Dc, hẹn mày tháng sau bờ kè.Ko sao. Sống chết do trời
Dc, hẹn mày tháng sau bờ kè.Ko sao. Sống chết do trời
quán lý sơn thứ 3 hoặc 6 có dancer đẹp lắm anhDc, hẹn mày tháng sau bờ kè.
Lồn, t mới dc tuyển vô Mặt trận Lèo Lái mới lên có 1 bài, làm gì chửi căng vậy.Gần tết thì lên bài dụ việt kiều về lấy đô la. Đụ má về nó bóc lột chán chê thì lên bài chửi bới miệt thị người ta. Lạ chó gì cái văn khốn nạn của tụi mày.
Riêng tao thì sướng con cặc nè chứ sướng. Làm ở Mỹ giờ giấc rõ ràng, lương đủ sống. Nếu ở đủ lâu có đủ quan hệ thì tha hồ phê pha cuối tuần. Còn ở VN bộ mày tưởng đéo tăng ca à, tăng trắng mắt mày luôn. Lương thì bèo bọt tối về nằm nhoài ra đéo làm được cái gì. Cuối tháng tiền đủ thứ tiền nó đè lên đầu. Muốn ra kinh doanh thì cứ xác định là phải cúng tiền không cứ tới tháng là nó đứng trước cửa mặt như chó gặm trúng cứt. Ra cửa hàng mua đồ ăn thì tim đập chân run đéo biết nó có đầu độc mình không. Cơ sở hạ tầng thì như con cặc, muốn đi chơi đĩ cũng phải bon chen từng km 1.
Sướng cái lồn mẹ mày chứ sướng.
mua vé số đi mLồn, t mới dc tuyển vô Mặt trận Lèo Lái mới lên có 1 bài, làm gì chửi căng vậy.
cái gì cũng biết ! game FE 4 còn biết thì hiếm thấy trong xàmkhông cần trình độ, chỉ cần trời độ. tiếp tục power ball nào anh cột chèo. biết đâu mai anh bay về xì gòn dẫn em đi karaoke ôm nun
dẫy anh mà dề xì gòn thuê grab là em nhan gồi em đưa anh nái. em ngồi sau ôm anh thôi
Khi xưa mình chơi có 3 bảng : mộc đế 4 thường,thần và gãy. Cái thần có bug cho thằng sigurld yêu con kiếm sĩ ko yêu con diadora nhưng qua đời con thằng ceclice đỏ làm ko chiếm thành được. Bản gãy thì bug đời cha cho gãy đồ thần không bán shop đời con được x2 đồ. Nhưng vô dụng vì ko có máu thánh để xàicái gì cũng biết ! game FE 4 còn biết thì hiếm thấy trong xàm
Nói mày nghe. Làm ở nước ngoài vài năm đổi pp, tích ít vốn, rồi về VN mở công ty. Xong m cứ tuyển thực tập trả 3-5tr rồi ép cày việc như staff 20tr. Cứ thế mà làm giàu nuôi gái. Khi nào làm ăn không còn ổn nữa thì sang nhượng rồi cút về tư bản mà sống. Tính ra nếu hưng vận, vừa làm expat cho fdi, vừa owned *** running well thì annual income phải bằng 4-5 lần income manager ở bắc Mỹ. Cái tiên quyết là m phải mua xong nhà bên kia, để lỡ có failed đâu đó thì ko lptp.Gần tết thì lên bài dụ việt kiều về lấy đô la. Đụ má về nó bóc lột chán chê thì lên bài chửi bới miệt thị người ta. Lạ chó gì cái văn khốn nạn của tụi mày.
Riêng tao thì sướng con cặc nè chứ sướng. Làm ở Mỹ giờ giấc rõ ràng, lương đủ sống. Nếu ở đủ lâu có đủ quan hệ thì tha hồ phê pha cuối tuần. Còn ở VN bộ mày tưởng đéo tăng ca à, tăng trắng mắt mày luôn. Lương thì bèo bọt tối về nằm nhoài ra đéo làm được cái gì. Cuối tháng tiền đủ thứ tiền nó đè lên đầu. Muốn ra kinh doanh thì cứ xác định là phải cúng tiền không cứ tới tháng là nó đứng trước cửa mặt như chó gặm trúng cứt. Ra cửa hàng mua đồ ăn thì tim đập chân run đéo biết nó có đầu độc mình không. Cơ sở hạ tầng thì như con cặc, muốn đi chơi đĩ cũng phải bon chen từng km 1.
Sướng cái lồn mẹ mày chứ sướng.
y tế cùi bắp, giáo dục hạng bét, đồ ăn thì hoá chất, không khí thì ô nhiểm nhất thế giới, xã hội thì độc hại, tài sản thì dễ bị xung công,....mấy thằng óc chó mới nói có tiền ở vn sướng.Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.
Có một câu nói mà người Việt xa xứ hay truyền tai nhau, nửa đùa nửa thật:
“Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.”
Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng càng sống lâu giữa hai bờ Việt – Mỹ, càng thấy câu đó… không hề nông.
Nhiều người rời Việt Nam, không phải vì không yêu quê hương, mà vì chưa đủ điều kiện để sống một cuộc đời nhẹ nhõm ở đó. Cơ hội nghề nghiệp hạn chế, môi trường cạnh tranh khốc liệt, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên từng lựa chọn. Với họ, nước Mỹ không phải là giấc mơ hào nhoáng, mà là một con đường khác – nơi luật chơi rõ ràng hơn, nơi nỗ lực có cơ hội được trả giá xứng đáng, dù cái giá phải trả ban đầu là cô đơn, vất vả và rất nhiều năm cắn răng chịu đựng.
Ở Mỹ, không ai hứa hẹn “sướng”. Chỉ hứa rằng nếu bạn làm đúng luật, chịu khó và kiên nhẫn, thì cuộc sống sẽ ổn định. Nhưng cái “ổn định” đó đổi bằng những ca làm dài, những mùa đông lạnh lẽo, những cái Tết đi làm như ngày thường, và cảm giác xa quê không bao giờ quen hẳn.
Rồi đến một lúc nào đó, khi đã có nhà, có xe, có chút tích lũy, người Việt ở Mỹ bắt đầu nhìn về Việt Nam bằng một ánh mắt khác. Không còn là nơi phải rời đi, mà là nơi để… quay về. Lúc này, câu nói “Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn” bắt đầu có lý.
Ở Việt Nam, khi đã có tài chính, cuộc sống trở nên rất dễ thở. Gia đình gần bên, đồ ăn hợp miệng, bạn bè thân quen, ngôn ngữ không cần dịch trong đầu. Sáng cà phê, trưa ăn bún, tối gặp bạn cũ. Những điều nhỏ đó, ở Mỹ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều mới có được, còn ở Việt Nam lại là điều hiển nhiên.
Nhưng không phải ai ở Mỹ cũng có thể về, và không phải ai về Việt Nam cũng thấy “sướng”. Bởi vì sau nhiều năm xa xứ, con người ta đã thay đổi. Quen với sự riêng tư, quen với trật tự, quen với việc mọi thứ vận hành theo hệ thống. Trở về, có người thấy gần gũi, có người lại thấy lạc lõng ngay chính nơi mình từng thuộc về.
Thế nên, không phải Việt Nam hay Mỹ sướng hơn.
Mà là ở đâu thì mình đang cần điều gì.
Khi còn trẻ, cần cơ hội, cần nền tảng, cần một nơi cho mình đứng vững, người ta chọn rời đi. Khi đã đủ đầy, cần cảm xúc, cần gia đình, cần những điều thân thuộc, người ta lại muốn quay về. Không mâu thuẫn. Chỉ là những giai đoạn khác nhau của một đời người.
Chạm nước Mỹ chưa bao giờ tin vào những câu trả lời tuyệt đối. Chỉ tin rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Và điều quan trọng nhất không phải là sống ở đâu, mà là sống có hiểu vì sao mình ở đó.
Có tiền ở Việt Nam, đúng là sướng.
Nhưng để có cái “sướng” đó, rất nhiều người đã phải đi một vòng rất xa… qua nước Mỹ.
đừng chửi anh tau, anh tau lớn tuổi rồi nên trổ tính người già,ngoài ra thích địt gái non đông lào nữay tế cùi bắp, giáo dục hạng bét, đồ ăn thì hoá chất, không khí thì ô nhiểm nhất thế giới, xã hội thì độc hại, tài sản thì dễ bị xung công,....mấy thằng óc chó mới nói có tiền ở vn sướng.
t nói thẳng có tiền ví dụ trên 30m$ thì nam âu, cali, bờ đông mẽo, ở á thì nhật bản là nhất.
T lăn tăn chuyện làm ăn và mảng nào thôi, chứ còn chơi và giao tiếp t toàn lê la chợ với dân lao động nên t ko có thiếu kèo.Tao có tiền đây, làm ăn đau đầu bỏ mẹ, chỉ muốn chạy đi thôi, luật lá cán bộ như shit, sờ đâu cũng chết. Nên nói có tiền ở VN là tiền trên trời rơi xuống như có mảnh đất cho thuê nhà thì mới xét chứ có tiền bằng mồ hôi công sức thì đéo sướng. Mà nói thật có tiền tao cũng đéo biết tiêu thế nào cho sướng nữa, bạn bè thì ít, muốn nhiều bạn nhưng nói chuyện đa phần đéo hợp,nên ko chơi được với mấy người. Xã hội toàn mị dân, chán bỏ mẹ.
mày sinh ra từ nhỏ ở mỹ mày được hưởng quyền lợi xã hội, lớn lên mày được hưởng quyền chính trị, mỹ chính là thiên đườngNếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.
Có một câu nói mà người Việt xa xứ hay truyền tai nhau, nửa đùa nửa thật:
“Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.”
Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng càng sống lâu giữa hai bờ Việt – Mỹ, càng thấy câu đó… không hề nông.
Nhiều người rời Việt Nam, không phải vì không yêu quê hương, mà vì chưa đủ điều kiện để sống một cuộc đời nhẹ nhõm ở đó. Cơ hội nghề nghiệp hạn chế, môi trường cạnh tranh khốc liệt, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên từng lựa chọn. Với họ, nước Mỹ không phải là giấc mơ hào nhoáng, mà là một con đường khác – nơi luật chơi rõ ràng hơn, nơi nỗ lực có cơ hội được trả giá xứng đáng, dù cái giá phải trả ban đầu là cô đơn, vất vả và rất nhiều năm cắn răng chịu đựng.
Ở Mỹ, không ai hứa hẹn “sướng”. Chỉ hứa rằng nếu bạn làm đúng luật, chịu khó và kiên nhẫn, thì cuộc sống sẽ ổn định. Nhưng cái “ổn định” đó đổi bằng những ca làm dài, những mùa đông lạnh lẽo, những cái Tết đi làm như ngày thường, và cảm giác xa quê không bao giờ quen hẳn.
Rồi đến một lúc nào đó, khi đã có nhà, có xe, có chút tích lũy, người Việt ở Mỹ bắt đầu nhìn về Việt Nam bằng một ánh mắt khác. Không còn là nơi phải rời đi, mà là nơi để… quay về. Lúc này, câu nói “Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn” bắt đầu có lý.
Ở Việt Nam, khi đã có tài chính, cuộc sống trở nên rất dễ thở. Gia đình gần bên, đồ ăn hợp miệng, bạn bè thân quen, ngôn ngữ không cần dịch trong đầu. Sáng cà phê, trưa ăn bún, tối gặp bạn cũ. Những điều nhỏ đó, ở Mỹ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều mới có được, còn ở Việt Nam lại là điều hiển nhiên.
Nhưng không phải ai ở Mỹ cũng có thể về, và không phải ai về Việt Nam cũng thấy “sướng”. Bởi vì sau nhiều năm xa xứ, con người ta đã thay đổi. Quen với sự riêng tư, quen với trật tự, quen với việc mọi thứ vận hành theo hệ thống. Trở về, có người thấy gần gũi, có người lại thấy lạc lõng ngay chính nơi mình từng thuộc về.
Thế nên, không phải Việt Nam hay Mỹ sướng hơn.
Mà là ở đâu thì mình đang cần điều gì.
Khi còn trẻ, cần cơ hội, cần nền tảng, cần một nơi cho mình đứng vững, người ta chọn rời đi. Khi đã đủ đầy, cần cảm xúc, cần gia đình, cần những điều thân thuộc, người ta lại muốn quay về. Không mâu thuẫn. Chỉ là những giai đoạn khác nhau của một đời người.
Chạm nước Mỹ chưa bao giờ tin vào những câu trả lời tuyệt đối. Chỉ tin rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Và điều quan trọng nhất không phải là sống ở đâu, mà là sống có hiểu vì sao mình ở đó.
Có tiền ở Việt Nam, đúng là sướng.
Nhưng để có cái “sướng” đó, rất nhiều người đã phải đi một vòng rất xa… qua nước Mỹ.
Từ ngày Rừng lên toàn phạt thôi, luật có hiệu lực rồi nhưng nghị định thông tư hướng dẫn chưa có, chưa có nhưng phạt vẫn truy thu cực nặng, động đâu cũng phạt, cũng sai, cán bộ hỏi đéo biết, mỗi nơi hướng dẫn 1 kiểu, tao phải cắt giảm nửa quy mô đéo dám làm lớn nữa, mày thấy visa EB5 VN là 1 trong những nc mua nhiều nhất, toàn người giàu làm ăn cả đấy, tại sao họ lại bỏ chạyT lăn tăn chuyện làm ăn và mảng nào thôi, chứ còn chơi và giao tiếp t toàn lê la chợ với dân lao động nên t ko có thiếu kèo.