ChimToDongTimor
Bát sứ hư hỏng
Bản chất sự sống đúng là phép màu của tạo hoá, từ các nguyên tử hoá học vô tri, tạo ra được sinh vật sống. Ở trong vũ trụ khả kiến, con vật đặc biệt nhất chính là con người.
Con người ăn, ngủ, sinh sản như những con vật khác nhưng con người hơn chúng ở việc suy nghĩ. Không chỉ ở việc suy nghĩ đến các nhu cầu sinh tồn hằng ngày, con người còn suy nghĩ về bản chất của chính con người nữa.
Vậy thì, sống thế nào mới là con người? Ở Việt Nam, có một câu thành ngữ để chỉ những người sống khác với tiêu chuẩn cộng đồng. Đó là "người không ra người, ngợm không ra ngợm" Nhưng mà bản chất của việc sống thế nào, sống ra sao không phụ thuộc vào đánh giá của người khác. Dù đó là thiểu số hay đa số bởi lẽ mỗi con người đều là một đặc biệt riêng trên thế giới này. Và con người không hoàn hảo, vậy cớ gì có thể cho một người là sống đúng ra người hay là không?
Trong sách Sáng Thế. Khi Thiên Chúa tạo ra loài người, loài người có một thứ khác các loài khác đó chính là TỰ DO, dù cho vì tự do mà con người khổ hay trái ý muốn của Thiên Chúa, loài người vẫn được Thiên Chúa đảm bảo cho sự tự do thay vì tạo ra các con người chỉ biết thờ phụng Thiên Chúa để Ngài farm aura cho tiện. Nhưng Ngài đã không làm vậy. Dù Ngài có thật hay không, thì sự tự do của loài người là có thật.
Thế nào là tự do? Có người nói tự do là xấu, tự do mà không có khuôn khổ sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của cộng đồng chung. Những người nói về quan điểm này hay sử dụng tấm hình [một miếng bánh bị cắt méo mó khiến cho những miếng bánh khác đều bị ảnh hưởng]. Nhưng chúng ta không nói về sự tự do đơn giản này ở đây. Bởi vì việc theo đuổi lợi ích (miếng bánh) vẫn chứng tỏ rằng người cắt bánh vẫn còn bị trói buộc bởi các lợi ích mà người đó đang theo đuổi như tiền bạc hay quyền lực. Tôi muốn nói về một sự tự do cao cả hơn. Nơi mà con người không còn bị ràng buộc bởi những gì mình cần, một sự tự do hoàn hảo.
Nhưng tự do hoàn hảo là gì? Có phải là niết bàn theo tư tưởng đạo Phật không? Không chắc, vì chính những người đó vẫn còn bị trói buộc bởi các giới luật và sự tham lam được được khai sáng trí tuệ. Tâm hồn lẫn thể xác của họ bị hướng về một cái đích đến. Nhưng hãy chậm lại một chút, liệu thậm chí có tồn tại một dạng tự do hoàn hảo hay không? Tôi cũng không biết.
Quay lại câu hỏi đầu đề, ý nghĩa của đời sống con người là gì? Nếu con người có mục tiêu là sinh tồn và sinh sản, thì con người khác gì con vật? Vậy có nghĩa là sự tồn tại của chúng ta không đặc biệt? Nhưng nếu con người thoát ly hoàn toàn khỏi "tháp nhu cầu Maslow", thì con người sẽ thế nào? Có phải sự tự do hoàn hảo là đích đến của con người không? Điều này hoàn toàn nằm ngoài giới hạn của một bộ óc loài người như tôi.
Con người ăn, ngủ, sinh sản như những con vật khác nhưng con người hơn chúng ở việc suy nghĩ. Không chỉ ở việc suy nghĩ đến các nhu cầu sinh tồn hằng ngày, con người còn suy nghĩ về bản chất của chính con người nữa.
Vậy thì, sống thế nào mới là con người? Ở Việt Nam, có một câu thành ngữ để chỉ những người sống khác với tiêu chuẩn cộng đồng. Đó là "người không ra người, ngợm không ra ngợm" Nhưng mà bản chất của việc sống thế nào, sống ra sao không phụ thuộc vào đánh giá của người khác. Dù đó là thiểu số hay đa số bởi lẽ mỗi con người đều là một đặc biệt riêng trên thế giới này. Và con người không hoàn hảo, vậy cớ gì có thể cho một người là sống đúng ra người hay là không?
Trong sách Sáng Thế. Khi Thiên Chúa tạo ra loài người, loài người có một thứ khác các loài khác đó chính là TỰ DO, dù cho vì tự do mà con người khổ hay trái ý muốn của Thiên Chúa, loài người vẫn được Thiên Chúa đảm bảo cho sự tự do thay vì tạo ra các con người chỉ biết thờ phụng Thiên Chúa để Ngài farm aura cho tiện. Nhưng Ngài đã không làm vậy. Dù Ngài có thật hay không, thì sự tự do của loài người là có thật.
Thế nào là tự do? Có người nói tự do là xấu, tự do mà không có khuôn khổ sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của cộng đồng chung. Những người nói về quan điểm này hay sử dụng tấm hình [một miếng bánh bị cắt méo mó khiến cho những miếng bánh khác đều bị ảnh hưởng]. Nhưng chúng ta không nói về sự tự do đơn giản này ở đây. Bởi vì việc theo đuổi lợi ích (miếng bánh) vẫn chứng tỏ rằng người cắt bánh vẫn còn bị trói buộc bởi các lợi ích mà người đó đang theo đuổi như tiền bạc hay quyền lực. Tôi muốn nói về một sự tự do cao cả hơn. Nơi mà con người không còn bị ràng buộc bởi những gì mình cần, một sự tự do hoàn hảo.
Nhưng tự do hoàn hảo là gì? Có phải là niết bàn theo tư tưởng đạo Phật không? Không chắc, vì chính những người đó vẫn còn bị trói buộc bởi các giới luật và sự tham lam được được khai sáng trí tuệ. Tâm hồn lẫn thể xác của họ bị hướng về một cái đích đến. Nhưng hãy chậm lại một chút, liệu thậm chí có tồn tại một dạng tự do hoàn hảo hay không? Tôi cũng không biết.
Quay lại câu hỏi đầu đề, ý nghĩa của đời sống con người là gì? Nếu con người có mục tiêu là sinh tồn và sinh sản, thì con người khác gì con vật? Vậy có nghĩa là sự tồn tại của chúng ta không đặc biệt? Nhưng nếu con người thoát ly hoàn toàn khỏi "tháp nhu cầu Maslow", thì con người sẽ thế nào? Có phải sự tự do hoàn hảo là đích đến của con người không? Điều này hoàn toàn nằm ngoài giới hạn của một bộ óc loài người như tôi.