Cảnh báo lừa đảo‼️ Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.

Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.

Có một câu nói mà người Việt xa xứ hay truyền tai nhau, nửa đùa nửa thật:
“Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.”
Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng càng sống lâu giữa hai bờ Việt – Mỹ, càng thấy câu đó… không hề nông.
Nhiều người rời Việt Nam, không phải vì không yêu quê hương, mà vì chưa đủ điều kiện để sống một cuộc đời nhẹ nhõm ở đó. Cơ hội nghề nghiệp hạn chế, môi trường cạnh tranh khốc liệt, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên từng lựa chọn. Với họ, nước Mỹ không phải là giấc mơ hào nhoáng, mà là một con đường khác – nơi luật chơi rõ ràng hơn, nơi nỗ lực có cơ hội được trả giá xứng đáng, dù cái giá phải trả ban đầu là cô đơn, vất vả và rất nhiều năm cắn răng chịu đựng.
Ở Mỹ, không ai hứa hẹn “sướng”. Chỉ hứa rằng nếu bạn làm đúng luật, chịu khó và kiên nhẫn, thì cuộc sống sẽ ổn định. Nhưng cái “ổn định” đó đổi bằng những ca làm dài, những mùa đông lạnh lẽo, những cái Tết đi làm như ngày thường, và cảm giác xa quê không bao giờ quen hẳn.

Rồi đến một lúc nào đó, khi đã có nhà, có xe, có chút tích lũy, người Việt ở Mỹ bắt đầu nhìn về Việt Nam bằng một ánh mắt khác. Không còn là nơi phải rời đi, mà là nơi để… quay về. Lúc này, câu nói “Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn” bắt đầu có lý.
Ở Việt Nam, khi đã có tài chính, cuộc sống trở nên rất dễ thở. Gia đình gần bên, đồ ăn hợp miệng, bạn bè thân quen, ngôn ngữ không cần dịch trong đầu. Sáng cà phê, trưa ăn bún, tối gặp bạn cũ. Những điều nhỏ đó, ở Mỹ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều mới có được, còn ở Việt Nam lại là điều hiển nhiên.

Nhưng không phải ai ở Mỹ cũng có thể về, và không phải ai về Việt Nam cũng thấy “sướng”. Bởi vì sau nhiều năm xa xứ, con người ta đã thay đổi. Quen với sự riêng tư, quen với trật tự, quen với việc mọi thứ vận hành theo hệ thống. Trở về, có người thấy gần gũi, có người lại thấy lạc lõng ngay chính nơi mình từng thuộc về.
Thế nên, không phải Việt Nam hay Mỹ sướng hơn.
Mà là ở đâu thì mình đang cần điều gì.
Khi còn trẻ, cần cơ hội, cần nền tảng, cần một nơi cho mình đứng vững, người ta chọn rời đi. Khi đã đủ đầy, cần cảm xúc, cần gia đình, cần những điều thân thuộc, người ta lại muốn quay về. Không mâu thuẫn. Chỉ là những giai đoạn khác nhau của một đời người.

Chạm nước Mỹ chưa bao giờ tin vào những câu trả lời tuyệt đối. Chỉ tin rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Và điều quan trọng nhất không phải là sống ở đâu, mà là sống có hiểu vì sao mình ở đó.
Có tiền ở Việt Nam, đúng là sướng.
Nhưng để có cái “sướng” đó, rất nhiều người đã phải đi một vòng rất xa… qua nước Mỹ.
 
Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.

Có một câu nói mà người Việt xa xứ hay truyền tai nhau, nửa đùa nửa thật:
“Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.”
Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng càng sống lâu giữa hai bờ Việt – Mỹ, càng thấy câu đó… không hề nông.
Nhiều người rời Việt Nam, không phải vì không yêu quê hương, mà vì chưa đủ điều kiện để sống một cuộc đời nhẹ nhõm ở đó. Cơ hội nghề nghiệp hạn chế, môi trường cạnh tranh khốc liệt, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên từng lựa chọn. Với họ, nước Mỹ không phải là giấc mơ hào nhoáng, mà là một con đường khác – nơi luật chơi rõ ràng hơn, nơi nỗ lực có cơ hội được trả giá xứng đáng, dù cái giá phải trả ban đầu là cô đơn, vất vả và rất nhiều năm cắn răng chịu đựng.
Ở Mỹ, không ai hứa hẹn “sướng”. Chỉ hứa rằng nếu bạn làm đúng luật, chịu khó và kiên nhẫn, thì cuộc sống sẽ ổn định. Nhưng cái “ổn định” đó đổi bằng những ca làm dài, những mùa đông lạnh lẽo, những cái Tết đi làm như ngày thường, và cảm giác xa quê không bao giờ quen hẳn.

Rồi đến một lúc nào đó, khi đã có nhà, có xe, có chút tích lũy, người Việt ở Mỹ bắt đầu nhìn về Việt Nam bằng một ánh mắt khác. Không còn là nơi phải rời đi, mà là nơi để… quay về. Lúc này, câu nói “Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn” bắt đầu có lý.
Ở Việt Nam, khi đã có tài chính, cuộc sống trở nên rất dễ thở. Gia đình gần bên, đồ ăn hợp miệng, bạn bè thân quen, ngôn ngữ không cần dịch trong đầu. Sáng cà phê, trưa ăn bún, tối gặp bạn cũ. Những điều nhỏ đó, ở Mỹ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều mới có được, còn ở Việt Nam lại là điều hiển nhiên.

Nhưng không phải ai ở Mỹ cũng có thể về, và không phải ai về Việt Nam cũng thấy “sướng”. Bởi vì sau nhiều năm xa xứ, con người ta đã thay đổi. Quen với sự riêng tư, quen với trật tự, quen với việc mọi thứ vận hành theo hệ thống. Trở về, có người thấy gần gũi, có người lại thấy lạc lõng ngay chính nơi mình từng thuộc về.
Thế nên, không phải Việt Nam hay Mỹ sướng hơn.
Mà là ở đâu thì mình đang cần điều gì.
Khi còn trẻ, cần cơ hội, cần nền tảng, cần một nơi cho mình đứng vững, người ta chọn rời đi. Khi đã đủ đầy, cần cảm xúc, cần gia đình, cần những điều thân thuộc, người ta lại muốn quay về. Không mâu thuẫn. Chỉ là những giai đoạn khác nhau của một đời người.

Chạm nước Mỹ chưa bao giờ tin vào những câu trả lời tuyệt đối. Chỉ tin rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Và điều quan trọng nhất không phải là sống ở đâu, mà là sống có hiểu vì sao mình ở đó.
Có tiền ở Việt Nam, đúng là sướng.
Nhưng để có cái “sướng” đó, rất nhiều người đã phải đi một vòng rất xa… qua nước Mỹ.
có tiền nhiều, có nhiều thời gian phê lòi. hẹ hẹ :vozvn (7):
 
Có tiền sống ở vịt lam nhưng phải mang quốc tịch mẽo nhé.
Bạn sẽ hết muốn sống ở Việt Nam, sau khi nhận ra nếu đi không ngó bên dưới sẽ dẫm phải bãi đờm, cức chó. Lâu lâu có thằng răng vàng, mồm thối tiếp cận. Mỗi chuyến bay, xe đò là bàn chân thum thủm kê sau ghế, hay mùi mồ hôi nách kế bên… Lâu lâu phát hiện mình ăn phải thịt thiu bệnh, hoá chất cấm không hay biết... Bù lại gái địt thoả thích, không lo sida :vozvn (18):
 
Bạn sẽ hết muốn sống ở Việt Nam, sau khi nhận ra nếu đi không ngó bên dưới sẽ dẫm phải bãi đờm, cức chó. Lâu lâu có thằng răng vàng, mồm thối tiếp cận. Mỗi chuyến bay, xe đò là bàn chân thum thủm kê sau ghế, hay mùi mồ hôi nách kế bên… Lâu lâu phát hiện mình ăn phải thịt thiu bệnh, hoá chất cấm không hay biết... Bù lại gái địt thoả thích, không lo sida :vozvn (18):
T thuộc thể loại nhạc nào cũng nhảy, với lại SG t chạy xe thua giựt đồ với hình sự thôi. Sợ cặc.
 
Cốn cái lò, t đang trầm cảm.
Sắp lạnh từ đây tới cuối tháng 1, lạnh nhất trong năm âm 20 độ.
không cần trình độ, chỉ cần trời độ. tiếp tục power ball nào anh cột chèo. biết đâu mai anh bay về xì gòn dẫn em đi karaoke ôm nun

T thuộc thể loại nhạc nào cũng nhảy, với lại SG t chạy xe thua giựt đồ với hình sự thôi. Sợ cặc.
dẫy anh mà dề xì gòn thuê grab là em nhan gồi em đưa anh nái. em ngồi sau ôm anh thôi
 
không cần trình độ, chỉ cần trời độ. tiếp tục power ball nào anh cột chèo. biết đâu mai anh bay về xì gòn dẫn em đi karaoke ôm nun
T mua vé số tùy hứng chứ ko có mua hoài, để tháng 2 t làm 1 cây 140 tờ ủng hộ kiến thiết quê nhà.
Dmmm tụi bây chửi sao ko thấy thằng nào đem cụm từ Xổ Số Kiến Thiết ra chửi hết vại.
 
T mua vé số tùy hứng chứ ko có mua hoài, để tháng 2 t làm 1 cây 140 tờ ủng hộ kiến thiết quê nhà.
Dmmm tụi bây chửi sao ko thấy thằng nào đem cụm từ Xổ Số Kiến Thiết ra chửi hết vại.
em là con ngoan trò giỏi thuộc lòng 5 điều @8Lake dạy :

Yêu tổ quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Giữ gìn vệ sinh thật tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm

Sao dám chửi Xổ Số Kiến Thiết
 
So đơn giản có tiền 80 tỏi ở vn mua 1 con rolls Royce, tiền ấy mua quốc tịch mĩ sắm 1 căn nhà bên Texas hoặc Florida khí hậu giống vn mà vẫn mua được 1 con rolls Royce nữa.
Nhưng ở mĩ đéo đc ăn đồ hoá chất hít bụi mịn như vn nên tao thấy có tiền ở vn vẫn sướng hơn
 
So đơn giản có tiền 80 tỏi ở vn mua 1 con rolls Royce, tiền ấy mua quốc tịch mĩ sắm 1 căn nhà bên Texas hoặc Florida khí hậu giống vn mà vẫn mua được 1 con rolls Royce nữa.
Nhưng ở mĩ đéo đc ăn đồ hoá chất hít bụi mịn như vn nên tao thấy có tiền ở vn vẫn sướng hơn
Bài t đang nói là những người khi đi ko có gì ở VN, chứ còn có điều kiện như mày nói thì khác.
 
Ở xứ Mỹ này nó có nhiều thế hệ di cư qua, nhưng t thấy đang có 1 thế hệ chông chênh đó là tầm U45-U50
Cái lứa mà qua tầm 25-30 tuổi, giờ con cái lớn rồi, 1 số tạo dựng dc 1 chút, 1 số thì cũng tèn tèn.
Nó như nữa nạc nữa mỡ ...
 
không cần trình độ, chỉ cần trời độ. tiếp tục power ball nào anh cột chèo. biết đâu mai anh bay về xì gòn dẫn em đi karaoke ôm nun


dẫy anh mà dề xì gòn thuê grab là em nhan gồi em đưa anh nái. em ngồi sau ôm anh thôi
từ Bà Chiểu t đạp về Kỳ Đồng đúng 9 phút. Lúc đó là t đóng 8 lon, nếu 10 lon thì cỡ 7 phút.
ko thì về 175 nha
 

Có thể bạn quan tâm

Top