Ăn lồn dĩ vãng
Súng hết đạn
Dân Bắc thì lại học "bao công lắp đặt", "bao ngon" đặc trưng Nam kỳ
Nghe tàm tạm thui nè ,hì,dể thương hớt sức áĐụ má mày! Hết bede chưa?
Vậy nghĩa là phương ngữ miền nam vẫn còn vì ngay cả người bắc vẫn đang sử dụng. Thế nghĩa là phương ngu miền nam vẫn còn, chỉ là do ae naki chối bỏ đéo dùng những lại đổ lỗi tại bake đồng hóaDân Bắc thì lại học "bao công lắp đặt", "bao ngon" đặc trưng Nam kỳ
Baki học mấy câu bê đê của namki nhanh lắm,địt cụ chúng nóDân Bắc thì lại học "bao công lắp đặt", "bao ngon" đặc trưng Nam kỳ
Hãy đọc tiểu thuyết văn học namkeMày biết sách nào tốt hơn không?
Mày thử nói chuyện với ng khác kêu đụ má mày xem có bị dọng dô mỏ ko mà nhẹ nhàngNgoài bake giờ cũng bị đồng hóa chửi đụ má rồi. Cơ bản là do từ " đụ má mày" nghe nó nhẹ nhàng, còn " địt mẹ mày " thì nó gay gắt hơn![]()
Mày bị ngu à. Chửi vui hay chửi sỉ vả thì nó phụ thuộc vào hoàn cảnh và ngữ cảnh. Đụ má mày nếu nói chuyện với bạn bè hay người que thân thiết nó dễ nghe hơn với địt mẹ màyMày thử nói chuyện với ng khác kêu đụ má mày xem có bị dọng dô mỏ ko mà nhẹ nhàng
Có cc, thử chửi vui với ông già mày điMày bị ngu à. Chửi vui hay chửi sỉ vả thì nó phụ thuộc vào hoàn cảnh và ngữ cảnh. Đụ má mày nếu nói chuyện với bạn bè hay người que thân thiết nó dễ nghe hơn với địt mẹ mày![]()
Mày thử chửi xem thì biếtCó cc, thử chửi vui với ông già mày đi
Hay bạn bè cũng đc xem nó có chửi lại mày ko mà nhẹ nhàng
Ủa, thiệt zậy hả chời?toàn gốc gác baki đội lốt.
mấy thằng văn chuẩn vị nakiki thì nghe nó bê đê vãi cứt: ghê zậy chời. chời chời! zậy nè! kỳ zậy tar, hổng hỉu gì hết chơn á. kỳ zậy ba
Mày nói nhẹ nhàng mà chứ tau có nói đâu mà tau thửMày thử chửi xem thì biết![]()
Chế độ mà chúng nó tôn thờ là đạo đức là văn mình còn vứt cho chó gặm thì dăm 3 cái của nợ này thì giữ làm đéo gìthua thì chung, ông bà rước bake vô thì chấp nhận bị đồng hóa thôi, khóc lóc gì![]()
Mày đừng có lo. cái tiếng nk, hoặc tk, hoặc bk dấu hiệu quan trọng là phải là phát âm nhé, chứ ba cái từ vựng kia chả là cái gì. từ rồi sẽ cũ, sẽ biến mất, từ mới sẽ nảy ra. Thì từ vựng kệ cnm đi. miễn mày vẫn phát âm đúng giọng thì đó vẫn là giọng nk. Mày hình dung nhé, cũng là 'mẹ' phát âm giọng bk có giống thằng con mày - thằng Nobita phát âm k? Rõ là khác hoàn toàn. Đấy, cùng 1 từ đấy, phát âm giọng nk, ai cũng biết đó là giọng nk. Đố ai bảo k đúng, đố ai bảo đấy là tiếng bk nhé.hay. nam kỳ chúng tau thua cuộc thì cụp đuôi thôi, cứ sử dụng phương ngữ bắc kỳ bình thường. Xưa cha ông ngu lồn thì giờ con cháu trả giá... Cảm giác sống ko được phải rèn cho thế hệ sau của mình qua xứ dãy chết mà ở
vâng ạ.Tao thì thấy ngoài bắc pha tiếng nam, còn trong nam pha tiếng bắc. Thế thì coi như huề cả làng.
Ấy mà tao chỉ ngứa mắt cái chữ "ạ". Bọn Nam cầy cứ để chữ "ạ" ở cuối câu, trong khi bọn Bắc cầy lại thêm chữ "nhé'' trước chữ "ạ'', tức là "nhé ạ''.
đọc văn thằng này tư mệt, nó y mấy ông già nho để râu hồi xưa vậyTự ênh vô trương tôi, tôi xài phương ngữ Trung Nam là chánh, mà lại không cho xài hả chèn! Vậy còn chi là đặc sắc văn hóa nữa.
Cũng nhơn cái chuyện tiếng Phổ Thông gì đó, mà tôi nhớ hồi đó, ở quê, khi nói chuyện mấy đứa nhỏ, kêu là bây giờ ở trường không dạy trái bắp mà kêu quả ngô (giống vụ tinh bột bắp và tinh bột ngô vậy),...
Bà con có để ý em cháu ở nhà, bị nghèo nàn hóa ngôn ngữ hông, tôi hay để ý lắm, kể ra vài cái nghe chơi:
Thay vì nói, màu lợt, màu dợt, món ăn mặn lạt, vân vân phải kêu là màu nhạt, món nhạt,...
Thay vì nói, mua mắc/mắt, bán đắt, ... phải kêu là mua đắt, bán đắt...
Thay vì nói, lặt rau, nhổ lông, lụm đồ... phải kêu là nhặt rau, nhặt lông, nhặt đồ...
Thay vì kêu là Địa hạt, hột nhãn,... phải kêu là Địa hạt, hạt nhãn, .. ( vd địa hạt để thấy vì trong Nam phân biệt xài hạt, hột).
Chèn ơi, tôi nghe xong tá hỏa tam tinh luôn! Hèn chi mà giờ mấy đứa nhỏ, nó nói chuyện pha tiếng lẹo giọng, lại có khi nói đớt, quá trớn.
Đây chỉ mới nói tới mấy chữ thân quen thôi, chưa kể mấy từ xưa, như cô bác lớn tuổi ai cũng đã từng nghe mấy chữ: học sanh, thơ ký, hành chánh, nhơn viên, vân vân. Giờ bị cải sửa hết thảy.
Phần tôi, bổn trương tôi viết về văn hoá phong tục là nhiều. Nên tôi y theo đời sống hằng ngày mà xài từ Trung Nam, chớ đâu phải làm giấy tờ hành chánh đâu mà theo chuẩn chỉnh sửa tiếng như bây giờ.
Thứ nhì, mục đích tôi hướng tới là xài tiếng Nam cho ai yêu mến văn hóa xưa có cái đọc, hoài niệm, hồi tưởng, và văn phong tôi từ nhỏ chí lớn, hơn hai chục niên nay nó vậy rồi, chớ tự ênh chỉnh lại theo cách nói pha tạp bây giờ, còn hay chi ráo?
Nên, trương T.Y xuất phát từ việc xài tiếng Nam, nên đừng đòi hỏi xài ngôn ngữ hành chánh hiện nay, sẽ sai với "tệp độc giả" của trương tôi hướng tới. Nên thôi, các bạn không thích hãy dời chơn đi tìm về cái bạn muốn, chớ cần chi bình luận khiếm nhã kì khôi.
Ai thích phong hóa phương Nam, tôi rất trân trọng. Còn kiểu vầy, tôi không tiếp đâu.
Thương tặng những ai coi bài nầy.
#tuyeng
Search Tử Yếng Fb
TIẾNG NAM KỲ: BẢN SẮC TỪ SỰ GIAO THOA VÀ VỊ THẾ CỦA MỘT NGÔN NGỮ "MỞ"
Trong tâm thức của nhiều người, tiếng Nam Kỳ thường bị gán mác là biến thể "nói chệch" hay "méo" âm từ giọng chuẩn miền Bắc. Tuy nhiên, nếu rũ bỏ lăng kính của người quan sát từ bên ngoài và nhìn vào bản chất ngữ âm học, chúng ta sẽ thấy tiếng Nam Kỳ là một hệ thống ngôn ngữ có quy luật chặt chẽ, là sự kế thừa của dòng máu Việt cổ và cuộc cộng hưởng vĩ đại với tiếng Triều Châu.
1. Cội nguồn và sự "hóa thạch" của tiếng Việt cổ
Tiếng Nam Kỳ không phải là "con đẻ" của giọng Hà Nội hiện đại. Gốc rễ của nó nằm ở dải đất Thanh - Nghệ - Tĩnh thế kỷ XVII. Khi những bước chân mở cõi tiến về phương Nam, họ mang theo một hệ thống âm vị đang trong giai đoạn chuyển đổi. Do sự cách trở địa lý với trung tâm Đàng Ngoài, tiếng nói của người di dân đã "hóa thạch" những nét cổ xưa nhất của tiếng Việt, tránh được sự chuẩn hóa và "nén âm" của kinh kỳ phương Bắc. Những gì người ta gọi là "ngọng" hay "chệch" thực chất là những mảnh ghép quý giá của tiếng Việt thời kỳ đầu.
2. Cuộc cộng hưởng ngữ âm với tiếng Triều Châu
Ngộ nhận lớn nhất bấy lâu nay là cho rằng tiếng Nam Kỳ ảnh hưởng bởi tiếng Quảng Đông. Thực tế, chính cộng đồng Triều Châu (Teochew) mới là "người anh em" sát sườn nhất về mặt âm vị.
• Quy luật n/t → ng/k: Đây là đặc trưng lớn nhất của phương ngữ Nam Bộ (Biên thành Biếng, Tiết thành Tiếc). Quy luật này trùng khớp hoàn toàn với tầng lớp Bạch thoại (khẩu ngữ) của tiếng Triều Châu.
• Cấu trúc Văn - Bạch: Người miền Nam duy trì một sự phân tách thú vị: Viết theo chuẩn Hán Việt trung cổ nhưng nói theo âm vị địa phương (hóa thạch âm Hán cổ). Đây là tư duy ngôn ngữ đa tầng, linh hoạt, rất gần gũi với nhóm tiếng Mân Nam.
3. Cuộc chiến "Tiêu điểm phát âm": Ai mới là người nói "méo"?
Khi bảng phiên âm quốc tế (IPA) lấy giọng Thủ đô làm chuẩn, tiếng miền Nam nghiễm nhiên bị coi là "méo". Nhưng đây chỉ là sự khác biệt về vị trí đặt tiêu điểm phát âm:
• Giọng miền Bắc (Hướng tâm): Nén âm vào bên trong khoang miệng và vòm họng. Người Bắc nghe "Thành" thành "Thành" (tròn âm), nhưng người Nam nghe lại thấy giống "Thừng/Thựng" vì âm bị nén lại quá mức ở phía sau.
• Giọng miền Nam (Hướng ngoại): Đẩy tiêu điểm phát âm ra ngoài môi và răng (Fronting). Người Nam nói "Thành" thành "Thềnh", "Anh" thành "En" – đó là sự giải phóng âm thanh ra bên ngoài, bẹt hóa nguyên âm để tạo sự mềm mại và vang xa.
Dưới góc nhìn của người Nam, chính giọng miền Bắc mới là "méo" vì âm thanh luôn bị bí bách, nén chặt trong cổ họng, thay vì được đẩy ra môi một cách phóng khoáng như phong thái của con người sông nước.
4. Cách đọc Hán Việt và vai trò kỵ húy
Khác với quan điểm cho rằng kỵ húy là nguyên nhân chính khiến người Nam đọc khác (như Hoa thành Huê, Hoàng thành Huỳnh), kỵ húy thực tế chỉ đóng một phần nhỏ. Chủ lưu của sự khác biệt này nằm ở việc tiếp nhận trực tiếp âm vị Triều Châu. Các từ như Phước (Phúc), Nhực (Nhật), Huê (Hoa) chính là những "từ mượn ngữ âm" trực tiếp từ cộng đồng người Tiều – những người đã sống xen kẽ và hòa huyết cùng người Việt trong suốt 300 năm mở cõi.
Kết luận
Tiếng Nam Kỳ không phải là một giọng nói "lỗi". Nó là kết quả của sự dung hợp giữa tiếng Việt cổ, tiếng Champa, tiếng Khmer và linh hồn ngữ âm Triều Châu. Việc người miền Nam phát âm đưa âm ra ngoài môi, bẹt hóa nguyên âm không phải là "lười biếng", mà là một chiến lược phát âm mở, ưa sự giao thoa và lưu loát. Hiểu về tiếng Nam Kỳ là hiểu về một hành trình ngôn ngữ đầy tự do, nơi cái "chuẩn" không nằm ở văn bản, mà nằm ở sự thấu hiểu và nhịp điệu của cuộc sống đời thường.
Phía nam vt17 : tao qua bên đó , qua đây
Phía bắc vt17 : tớ sang bên đấy , sang đây
Nói chung là thua trận thì phải bị xoá sổ thôiHiện , phương ngữ phía nam vt17 đang bị xoá sổ kiểu "tằm ăn tơ"
Đm vừa tham lam vừa ngu dốt vừa ác , nói chung là bất nhân thì thua trận là tất yếu![]()
vâng ạ.Làm việc với mấy đứa 9x đời cuối 20x mới mệt, trong một câu tụi nó có thể nhắn như sau:
Dạ, bên em nhận thông tin ạ. Em sẽ chuyển cho kỹ thuật ạ. Khoảng 2 ngày làm việc ạ. Bạn xác nhận xong em sẽ báo lại anh ạ. Anh còn cần thêm thông tin gì không ạ.
Mỗi lần tao đọc tụi nó ạ mà tao cảm thấy như mình bị đóng tụt xuống đất thêm một phân.
Cái địt mẹ mày đồng hóa cái nồnThấy ae naki trong này rất đông mà tao toàn thấy ae hành văn kiểu bake chứ chưa thấy kiểu hành văn naki bao giờ![]()