Cảnh báo lừa đảo‼️ Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.

Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.

Có một câu nói mà người Việt xa xứ hay truyền tai nhau, nửa đùa nửa thật:
“Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn.”
Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng càng sống lâu giữa hai bờ Việt – Mỹ, càng thấy câu đó… không hề nông.
Nhiều người rời Việt Nam, không phải vì không yêu quê hương, mà vì chưa đủ điều kiện để sống một cuộc đời nhẹ nhõm ở đó. Cơ hội nghề nghiệp hạn chế, môi trường cạnh tranh khốc liệt, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên từng lựa chọn. Với họ, nước Mỹ không phải là giấc mơ hào nhoáng, mà là một con đường khác – nơi luật chơi rõ ràng hơn, nơi nỗ lực có cơ hội được trả giá xứng đáng, dù cái giá phải trả ban đầu là cô đơn, vất vả và rất nhiều năm cắn răng chịu đựng.
Ở Mỹ, không ai hứa hẹn “sướng”. Chỉ hứa rằng nếu bạn làm đúng luật, chịu khó và kiên nhẫn, thì cuộc sống sẽ ổn định. Nhưng cái “ổn định” đó đổi bằng những ca làm dài, những mùa đông lạnh lẽo, những cái Tết đi làm như ngày thường, và cảm giác xa quê không bao giờ quen hẳn.

Rồi đến một lúc nào đó, khi đã có nhà, có xe, có chút tích lũy, người Việt ở Mỹ bắt đầu nhìn về Việt Nam bằng một ánh mắt khác. Không còn là nơi phải rời đi, mà là nơi để… quay về. Lúc này, câu nói “Nếu có tiền ở Việt Nam vẫn sướng hơn” bắt đầu có lý.
Ở Việt Nam, khi đã có tài chính, cuộc sống trở nên rất dễ thở. Gia đình gần bên, đồ ăn hợp miệng, bạn bè thân quen, ngôn ngữ không cần dịch trong đầu. Sáng cà phê, trưa ăn bún, tối gặp bạn cũ. Những điều nhỏ đó, ở Mỹ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều mới có được, còn ở Việt Nam lại là điều hiển nhiên.

Nhưng không phải ai ở Mỹ cũng có thể về, và không phải ai về Việt Nam cũng thấy “sướng”. Bởi vì sau nhiều năm xa xứ, con người ta đã thay đổi. Quen với sự riêng tư, quen với trật tự, quen với việc mọi thứ vận hành theo hệ thống. Trở về, có người thấy gần gũi, có người lại thấy lạc lõng ngay chính nơi mình từng thuộc về.
Thế nên, không phải Việt Nam hay Mỹ sướng hơn.
Mà là ở đâu thì mình đang cần điều gì.
Khi còn trẻ, cần cơ hội, cần nền tảng, cần một nơi cho mình đứng vững, người ta chọn rời đi. Khi đã đủ đầy, cần cảm xúc, cần gia đình, cần những điều thân thuộc, người ta lại muốn quay về. Không mâu thuẫn. Chỉ là những giai đoạn khác nhau của một đời người.

Chạm nước Mỹ chưa bao giờ tin vào những câu trả lời tuyệt đối. Chỉ tin rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Và điều quan trọng nhất không phải là sống ở đâu, mà là sống có hiểu vì sao mình ở đó.
Có tiền ở Việt Nam, đúng là sướng.
Nhưng để có cái “sướng” đó, rất nhiều người đã phải đi một vòng rất xa… qua nước Mỹ.
ô nhiễm môi trường nặng là giài nghèo như nhau
 
Nghĩ có tiền mà sướng thì nhìn bà Hằng tới khi ngộ ra rồi phải vác vú chạy, Ngọc Trinh khi không bị ghép cho mấy tháng tù, Trần Lập hít bụi mịn ung thư chết ngắc, Đạt 09 bị cưỡng chế đất.
Có tiền nhưng không có quyền thì mày như con chuột ở trong thùng gạo nhìn ăn uống phủ phê nhưng người ta dội nước sôi cho chết lúc nào không biết.
bà hằng còn bị bò đỏ doạ tịch thu đại nam kìa
 
Ở xứ Mỹ này nó có nhiều thế hệ di cư qua, nhưng t thấy đang có 1 thế hệ chông chênh đó là tầm U45-U50
Cái lứa mà qua tầm 25-30 tuổi, giờ con cái lớn rồi, 1 số tạo dựng dc 1 chút, 1 số thì cũng tèn tèn.
Nó như nữa nạc nữa mỡ ...
T cũng đang chông chênh, dù t ko đc ở Mỹ.
Gọi ông bà già sang, thì ông bà già chê không biết tiếng, không có bằng lái, không có bạn bè, chê đồ ăn không quen.
Để ông bà già ở lại VN, giờ bà già ốm, có mỗi ông già chăm bà già, t cũng muốn về chăm bà, mà vướng con mẹ nó vợ sắp sinh đứa thứ 3, thêm sắp nhỏ đi học, lịch nghỉ của bên đây đéo giống VN.
Với lại, nghĩ sâu xa hơn chút xíu, mình về thì đéo kiếm đc tiền như bên đây, thà ở đây kiếm, gửi tiền về thuê người chăm bà già, chứ về hẳn hoặc mỗi vợ về chăm thì ngoảnh đi mắc núi, ngoảnh lại mắc sông thiệt đó mà.
 
Từ ngày Rừng lên toàn phạt thôi, luật có hiệu lực rồi nhưng nghị định thông tư hướng dẫn chưa có, chưa có nhưng phạt vẫn truy thu cực nặng, động đâu cũng phạt, cũng sai, cán bộ hỏi đéo biết, mỗi nơi hướng dẫn 1 kiểu, tao phải cắt giảm nửa quy mô đéo dám làm lớn nữa, mày thấy visa EB5 VN là 1 trong những nc mua nhiều nhất, toàn người giàu làm ăn cả đấy, tại sao họ lại bỏ chạy
Đang muốn copy mô hình của các nước phương tây trong việc kiểm soát người dân bằng luật pháp ở tất cả mọi mặt. Nhưng áp dụng vô bộ máy này với tính cách dân châu á nó lại như hiện tại :3 Thằng nào ở các nước phương tây sẽ thấy ba cái luật hiện tại ở VN còn dễ thở chán. T ví dụ nhỏ như ở Mỹ có HOA. Kiểu nó có quyền phạt m những vấn đề về nhà ở nếu m không tuân thủ luật của khu vực. Như tháng rồi tụi bò đỏ nó truyền tai nhau vụ bà kia đậu xe lên cỏ nhà mình mà bị phạt tính theo ngày đấy. Cái đó là HOA nó lụm. Nhưng tất nhiên xứ xhcn thì làm sao copy được mô hình luật tiến bộ của xứ tư bỏn. Nếu trường hợp như trên, m có thể đi kiện ngược lại để đòi tiền nếu bên HOA phạt tầm bậy m. Đây là lúc bọn luật sư nhảy vào kiếm ăn.

Tháng rồi t có được biết 1 vụ như sau:
- 1 thằng nông dân đào cái hố trong đường đi từ nhà nó ra đường chính. Nhà nó có rào nên che lại vụ việc. Éo biết đứa nào báo hay cảnh sát tuần tra thấy khói bụi nên báo cho bên thành phố xử lý. Bên thành phố éo có bằng chứng để xin giấy vào đất, nó phải lấy drone bay lên chụp. Sau khi chụp thì phát hiện vụ việc và phạt. Ra tòa dân sự, thằng ủy viên điều tra trình bày với thẩm phán quá trình thì bị thằng đào hố phản bác là nó chụp lén bằng drone, vi phạm luật riêng tư. Và thế là thành phố phải đền ngược lại cho bị đơn và kèo này huề.
 
:))) tao nổ sổ xố bên tây thì xác nhận là có tiền to ở đéo đâu cũng sướng 🤣 nhưng có một cái sướng chắc đéo chỗ nào sướng bằng ở đức là chúng mày có thể mua xe xịn và phóng max tốc ở đường cao tốc autobahn
 
T cũng đang chông chênh, dù t ko đc ở Mỹ.
Gọi ông bà già sang, thì ông bà già chê không biết tiếng, không có bằng lái, không có bạn bè, chê đồ ăn không quen.
Để ông bà già ở lại VN, giờ bà già ốm, có mỗi ông già chăm bà già, t cũng muốn về chăm bà, mà vướng con mẹ nó vợ sắp sinh đứa thứ 3, thêm sắp nhỏ đi học, lịch nghỉ của bên đây đéo giống VN.
Với lại, nghĩ sâu xa hơn chút xíu, mình về thì đéo kiếm đc tiền như bên đây, thà ở đây kiếm, gửi tiền về thuê người chăm bà già, chứ về hẳn hoặc mỗi vợ về chăm thì ngoảnh đi mắc núi, ngoảnh lại mắc sông thiệt đó mà.
Case của mày thì tốt nhất là ở lại kiếm tiền. T có nhiều đứa kiểu như ba má nó ko chịu qua, giờ nó cũng đang ổn hoặc đéo ổn.
Nhưng nó nói kệ mẹ giờ nó về cái đã, có đứa cũng đi qua đi lại.
 
Sáng sớm lại bàn nhân tình thế thái với thằng bạn thông minh nhất quả đất. Bàn xong hắn kết luận như sau:

Điều tàn nhẫn của “kỷ nguyên vươn mình”

Điều tàn nhẫn nhất của “kỷ nguyên vươn mình” là:
người dân chưa kịp giàu đã bị buộc sống như ở xã hội đã giàu.

Thu nhập còn bấp bênh, nhưng quy chuẩn thì không được phép thấp.
Sai lầm nhỏ cũng trở nên đắt đỏ, vì người nghèo không còn quyền được sai.
Làm ăn nhỏ lẻ bị siết, xoay xở bị coi là lệch chuẩn, trong khi an sinh thì mỏng và rủi ro bị đẩy hết về phía cá nhân.

Ngày trước Việt Nam “dễ sống” vì chi phí sai lầm còn thấp.
Bây giờ thì không.
Quy chuẩn tăng nhanh hơn thu nhập, kỷ luật đi trước tích lũy, còn cơ hội thì co lại.

Người trẻ làm việc như ở các nước phát triển,
nhưng tương lai mong manh.
Thuế thu đều, phí đặt khắp nơi, dính phạt một lần là cả nhà đi bụi, nhưng tương lai lại thì mờ mịt.

Một xã hội trở nên cay độc khi nó chuẩn hóa đời sống của người nghèo theo tiêu chuẩn của xã hội đã giàu,
nhưng không cho họ điều kiện để sống nổi theo những tiêu chuẩn đó.

Nếu gọi đó là “vươn mình”,
thì phải nói thẳng: đó là vươn lên bằng sức chịu đựng của những người yếu thế nhất.

Làm công nhân ở thành phố lớn như Bình Dương 1 tháng tăng ca giờ thực hơn 200 giờ bà con tin không. Trong khi nhà nước quy định 1 tuần tăng ca không quá 30 giờ,1 năm không quá 300 giờ. Làm 1 tháng tăng ca mà gần bằng mức nhà nước quy định 1 năm.Không làm thì mức lương bèo bọt không đủ sống.Bán sức khỏe để lấy tiền là có thật trong thời đại này .Hỏi công đoàn,lảnh đạo nhà nước có biết không.

Thuế 2025 thu tăng 30% so với 2024 đạt 2.236.900 tỷ là ~700.000 tỷ. Tiền thu này phần lớn tới từ hộ kinh doanh, ngừoi lao động, lái xe công nghệ…, buôn bán vặt thì có nghĩa dân bớt tiền tiêu, thế nên kinh doanh khó khăn hơn là vậy

Người trung niên khó và dè chừng khi mở doanh nghiệp làm ăn, người trẻ sợ kết hôn, người yếu thế sợ thất nghiệp

Năm 2025 người ta đã không còn có thể an ủi nhau "Việt Nam dễ sống" nữa

Trước đây, dù có thua thiệt nhiều về môi trường sống, về thu nhập trung bình, về hạ tầng cơ sở, nhưng các bạn có công nhận là ở Việt Nam luôn có cảm giác dễ sống không?

Cái gọi là "dễ sống" ấy không phải là thước đo kinh tế, càng không phải chỉ số phát triển, mà là cảm giác của một thời mọi thứ còn chưa đắt đỏ, khởi nghiệp dễ dàng và đồng tiền còn chưa quá khó kiếm với những người lao động trình độ thấp. Suốt một thời gian dài, nó đã đóng vai trò như một chiếc phao tinh thần: "chỉ cần chịu đựng một chút, nhẫn nại một chút, thì vẫn sống được".

Trước đây, dù lương thấp, môi trường ngột ngạt, luật lệ lúc lỏng lúc chặt, có phải bạn vẫn nghe người ta tự an ủi nhau rằng: “Thôi, ở Việt Nam là dễ sống rồi"?

Dễ sống vì còn kẽ hở để xoay xở,
Dễ sống vì chi phí sai lầm còn thấp,
Dễ sống vì cách vận hành kinh tế còn đủ “mềm” để con người luồn lách thích nghi, và tự đỡ mình lên.
Một tiệm tạp hóa, một xe bánh mì, một hàng cơm tấm, một chỗ hớt tóc dã chiến ở vỉa hè, vv... hễ còn lao động là còn nuôi thân được.

Nhưng đến năm 2025, cảm giác đó đã biến mất.
Chi phí sống tăng nhanh hơn thu nhập,
Sai lầm nhỏ cũng trở nên đắt đỏ vì không còn khả năng làm lại, Không gian xoay xở ngày càng hẹp mà áp lực lại đến từ mọi phía: từ kinh tế, hành chính, đến giáo dục và y tế. Người ta không chỉ phải làm việc nhiều hơn để tồn tại, mà kỳ vọng xã hội còn làm họ phải cố chứng minh rằng mình đang sống ổn.

Rồi khi dư địa phát triển ngày càng bị thu hẹp, lòng người cũng dần co lại, không còn đủ rộng để độ lượng với nhau.

Con người trở nên thực dụng hơn, và hình mẫu lý tưởng của tầng lớp thanh niên cũng vì thế mà biến dạng. Từ lúc nào không rõ, hình mẫu ấy không còn thuộc về người trai trẻ âm thầm nỗ lực mỗi ngày, đi lên bằng năng lực, rèn luyện và một lý tưởng rõ ràng; thay vào đó là hình tượng một “tổng tài” xuất hiện như từ trên trời rơi xuống: anh ấy giàu có sẵn, có quyền lực sẵn, thành công "nhảy cóc" hành trình.

Sự “dễ sống” từng là thứ bù đắp cho việc thiếu công bằng xã hội. Khi công bằng bị lu mờ đi, người ta chấp nhận đổi lại bằng sự linh hoạt. Nhưng khi cả công bằng lẫn linh hoạt đều suy giảm, câu an ủi ấy nay trở nên trống rỗng, phải không?

Giờ đây, người trẻ vẫn phải lao động quần quật như ở các nước phát triển, khởi sự kinh doanh khó khăn chẳng kém những nền kinh tế đã "già". Nhưng khi thất bại, họ lại không được hưởng những tấm lưới an sinh tối thiểu mà các nước phát triển xem là hiển nhiên. Rủi ro được cá nhân hóa triệt để, trong khi cơ hội thì ngày càng tập trung vào một số ít nhóm có địa vị xã hội.

Thuế và các khoản phí vì thế không còn được cảm nhận như một sự đóng góp cho tương lai chung, mà giống một lớp áp lực âm thầm chồng lên từng quyết định sống. Người trẻ đóng thuế khi kiếm tiền, đóng thuế khi tiêu tiền, đóng thuế khi tích lũy, nhưng rất khó nhìn thấy ngày mình sẽ được hưởng lại một cách tương xứng.

Sẽ mất bao lâu để mua được nhà? Mất bao lâu để mua được chiếc xe che nắng che mưa? Mất bao lâu để tiền thuế môi trường đóng trên từng lít xăng mua được khí trời trong lành và bóng mát hàng cây trên mỗi góc phố?

Thuế có còn lá khế ước giữa công dân và nhà nước hay đã trở thành một nghĩa vụ một chiều, nơi niềm tin bị bào mòn theo từng năm từng tháng?

Ở đầu trên của tháp dân số, người già cũng ngày càng khó sống hơn. Khi chi phí y tế tăng lên, còn hệ thống bảo trợ thì mỏng và phân mảnh, tuổi già với sức lao động cạn dần không còn là giai đoạn nghỉ ngơi mà trở thành một cuộc kéo co để sinh tồn.

Dẫu biết rằng có người cha người mẹ nào muốn trở thành gánh nặng cho con cái, nhưng lương hưu không đủ sống, tiết kiệm bị lạm phát bào mòn, sự phụ thuộc vào con cái trở thành điều tất yếu.

Kết quả là một thế hệ trẻ bị kẹt ở giữa, phải cõng cả hai đầu thời gian. Họ vừa phải chu cấp cho thế hệ trước - cha mẹ, ông bà - trong một xã hội chưa kịp giàu mà đã già đi, vừa phải tích lũy cho thế hệ sau giữa dòng tương lai ngày càng bất định.
Đó là gánh nặng ba tầng đè lên một thế hệ chưa từng được hỏi xem họ có sẵn sàng hay không. Không khó hiểu khi người trẻ vật lộn ngoài kia để rồi phải tìm nơi "chữa lành".

Mong bạn, người đọc những dòng này, cũng để dành được năng lượng và an yên, nhất là nếu bạn đang tạm thời kẹt lại ở một xã hội không còn dễ sống.
Năm mới tốt lành, Chúa phù hộ bạn và tôi.
 
Đang muốn copy mô hình của các nước phương tây trong việc kiểm soát người dân bằng luật pháp ở tất cả mọi mặt. Nhưng áp dụng vô bộ máy này với tính cách dân châu á nó lại như hiện tại :3 Thằng nào ở các nước phương tây sẽ thấy ba cái luật hiện tại ở VN còn dễ thở chán. T ví dụ nhỏ như ở Mỹ có HOA. Kiểu nó có quyền phạt m những vấn đề về nhà ở nếu m không tuân thủ luật của khu vực. Như tháng rồi tụi bò đỏ nó truyền tai nhau vụ bà kia đậu xe lên cỏ nhà mình mà bị phạt tính theo ngày đấy. Cái đó là HOA nó lụm. Nhưng tất nhiên xứ xhcn thì làm sao copy được mô hình luật tiến bộ của xứ tư bỏn. Nếu trường hợp như trên, m có thể đi kiện ngược lại để đòi tiền nếu bên HOA phạt tầm bậy m. Đây là lúc bọn luật sư nhảy vào kiếm ăn.

Tháng rồi t có được biết 1 vụ như sau:
- 1 thằng nông dân đào cái hố trong đường đi từ nhà nó ra đường chính. Nhà nó có rào nên che lại vụ việc. Éo biết đứa nào báo hay cảnh sát tuần tra thấy khói bụi nên báo cho bên thành phố xử lý. Bên thành phố éo có bằng chứng để xin giấy vào đất, nó phải lấy drone bay lên chụp. Sau khi chụp thì phát hiện vụ việc và phạt. Ra tòa dân sự, thằng ủy viên điều tra trình bày với thẩm phán quá trình thì bị thằng đào hố phản bác là nó chụp lén bằng drone, vi phạm luật riêng tư. Và thế là thành phố phải đền ngược lại cho bị đơn và kèo này huề.
Tao không quan trọng lắm tới mức đóng hay nhiều luật, cái tao cần là làm thế nào cho đúng. Ví dụ tao đố mày tham gia giao thông VN mà ko phạm luật đấy, mày có đảm bảo ko đè vạch, cán vạch liền, ko leo vỉa hè, ko đè xương cá? Vạch thì thích vẽ thế nào thì vẽ, chẳng cần hợp lý hay ko. Trong kinh doanh cũng thế, đéo thể nào đúng được vì cán bộ còn đéo biết thế nào là đúng, mà kể cả có rồi thì lại không fair thằng làm thằng ko, thằng làm đúng luật thì thua cái thằng làm sai nhưng lobby thành ra cả làng kéo nhau sai, cán bộ cũng muốn mình sai. Tình trạng này lúc nào cũng như cá nằm trên thớt. Luật thì nặng, sờ vào đâu cũng hình sự được.
Nước Mỹ tao thấy riêng cái Jury đứng trên luật là tao ưng, luật bảo chết nhưng Jury bảo luật ngu vẫn trắng án bình thường.
 
Anh này ảnh giàu xong oy còn co quắc tịch con ó à nhầm đại bàng thì ảnh nói cái gi nó cũng đúng hết á.Xammer loser như mình chỉ biếc ước.
 
Cặc bay lắc với múi mít tí nó mà tóm đc 7-15 năm tù còn mẹ gì là đời,ở tư bản có tiền thích chơi lúc nào thì chơi sướng hơn,câu đó dành cho bọn đéo có tiền thôi :vozvn (25):
 
So đơn giản có tiền 80 tỏi ở vn mua 1 con rolls Royce, tiền ấy mua quốc tịch mĩ sắm 1 căn nhà bên Texas hoặc Florida khí hậu giống vn mà vẫn mua được 1 con rolls Royce nữa.
Nhưng ở mĩ đéo đc ăn đồ hoá chất hít bụi mịn như vn nên tao thấy có tiền ở vn vẫn sướng hơn
Sáng đá tô phở, trưa làm chai bia, tối kara ôm…. Còn muốn thế nào nữa
 
Ở xứ Mỹ này nó có nhiều thế hệ di cư qua, nhưng t thấy đang có 1 thế hệ chông chênh đó là tầm U45-U50
Cái lứa mà qua tầm 25-30 tuổi, giờ con cái lớn rồi, 1 số tạo dựng dc 1 chút, 1 số thì cũng tèn tèn.
Nó như nữa nạc nữa mỡ ...
thiên đàng ko ở, qua xứ giãy chết làm giề ko bít nửa
 
Trưa đớp vài hộp pa-tê cột đèn chuẩn vị dịch tả.
Tối đi nhà hàng tiệc cưới với các món: Xác chuột chết, cứt chuột, cứt gián...
Cuộc đời Vệ Sản thật là sang! :vozvn (7):
Sáng đá bát phở, xong làm ly cafe. Chiều nhậu xong đi phó đà massage. Nghĩ tới phê rồi :dreaming:
Sáng đá bát phở, xong làm ly cafe. Chiều nhậu xong đi phó đà massage. Nghĩ tới phê rồi :dreaming:
 
Giàu thì ở mẹ Mẽo rồi, tầm trung bình về Việt Nam thành khá giả , rồi mã quốc tịch Mỹ, kiểu đang ở sever cao về sever thấp hành gà nó phê vl

Giờ ngon do tỷ giá chênh lệch thôi, vật tư giá cả nó chỉ cần 70% bên Mẽo thôi có mà chạy mẹ hết
 
Quan trọng là đa số thằng vẹm đều đéo có tiền, và đa số thằng kiều mẽo đều có tiền để về vẹm ăn chơi ... moá cái nghịch lý.
 
Quan trọng là đa số thằng vẹm đều đéo có tiền, và đa số thằng kiều mẽo đều có tiền để về vẹm ăn chơi ... moá cái nghịch lý.
hơi thiếu chính xác. Ở Mỹ m có tiền m còn sướng gấp cha thằng có tiền ở VN. Chủ yếu tại Mỹ dân Việt trung lưu là chính thôi nên truyền tải cảm giác có tiền ở Mỹ không rộng rãi như đám trung lưu truyền tải cái khó và cái sướng của tầng lớp trung lưu. M thử một năm thu nhập 500k xem có sướng hơn VN không? t đố thằng đại gia nào ở VN có quả đại điền trang đẹp như tụi nhà giàu mỹ đấy.

Ví dụ 1 đại điền trang của mỹ giàu:
Còn tầm sở hữu trăm triệu đô na thì đây, t nghĩ ở VN cũng không thiếu đâu, nhưng đố có quả đất rộng 485,600 mét vuông với cảnh quan và căn nhà đẹp vl vầy đâu:
 

Có thể bạn quan tâm

Top