Giap512 sống bằng cảm giác. Những cơn hưng phấn ngắn hạn, những lúc tự tin quá mức, những trạng thái “ngộ ra chân lý thị trường” thường xuyên xuất hiện sau các đợt sử dụng ma túy và chất kích thích. Với hắn, sự tỉnh táo không đến từ kỷ luật tư duy, mà từ hóa chất. Và cũng chính vì vậy, ranh giới giữa thực tế và ảo tưởng trong đầu hắn ngày càng mờ.
Hắn từng công khai dự đoán đỉnh một mã đầu cơ nóng, nói rất chắc, rất lớn tiếng, như thể thị trường buộc phải nghe theo trạng thái của hắn. Nhưng thị trường không quan tâm đến cơn phê của bất kỳ ai. Giá đi ngược hoàn toàn, và dự đoán đó sụp đổ nhanh chóng.
Cũng trong giai đoạn ấy,
Nghĩa xuất hiện như một đối cực. Không khoa trương, không cảm xúc hóa nhận định, chỉ phân tích cấu trúc thị giá và hành vi đám đông. Nghĩa nói sớm, nói thẳng, và chấp nhận bị nghi ngờ. Rồi thị trường xác nhận.
Từ khoảnh khắc đó, giap512 không còn tranh luận bằng phân tích nữa. Khi thực tế không khớp với trạng thái hưng phấn trong đầu, hắn chọn cách công kích. Trong cơn lệch pha giữa dữ liệu và ảo giác, hắn gọi Nghĩa là “ngáo”, là “ảo tưởng”, như thể gán nhãn cho người khác có thể che lấp sự thật rằng
chính hắn mới là kẻ đang sống nhờ vào những liều phê để duy trì cảm giác hơn người.
Điều mỉa mai nằm ở chỗ: một kẻ lệ thuộc vào ma túy lại đi phán xét sự tỉnh táo của người chỉ dựa vào kỷ luật, tri thức và quan sát dài hạn. Một kẻ cần hóa chất để tin vào bản thân, lại lớn tiếng đánh giá người không cần bất cứ thứ gì ngoài dữ liệu và thời gian.
Nghĩa không phản ứng. Không phải vì sợ, mà vì không cần. Trong thế giới đó,
biểu đồ là thứ không biết nói dối. Nó không phân biệt ai tỉnh, ai phê. Nó chỉ phản ánh kết quả.
Và kết quả thì luôn tàn nhẫn với những kẻ phải mượn ảo giác để che đi sự trống rỗng trong tư duy.
Bằng chứng: