còn version của tao nèTao sinh ra trong chế độ + sản , lớn lên cùng những bài học nhồi sọ: căm thù “giặc Mỹ”, những câu chuyện tuyên truyền như Lê Văn Tám làm đuốc sống, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi… lớn lên với cái gọi là “tự hào dân tộc”.
Nhưng càng sống lâu ở nước ngoài, tiếp cận nhiều nguồn thông tin, nhiều hệ giá trị khác nhau, tao mới hiểu một điều:
Việt Nam không đồng nghĩa với chế độ + sản
Và những gì mình được dạy trong trường lớp phần lớn là công cụ để nuôi hận thù, phục vụ tuyên truyền chính trị.
Tao sống ở nước ngoài hơn nửa đời người.
Số năm sống ở đây còn nhiều hơn số năm tao sống ở nơi từng gọi là “quê hương”.
Ở đây, tao quen với luật pháp rõ ràng, quy trình minh bạch, giấy tờ có trình tự, có đúng – sai, có trách nhiệm, có hồi đáp.
Và rồi tao vấp phải một cú tát tỉnh người khi tự xin visa về Việt Nam.
Trước giờ, mỗi lần mua vé máy bay về VN, thường làm visa qua dịch vụ/đại lý bán vé. Lần này, tao nghĩ đơn giản:
“Ở Mỹ, xin hộ chiếu, giấy tờ, hồ sơ pháp lý… mình tự làm được hết.
Thì visa Việt Nam chắc cũng vậy.”
Sai. Hoàn toàn sai.
Tao tự nộp hồ sơ xin visa.
Và kết quả: bị giam hộ chiếu hơn một tháng.
– Không trả lời email
– Không nghe điện thoại
– Không phản hồi bất cứ hình thức liên lạc nào
– Vé máy bay đã mua sẵn
– Hoàn vé = mất gần 1k5 USD tiền mặt
Lúc đó tao mới nhớ ra:
Tao không đang làm việc với một hệ thống pháp quyền.
Tao đang làm việc với một chế độ có “luật chơi riêng”.
Luật chơi đó là gì?
Không quen biết → không đường dây → không ai xử → không ai trả lời → không ai chịu trách nhiệm.
Tao đã từng nghĩ theo kiểu “tư duy + sản”:
Viết thư cho hạ nghị viện ở thành phố tao thì chắc cũng vô vọng.
Nhưng không.
Chỉ sau 1 ngày, văn phòng họ gọi trực tiếp cho tao:
hỏi chi tiết sự việc
yêu cầu cung cấp hồ sơ
và viết công văn chính thức gửi cho Đại sứ quán Việt Nam
Sau đó, hộ chiếu tao mới được trả lại.
Lúc đó tao mới thấy rõ sự khác biệt giữa:
Nhà nước pháp quyền → có trách nhiệm, có phản hồi, có quy trình
Chế độ toàn trị → im lặng, trì hoãn, làm khó, không giải trình, không nghĩa vụ phục vụ dân
Tao thậm chí đã tính:
Lái xe hơn 6 tiếng đến nơi xin visa gấp
Làm hộ chiếu gấp mới
Khai “mất hộ chiếu”
Trả tiền gấp đôi cho visa để kịp về VN
Chỉ vì bị giam giấy tờ vô thời hạn.
Cái tao không hiểu là:
Nếu người ta muốn về Việt Nam du lịch, mang tiền về tiêu làm thúc đẩy văn hóa du lịch, mang ngoại tệ về cho nền kinh tế…
thì tại sao lại làm khó dễ như vậy?
Hay đơn giản vì:
Hệ thống này không vận hành bằng luật pháp,
mà bằng quan hệ – đường dây – trung gian – ăn chia.
TÓM LẠI – Tao cảnh báo chúng mày :
👉 Nếu mày ở nước ngoài (đặc biệt ở Mỹ):
Đừng tự ý xin visa Việt Nam một mình.
👉 Nếu không có dịch vụ trung gian, không qua đại lý, không “đường dây”
→ rủi ro bị giam giấy tờ
→ không ai trả lời
→ không ai chịu trách nhiệm
→ không có cơ chế khiếu nại hiệu quả
Muốn làm đúng quy trình?
Xin lỗi – đây không phải hệ thống vận hành bằng quy trình.
Tao chia sẻ không phải để than thở.
Mà để cảnh báo những người khác khỏi vấp đúng cái bẫy này.
Ai còn muốn về thì về.
Ai thấy đủ rồi thì đủ.
Riêng tao:
Nếu một đất nước còn đối xử với chính người gốc của nó như vậy,
thì câu hỏi không phải là:
“Tại sao họ làm khó mình?”
Mà là:
“Mình còn lý do gì để quay lại nữa không?”-chat gpt
Một bài học đắt giá mà tao đã học về chế độ ********, tao đã sinh ra từ đó, lớn lên, mài đũng quần về các bài học, bài giảng về sự căm thù đối với giặc Mỹ, với sự giả tạo của các bài học vỡ lòng trong trường học, về lê văn tám làm đuốc sống, về võ thị sáu và nguyễn văn trỗi, trong đầu mang niềm tự hào là người Việt Nam.
Nhưng Việt Nam không đồng nghĩa với chế độ ********, cho tới khi tao thoát việt, ra thế giới bên ngoài, tiếp cận thông tin từ nhiều mặt tao đã hiểu ra rằng mình bị lừa, những gì tao học trong trường lớp, dạy cho trẻ em, dạy cho con người lớn lên với lòng hận thù, ngay cả trong quốc ca điều ca ngợi sự bạo hành, uống máu quân thù mà đi.
Tao qua và sinh sống ở đây hơn nửa đời người, số năm tao sống ở đây còn nhiều hơn số năm tao được sinh ra và lớn lên cái nơi mà tao gọi là quê hương, nhưng có lẽ, giờ nó đã không còn nữa, tao học hỏi được cái hay hơn, tốt hơn, văn minh hơn và tao đã quên mất cái thói ăn bẩn, thói bào tiền của chế độ ở việt nam,
Nói dài quá, tóm lại , tao muốn đưa bài viết của mình lên để cảnh báo cho những ai sống ở nước ngoài nói chung và nước mỹ nói riêng, về vấn đề xin visa về vn, tao không về vn thường xuyên, nên khi mua vé máy bay thường họ hỏi xem tao có cần xin visa không và tao thường làm visa với họ, cho tới lần này, tao suy nghĩ, ở đây, tao xin hộ chiếu, mọi giấy tờ, theo trình tự, thì mình có thể tự làm, tao thử tự làm một mình, xin giấy visa, tao quên mất rằng tao đang đối diện với chế độ ********, nó có luật chơi riêng của chúng, là mày phải quen biết, đường dây thì mới được.
Tao bị giam giấy tờ hơn một tháng trời, không thể gọi điện thoại, email không thèm trả lời, mà vé máy bay tao đã mua rồi, tao mà trả vé là đền gần 2k tiền mặt. Cho tới khi tao không chịu được nữa, viết thư cho house representative bên thành phố tao.
Tao cứ nghĩ, theo lề lối ********, thì viết thư như thế cho người làm trong hạ nghị viện có khi nào nó thèm trả lời tao, nhưng sau một ngày, văn phòng đó gọi trực tiếp cho tao, kêu tao trình bày rõ ràng, và họ viết thư cho đại sứ quán việt nam, yêu cầu trả lại hộ chiếu cho tao, mãi sau tao mới nhận được.
Tao cũng có ý định là lái xe hơn 6 h đồng hồ lên chỗ làm hộ chiếu, làm hộ chiếu gấp, và khai bọn làm ở đại sứ quán việt nam giam hộ chiếu của tao và tao định làm cớ mất trả tiền gấp đôi để được hộ chiếu nhanh để còn về VN.
Tao có cái không hiểu, là tại sao nó lại làm khó dễ với người muốn quay lại vn du lịch vậy , nếu khó dễ như thế thì tao cũng đéo thèm về vn làm gì nữa nhỉ, nói tóm lại, tụi mày ở nước ngoài, chớ hề tự ý xin visa một mình nhé, tụi nó ăn theo đường dây đám bán vé máy bay hay sao ý.
Sửa lần cuối:
đsq vn bên này cũng bát nháo bỏ mẹ, tao biết chứ