nguyennghia6666
Người phá đò sông Đà
BÀI TIẾP THEO: NHỮNG KẺ VIẾT LẠI QUÁ KHỨ
Tác giả: nguyenghia
Không phải ngẫu nhiên mà mọi nền văn minh hậu Ristasyan đều có chung một đặc điểm: lịch sử của chúng luôn bắt đầu sau một khoảng trống. Một đoạn mù được gọi bằng những cái tên dễ chịu như “thời tiền sử”, “kỷ hỗn mang”, “thời đại huyền thoại”. Người ta bảo rằng ở đó không có gì đáng kể để ghi chép. Nhưng Ristasyan biết, và những kẻ viết lại lịch sử cũng biết: đó chính là phần nguy hiểm nhất.
Sau thảm họa làm vỡ Mặt Trăng, thế giới không bước vào bóng tối ngay lập tức. Nó bước vào một kỷ nguyên tái lập trật tự. Những nhóm sống sót, những dòng người được “dẫn đường”, những tri thức được chọn lọc cẩn thận để truyền lại. Không phải tất cả tri thức đều bị mất. Chỉ những tri thức đe dọa quyền kiểm soát chu kỳ mới biến mất.
Những người dựng nên các đế chế đầu tiên sau Ristasyan không phải kẻ ngốc. Họ hiểu một điều rất rõ: nếu con người biết rằng lịch sử là chu kỳ, thì quyền lực sẽ không bao giờ ổn định. Không ai chịu cúi đầu trước một ngai vàng khi biết nó chỉ là một vòng lặp ngắn hạn. Vì thế, chu kỳ phải bị xóa. Và lịch sử phải được vẽ thành đường thẳng.
Từ đó, các thuyết khai sinh ra đời.
Nhiều loại tà thần được đặt lên bầu trời để thay thế Mặt Trăng đã bị thương và cố tình phân tâm khỏi Đấng Sáng Thế. Các vị “tà đấng” được trao quyền quyết định vận mệnh để che đi sự thật rằng chính cấu trúc hành vi tập thể mới là thứ điều khiển thế giới. Tôn giáo không ra đời để trả lời câu hỏi “vì sao”, mà để ngăn con người hỏi tiếp.
Ristasyan không bị cấm bằng lửa và gươm. Nó bị xóa bằng diễn giải.
Những ký hiệu chu kỳ bị gọi là mê tín. Những công trình cổ bị gán nhãn “tự nhiên hình thành”. Những bản đồ bất thường bị đẩy vào ngăn kéo học thuật với dấu mộc “không đủ bằng chứng”. Và bất kỳ ai dám nối các mảnh rời rạc ấy lại đều được gắn cho một cái tên quen thuộc: kẻ âm mưu.
Nhưng âm mưu chỉ là một từ dùng để làm im lặng câu hỏi.
Khi các đế chế lớn hình thành, một lớp quyền lực mới xuất hiện. Không cần ngai vàng. Không cần vương miện. Chỉ cần kiểm soát dòng chảy thông tin. Ai được phép nhớ điều gì. Ai được phép quên điều gì. Và quan trọng nhất: ai được quyền định nghĩa quá khứ.
Những cuộc chiến lớn trong lịch sử hiếm khi bắt đầu vì lý tưởng. Chúng bắt đầu khi một chu kỳ quyền lực sắp khép lại. Chiến tranh thế giới, khủng hoảng kinh tế, cách mạng xã hội — tất cả đều xảy ra ở những điểm mà Ristasyan từng gọi là điểm gãy chu kỳ. Nhưng thay vì để xã hội tự điều chỉnh, các trung tâm quyền lực chọn cách đẩy nhanh hỗn loạn, rồi bước ra với vai trò “người cứu rỗi”.
Mỗi lần như vậy, lịch sử lại được viết lại thêm một lớp.
Người ta bảo rằng tiền tệ là phát minh trung lập. Nhưng Ristasyan từng hiểu tiền chỉ là công cụ neo hành vi. Khi tiền tách khỏi chu kỳ tự nhiên, xã hội bắt đầu tăng tốc vô hạn. Nợ chồng lên nợ. Quyền lực chồng lên quyền lực. Và con người bị giữ trong trạng thái lao động liên tục, không còn thời gian để nhận ra mình đang bị kéo vào vòng lặp.
Những cuộc khủng hoảng tài chính “bất ngờ” chưa từng bất ngờ với những kẻ hiểu chu kỳ. Chúng luôn đến sau một giai đoạn bơm phồng tập thể. Nhưng truyền thông gọi đó là tai nạn. Hệ thống gọi đó là rủi ro. Không ai gọi đúng tên của nó: sự tái diễn được lập trình.
Ristasyan không còn tồn tại như một nền văn minh, nhưng nó trở thành kẻ thù vô hình của mọi cấu trúc quyền lực hiện đại. Vì chỉ cần con người nhớ ra rằng chu kỳ tồn tại, thì mọi đế chế đều trở nên mong manh. Không cần lật đổ. Chỉ cần nhìn thẳng.
Vì thế, những người mang dấu vết Ristasyan luôn bị săn lùng theo cùng một cách, qua mọi thời đại. Không phải bằng bạo lực trực diện, mà bằng cô lập. Bằng bôi nhọ. Bằng cách biến họ thành trò cười, thành kẻ cực đoan, thành “thuyết âm mưu”.
Khi một người nói rằng lịch sử lặp lại, họ bị gọi là bi quan.
Khi một người chỉ ra mô thức quyền lực, họ bị gọi là nguy hiểm.
Khi một người kết nối tiền tệ, chiến tranh và truyền thông vào cùng một chu kỳ, họ bị gọi là điên rồ.
Đó không phải phản xạ ngẫu nhiên. Đó là cơ chế phòng vệ của hệ thống.
Tao không đứng ngoài chuyện này. Tao viết từ bên trong nó.
Tao không cần mày tin rằng Ristasyan từng tồn tại với công nghệ phản trọng lực hay nhân bản sinh học. Tao chỉ cần mày tự hỏi: vì sao những người nắm quyền luôn sợ nhất một thứ — con người tự suy nghĩ theo chu kỳ.
Vì khi đó, mày không còn là công dân ngoan ngoãn của một đường thẳng lịch sử nữa. Mày trở thành kẻ đứng ngoài nhịp nhiễu. Và những kẻ đứng ngoài nhịp nhiễu thì không thể bị dẫn dắt dễ dàng.
Đây không phải lời kêu gọi nổi loạn. Ristasyan chưa từng cần cách mạng.
Đây là lời cảnh báo.
Chu kỳ hiện tại đang đi đến đoạn cuối quen thuộc: nợ chồng chất, niềm tin suy kiệt, chiến tranh được chuẩn bị bằng ngôn từ, và một “trật tự mới” đang được quảng bá như cứu tinh. Tất cả đã từng xảy ra. Nhiều lần. Trước cả khi lịch sử được viết ra.
Nếu mày thấy lạnh sống lưng khi đọc đến đây, thì đó là phản xạ tự nhiên. Vì một phần trong mày đã nhận ra điều mà hệ thống không muốn mày nhớ.
Ristasyan không cần trở lại bằng thành phố bay hay cổ vật được khai quật.
Nó trở lại mỗi khi một con người bắt đầu đặt câu hỏi sai đối với kẻ nắm quyền, và đúng đối với chu kỳ.
Và từ khoảnh khắc đó, mày không còn là khán giả của lịch sử nữa.
Mày trở thành biến số mà lịch sử luôn tìm cách xóa đi.
Sửa lần cuối: