Live Bút ký Chimto: Nụ cười Xuân Lộc.

ChimToDongTimor

Người phá đò sông Đà
North-Korea
Chuyện là vào một mùa Hạ năm 2023. Tôi lên chuyến xe về lại Sài Gòn từ thành phố biển Phan Thiết. Lúc ấy trong túi tôi không có nhiều tiền nên tôi có đặt một vé giá rẻ trên mạng. Tôi đón xe ở một cái bến xập xệ, xung quanh chẳng có mấy khách, có vẻ hãng này sống bằng hàng hoá ký gửi vì chẳng ai thèm đào tạo thái độ nhân viên ở đây cả. Tôi ngồi đợi được một lúc thì có chiếc xe giường nằm cũ kỹ với lớp sơn bạc màu dừng lại, đó là xe của tôi.

Chiếc xe chạy rất nhanh, tôi đã định bụng thiếp một giấc là về tới Sài Gòn, nhưng chẳng tài nào chợp mắt được, lên xe rồi tôi mới hiểu lý do tại sao giá xe rẻ đến thế. Nước suối chào mừng không có, khăn lạnh cũng không, gối thì đểu, chăn thì mất tích, lại không có cả rèm che! Ba giờ chiều nắng mùa Hạ thiêu đốt da tôi, nhưng ít ra máy lạnh vẫn còn hoạt động tốt. Thậm chí là quá tốt, thế là một nửa người tôi bị bốc lửa, một nữa người tôi bị đóng băng. Run cầm cập xen lẫn toát mồ hôi mà không dám xin bác tài cho đổi chỗ vì sợ bác ấy điên lên quẳng tôi xuống giữa đường.

May sao, xe chạy rất nhanh nên chỉ một lát tôi đã về tới Xuân Lộc. Dòm qua cái cửa kiếng không rèm, tôi thấy cái cổng chào to đùng ở có ghi mấy dòng chữ "Chào mừng quý khách đến với huyện Xuân Lộc". Tôi tự hỏi nếu quân Việt Cộng ở năm 1975 thấy được cái cổng chào này thì họ sẽ nghĩ gì nhỉ. Chắc chắn sẽ không phải một nụ cười vui hay một tâm trạng háo hức, mà là một lời đe doạ đanh thép đến từ tướng Lê Minh Đảo, vị tướng yêu thích của tôi, người đã chặn đứng dòng tiến công ồ ạt của quân Cộng....

Dòng suy nghĩ lan man của tôi bị cắt ngang khi bác tài thông báo:
- các vị có ba-mươi-phút để ăn uống và đi vệ sinh, nhớ đừng lộn xe đấy.
Nói xong bác ta lỉnh đi mất hút vào các hàng ăn, nơi họ đối xử với bác ta như một vị thủ trưởng an toàn vệ sinh thực phẩm, ấy là vì trên xe mới gom non nửa ghế ngồi, nếu xe mà đầy, chắc họ sẽ đối xử với bác ta như một vị vua.

Tôi không đói nên đi vòng quanh kiếm cái gì giải khát, trạm dừng chân này khá lớn, có nhiều hàng quán bán đủ thứ trên đời. Từ đồ ăn thức uống cho đến cả những món đồ lưu niệm kỳ quặc mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ có ai mua chúng. Sự chú ý của tôi đã dừng lại ở một quầy kem nọ, nhưng thứ chiếm trọn đôi mắt tôi không phải kem mà là một cô bé xinh xắn. Tuổi khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Cô bé có một gương mặt dễ thương, gần gũi, mái tóc đen nhưng ăn mặc rất bình thường do cô chỉ là một người bán hàng. Tôi ngồi nhìn cô bé một lúc, tay cô liên tục đưa đồ, nhận tiền và thối tiền cho khách. Tay chân cô bé liên tục loay hoay nhưng môi lại mím chặt, chẳng có vẻ tươi tỉnh gì của một người bán hàng. Tôi nghĩ, liệu mình có thể làm cho cô bé cười chăng?

Phải nói trước, lúc đó tôi vẫn còn là một tên rụt rè, nghĩ đến việc phải bắt chuyện với cô bé khiến tôi run lên. Là hiện tượng mà các vị hay gọi là "nhát gái" khi đi tán tỉnh ấy. Thế nhưng khao khát được thấy nụ cười của cô bé làm tôi lấy hết can đảm. Tôi định bụng sẽ mở lời sau khi mua một cây kem. Chân tôi bước từng bước rụt rè, tôi hỏi với giọng run run:
- cây kem này bao nhiêu?
- mười ngàn anh.
Tôi móc ví lấy tờ tiền màu vàng đưa cho cô bé, dù chỉ năm giây thôi nhưng trong đầu tôi đã nửa tiếng trôi qua giữa hai dòng suy nghĩ, mở lời hay không mở lời? Đang lúc đó thì có hai vị khách khác cũng lại mua kem, tôi thây mình mà cứ đứng đó thì kỳ quá, nên ra băng ghế ăn hết cây kem.

Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi lại lấy can đảm một lần nữa, lần này tôi canh lúc không có khách, hít một hơi thật sâu, tiến lại và hỏi cô bé:
- Cây kem này giá bao nhiêu?
Có vẻ cô bé nhận ra điều gì đó kỳ lạ khi cũng vẫn là tôi và cũng vẫn là cây kem giống hệt lần trước.
- Mười ngàn anh.
Tôi thu hết can đảm, đưa tiền, nhận kem và nói:
- Cây kem giá mười ngàn, còn nụ cười của bạn giá bao nhiêu?
Không rõ do giọng tôi ngập ngừng, hay do lúc đó trông tôi thật buồn cười mà cô bé đã đỏ mặt lên, che miệng và cười một cách thích thú. Tôi khắc ghi thật nhanh nụ cười đó vào trong tâm trí rồi bỏ chạy thật nhanh, tìm một nơi khuất để ăn nốt cây kem với gương mặt cũng đỏ bừng.

Cho đến tận lúc xe đi, tôi không gặp cô bé lần nào nữa, trời râm mát, tôi hỏi bác tài đổi chỗ. Ngủ một giấc ngon tới Sài Gòn.

Sài Gòn, 27 Tháng Hai, 2026
Chimtodongtimor​
 
Lúc còn sống ông pa tao kể :
Sau 30/4, quãng tuần lễ sau đó, ông pa tao lên Xuân Lộc thăm ông chú ruột ( ông này là du kích Vc ), đi ngang qua đồn Hoàng Diệu (?), trước đồn có cái tank T54 bị bắn cháy đen ngòm, vẫn còn bốc mùi tởm lợm
Có lẽ nó bị lính Sư đoàn 18 đục 1 lỗ, xog tưới xăng đốt luôn
Xuân Lộc lúc đó bị pháo kích tan tành, có cái Chùa nào gần đó, ko rõ tên, sư trụ trì ko chịu di tản, trúng pháo Vc chết mất xác luôn
 
Lúc còn sống ông pa tao kể :
Sau 30/4, quãng tuần lễ sau đó, ông pa tao lên Xuân Lộc thăm ông chú ruột ( ông này là du kích Vc ), đi ngang qua đồn Hoàng Diệu (?), trước đồn có cái tank T54 bị bắn cháy đen ngòm, vẫn còn bốc mùi tởm lợm
Có lẽ nó bị lính Sư đoàn 18 đục 1 lỗ, xog tưới xăng đốt luôn
Xuân Lộc lúc đó bị pháo kích tan tành, có cái Chùa nào gần đó, ko rõ tên, sư trụ trì ko chịu di tản, trúng pháo Vc chết mất xác luôn
đắc đạo trong 5s
 
Tôi đọc được đoạn hồi ức đẹp đẽ trên một diễn đàn sex, bạn không đọc nhầm đâu, trên một diễn đàn sex bốc mùi ngai ngái của dâm thuỷ, tanh tanh của tinh trùng thì lạ thay, một mùi thơm thoang thoảng như mùi của chùm hoa nguyệt quới tinh khôi sáng ban mai vậy.
Có trùng hợp không, thuở còn độc thân yêu đàn yêu hoa, tôi hay được cô bé hàng xóm kể cho nghe về những vị khách kì lạ khi bán hàng ở một trạm dừng chân ở Xuân Lộc. Công việc có một niềm vui, cô bé quan sát những hành vi của rất nhiều hạng người, những kẻ bố đời trong bộ quần áo văn phòng trí thức, những người tử tế chỉ kịp khoác lên mình vài tấm vải tả tơi, đứa thanh niên choai choai ra vẻ lịch thiệp ranh ma giành giật cái ghế súp nhựa bên bờ tường bụi bám của một ông già tay yếu chân run, ….
Có một lần, cô bé cười điên dại kể về một đứa khách, nhìn cỏ vẻ cù lần muốn hỏi giá nụ cười của cô : “Hắn có vẻ mơ mộng, đa sầu đa cảm và cả đa tình ngây ngô, nhìn hắn ăn kem như lần đầu được ăn, liệu hắn hỏi giá nụ cười của con mà thứ hắn muốn ăn lại là thứ khác không chú?!”
- Mà chú Dân nè, nụ cười của con gái sỹ quan đặc biệt chế độ củ ở cái đất Xuân Lộc này, với chú đáng giá bao nhiêu?!
-.
- Chú cứ chê, sau này có người lấy mất chú có tiếc không?!
 
Theo t hiểu, m đã lên đỉnh trong não vì nụ cười của cô bé bán kem, dẫn đến sau đó m ngủ rất ngon phải k?
 
Chuyện là vào một mùa Hạ năm 2023. Tôi lên chuyến xe về lại Sài Gòn từ thành phố biển Phan Thiết. Lúc ấy trong túi tôi không có nhiều tiền nên tôi có đặt một vé giá rẻ trên mạng. Tôi đón xe ở một cái bến xập xệ, xung quanh chẳng có mấy khách, có vẻ hãng này sống bằng hàng hoá ký gửi vì chẳng ai thèm đào tạo thái độ nhân viên ở đây cả. Tôi ngồi đợi được một lúc thì có chiếc xe giường nằm cũ kỹ với lớp sơn bạc màu dừng lại, đó là xe của tôi.

Chiếc xe chạy rất nhanh, tôi đã định bụng thiếp một giấc là về tới Sài Gòn, nhưng chẳng tài nào chợp mắt được, lên xe rồi tôi mới hiểu lý do tại sao giá xe rẻ đến thế. Nước suối chào mừng không có, khăn lạnh cũng không, gối thì đểu, chăn thì mất tích, lại không có cả rèm che! Ba giờ chiều nắng mùa Hạ thiêu đốt da tôi, nhưng ít ra máy lạnh vẫn còn hoạt động tốt. Thậm chí là quá tốt, thế là một nửa người tôi bị bốc lửa, một nữa người tôi bị đóng băng. Run cầm cập xen lẫn toát mồ hôi mà không dám xin bác tài cho đổi chỗ vì sợ bác ấy điên lên quẳng tôi xuống giữa đường.

May sao, xe chạy rất nhanh nên chỉ một lát tôi đã về tới Xuân Lộc. Dòm qua cái cửa kiếng không rèm, tôi thấy cái cổng chào to đùng ở có ghi mấy dòng chữ "Chào mừng quý khách đến với huyện Xuân Lộc". Tôi tự hỏi nếu quân Việt Cộng ở năm 1975 thấy được cái cổng chào này thì họ sẽ nghĩ gì nhỉ. Chắc chắn sẽ không phải một nụ cười vui hay một tâm trạng háo hức, mà là một lời đe doạ đanh thép đến từ tướng Lê Minh Đảo, vị tướng yêu thích của tôi, người đã chặn đứng dòng tiến công ồ ạt của quân Cộng....

Dòng suy nghĩ lan man của tôi bị cắt ngang khi bác tài thông báo:
- các vị có ba-mươi-phút để ăn uống và đi vệ sinh, nhớ đừng lộn xe đấy.
Nói xong bác ta lỉnh đi mất hút vào các hàng ăn, nơi họ đối xử với bác ta như một vị thủ trưởng an toàn vệ sinh thực phẩm, ấy là vì trên xe mới gom non nửa ghế ngồi, nếu xe mà đầy, chắc họ sẽ đối xử với bác ta như một vị vua.

Tôi không đói nên đi vòng quanh kiếm cái gì giải khát, trạm dừng chân này khá lớn, có nhiều hàng quán bán đủ thứ trên đời. Từ đồ ăn thức uống cho đến cả những món đồ lưu niệm kỳ quặc mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ có ai mua chúng. Sự chú ý của tôi đã dừng lại ở một quầy kem nọ, nhưng thứ chiếm trọn đôi mắt tôi không phải kem mà là một cô bé xinh xắn. Tuổi khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Cô bé có một gương mặt dễ thương, gần gũi, mái tóc đen nhưng ăn mặc rất bình thường do cô chỉ là một người bán hàng. Tôi ngồi nhìn cô bé một lúc, tay cô liên tục đưa đồ, nhận tiền và thối tiền cho khách. Tay chân cô bé liên tục loay hoay nhưng môi lại mím chặt, chẳng có vẻ tươi tỉnh gì của một người bán hàng. Tôi nghĩ, liệu mình có thể làm cho cô bé cười chăng?

Phải nói trước, lúc đó tôi vẫn còn là một tên rụt rè, nghĩ đến việc phải bắt chuyện với cô bé khiến tôi run lên. Là hiện tượng mà các vị hay gọi là "nhát gái" khi đi tán tỉnh ấy. Thế nhưng khao khát được thấy nụ cười của cô bé làm tôi lấy hết can đảm. Tôi định bụng sẽ mở lời sau khi mua một cây kem. Chân tôi bước từng bước rụt rè, tôi hỏi với giọng run run:
- cây kem này bao nhiêu?
- mười ngàn anh.
Tôi móc ví lấy tờ tiền màu vàng đưa cho cô bé, dù chỉ năm giây thôi nhưng trong đầu tôi đã nửa tiếng trôi qua giữa hai dòng suy nghĩ, mở lời hay không mở lời? Đang lúc đó thì có hai vị khách khác cũng lại mua kem, tôi thây mình mà cứ đứng đó thì kỳ quá, nên ra băng ghế ăn hết cây kem.

Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi lại lấy can đảm một lần nữa, lần này tôi canh lúc không có khách, hít một hơi thật sâu, tiến lại và hỏi cô bé:
- Cây kem này giá bao nhiêu?
Có vẻ cô bé nhận ra điều gì đó kỳ lạ khi cũng vẫn là tôi và cũng vẫn là cây kem giống hệt lần trước.
- Mười ngàn anh.
Tôi thu hết can đảm, đưa tiền, nhận kem và nói:
- Cây kem giá mười ngàn, còn nụ cười của bạn giá bao nhiêu?
Không rõ do giọng tôi ngập ngừng, hay do lúc đó trông tôi thật buồn cười mà cô bé đã đỏ mặt lên, che miệng và cười một cách thích thú. Tôi khắc ghi thật nhanh nụ cười đó vào trong tâm trí rồi bỏ chạy thật nhanh, tìm một nơi khuất để ăn nốt cây kem với gương mặt cũng đỏ bừng.

Cho đến tận lúc xe đi, tôi không gặp cô bé lần nào nữa, trời râm mát, tôi hỏi bác tài đổi chỗ. Ngủ một giấc ngon tới Sài Gòn.

Sài Gòn, 27 Tháng Hai, 2026
Chimtodongtimor​
aowyU1Y.jpg
 

Có thể bạn quan tâm

Top