Trade là con đĩ 19 họ ha haKhầy thông minh thật, bản chất đây là cái diễn đàn hơi dark 1 chút, khầy có đi bôi nhọ cái nick như nào thì cũng chỉ là 1 cái nick ảo, ở bên ngoài cũng không ảnh hưởng đến người khác đâu.
Việc ai người nấy lo, khầy cảm giác ko chịu được áp lực câu hỏi tranh luận từ người khác, thì nên lo làm việc của khầy, còn nếu có ai mà hỏi mình / làm ăn với mình, mà có dính dáng đến số đuôi 36 của khầy ấy, hay liên quan tới khầy thì chắc chắn mình sẽ say no.
Thế nhé, người bò sát biết chửi, đúng lưỡi chẻ đôi heng.
Hoanggiap từng công khai dự đoán đỉnh mã XPIN và dự đoán đó đã sai hoàn toàn. Thị trường đi ngược lại kịch bản ấy. Cùng thời điểm, tôi đưa ra cảnh báo theo hướng khác, và diễn biến thực tế xác nhận nhận định đó là đúng. Từ khoảnh khắc ấy, cuộc trao đổi không còn mang tính tranh luận, mà chuyển sang đối đầu cá nhân.
Sự việc lặp lại với BTC. Khi tôi nhận định BTC tạo đáy và có khả năng vượt đỉnh tháng 12, thị trường tiếp tục vận động đúng cấu trúc đã nói: vượt mốc cũ để xác nhận xu hướng, rồi bước vào nhịp điều chỉnh theo chu kỳ. Thay vì nhìn toàn bộ quá trình, hoanggiap cố tình cắt rời một đoạn điều chỉnh, quay ngược lại để phủ nhận nhận định ban đầu.
Đó không phải là phản biện. Đó là đánh tráo ngữ cảnh có chủ ý.
Hành giả hư vô và traced cũng đi cùng một lối mòn. Không có phản biện nào về cấu trúc thị trường, không có lập luận về chu kỳ hay logic vận động giá. Thứ duy nhất được lặp lại là công kích cá nhân và phủ nhận những gì đã xảy ra. Đặc biệt, traced từng tuyên bố rõ ràng rằng nếu tôi dự đoán đúng thị giá chứng khoán thì sẽ dừng việc phá hoại. Nhưng khi thị trường xác nhận nhận định, lời nói ấy lập tức mất giá trị, còn hành vi thì vẫn giữ nguyên.
Ở đây, vấn đề không còn là đúng hay sai trong dự báo. Thị trường đã trả lời xong rồi. Vấn đề nằm ở cách người ta đối diện với sự thật khi sự thật không đứng về phía mình.
Người làm phân tích nghiêm túc, khi sai, sẽ quay lại kiểm tra giả định. Khi đúng, họ sẽ đối chiếu để hiểu sâu hơn. Còn kiểu hành xử như hoanggiap, hành giả hư vô và traced là kiểu không chấp nhận được việc người khác đúng, vì điều đó phơi bày trực tiếp những sai lầm trước đó của chính họ.
Tôi không có nghĩa vụ phải làm hài lòng những người như vậy. Việc duy nhất tôi làm là nói ra điều mình thấy đúng khi còn kịp, để người khác tránh rủi ro. Điều đó kéo theo việc bị bám phá, bị xuyên tạc, nhưng đó là cái giá tôi chấp nhận từ đầu.
Ai nhìn vào mốc thời gian, diễn biến và kết quả, sẽ tự phân biệt được đâu là phân tích và đâu là cay cú. Còn ai cố tình không nhìn, thì dù có viết thêm bao nhiêu lời phủ nhận nữa, biểu đồ cũng không thay đổi để chiều theo họ.
)) con đĩ lươn lẹo traced

