thành, ấm áp và thấu hiểu — đủ để cùng nhau bình yên bước qua những năm tháng về sau.
đm Mẹ làm phò lấy thằng lính Mỹ thì cũng nên học tập con mẹ mà cút sang Mỹ Đế lấy thằng Mỹ Đế hoặc thằng ba que ngụy cali!!!,,,,,,,,,,,,,.......................................