Có một điều nghịch lý mày không nhận ra : nếu ngày đó mày không đi học, thì bây giờ mày cũng không biết là hồi đó mày ngu.
Nếu đúng là mày đã từng đi học ĐH, và máy để ý quan sát, mày sẽ thấy mày khó giao tiếp sâu được với người không học. Những người không học ( tất nhiên có số rất ít có thể giàu ) phần lớn là nghèo và khổ. Tuy nhiên muốn chỉ cho họ cách để khá lên, họ cũng không đón nhận điều đó. Vấn đề học hành ( đặc biệt ĐH ) không trực tiếp làm cho mày giàu lên, mà làm cho tư duy của mày mềm mại hơn, có khả năng đón nhận những điều mới trong cuộc sống. Những người không học, phần lớn có tư duy già cỗi, như một người ở giai đoạn sắp chết. Họ sống theo thói quen thế nào, họ cứ như vậy thôi.
Tao cũng may mắn được học hành. Khi tao tiếp xúc với những thanh niên trẻ rất nghèo khổ, tao muốn chỉ họ cách để thay đổi cuộc sống, để khá hơn, ít ra là đến mức lo được cho gia đình và vợ con, sống cuộc sống bớt cơ cực. Nhưng mà đéo thể nào làm nổi, họ không bao giờ đón nhận điều gì (ngoài tiền). Cho tiền họ thì thực sự không phải phương pháp tốt, vì tiền đổ vào đó thì núi cũng tan.
Người không học thì, trong cuộc sống, họ giống như một người lữ hành chỉ cắm mặt nhìn xuống đất. Những gì họ thấy chỉ quanh quẩn họ tầm 2m. Người có học thì cũng vậy, như một người lữ hành, nhưng họ ngẩng mặt lên. Đơn giản vậy thôi. Chuyện thành công, giàu nghèo, hạnh phúc, còn phụ thuộc rất nhiều yếu tố khác nữa.
Bọn vô minh thì nghĩ mục tiêu duy nhất của cuộc sống là kiếm thật nhiều tiền, và khi bằng cấp không giúp chúng nó kiếm được nhiều tiền, nó quay ra đổ lỗi ngay cho học hành, coi đó là vô dụng. Chúng mày thấy đấy, ngay cả tư duy logic cũng có vấn đề.