Trước đây...
Salon luôn đầy ắp tiếng cười. Khách hàng xếp hàng chờ từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối. Cuối tuần phải book trước cả tuần. Mỗi tháng kiếm được $5k-$6k đủ sống, đủ gửi tiền về Việt Nam cho ba mẹ già, đủ lo cho con đi học.
Bây giờ...
Một ngày chỉ có 2-3 khách. Có hôm không có ai. Ngồi nhìn cái ghế nail trống trơn, tôi tự hỏi liệu mình có cầm cự được không?
Khách hàng quen gọi điện hủy hẹn: "I'm sorry honey, I have to cut back on expenses this month." (Em xin lỗi chị, tháng này em phải cắt giảm chi tiêu.) Họ không phải không muốn đẹp. Họ đơn giản là không còn tiền dư để làm nail nữa.