THƯ GỬI NGUYENNGHIA: Trường Và Trải Nghiệm Kỳ Lạ

nguyennghia6666

Bát sứ hư hỏng

THƯ GỬI NGUYENNGHIA​


(Nguyennghia đã chỉnh lại lời văn để giảm bớt sự ám ảnh nhưng vẫn theo nội dung lời kể của Trường – liên quan đến chuyến đi Đà Lạt và sự kiện trên đèo)


Anh Nghĩa,


Tôi đã cân nhắc rất kỹ trước khi viết lại toàn bộ câu chuyện này cho anh, bởi nếu chỉ kể miệng, chính tôi cũng có thể nghi ngờ mình. Nhưng những gì xảy ra trên đèo hôm đó không giống một ảo giác thoáng qua, càng không phải một ký ức bị kích thích bởi cảnh rừng núi. Nó có trình tự, có chi tiết, có mùi, có âm thanh, và quan trọng nhất – nó không nằm trong trí tưởng tượng của tôi.


Chuyến đi lên Đà Lạt diễn ra vào cuối tháng trước. Tôi khởi hành buổi trưa, chạy xe một mình, không vội vàng. Khi đến khu vực gần Đèo Prenn thì trời bắt đầu chuyển chiều. Ánh nắng nhạt dần, phủ lên sườn núi một màu vàng mỏng. Tôi nhìn đồng hồ theo thói quen, thấy 17 giờ 12 phút. Con số đó khiến tôi khựng lại trong tích tắc, bởi hai năm trước, đúng trên tuyến đường này, tôi từng gặp một sự cố điện tử không rõ nguyên nhân, và đồng hồ khi ấy cũng đứng ở một mốc gần như vậy trước khi hệ thống bị treo. Nhưng suy nghĩ đó chưa kịp thành hình thì tai tôi ù đi, giống như khi thay đổi áp suất đột ngột.


Phía trước xe, một lớp sương trắng dày đặc xuất hiện rất nhanh, không phải kiểu sương từ từ lan xuống mà như một bức màn dựng lên chắn ngang con đèo. Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc giảm ga và lăn bánh xuyên qua. Trong khoảnh khắc xe đi vào lớp sương đó, âm thanh xung quanh biến mất hoàn toàn. Tiếng động cơ không còn vang trong khoang xe, tiếng gió cũng không, chỉ còn một khoảng im lặng nặng nề.


Khi màn sương tan ra, cảnh vật trước mắt tôi vẫn là con đèo, nhưng nó không còn là con đèo tôi vừa đi qua. Mặt đường không phải lớp nhựa đen có vạch sơn phản quang, mà là con đường đất đỏ lổn nhổn đá vụn. Hai bên không có lan can thép, không biển báo du lịch, chỉ là rừng rậm dày và tối. Ánh sáng cũng thay đổi – không còn ánh chiều vàng, mà là thứ ánh sáng xám bạc không rõ nguồn, khiến mọi vật như bị phủ một lớp bụi mờ.


Rồi tôi nghe thấy âm thanh. Tiếng người nói nhỏ, tiếng kim loại va vào nhau, tiếng bước chân trên đất khô. Phía trước tôi, cách không xa, có vài người mặc quân phục màu xanh sẫm, đội mũ cối, vai đeo súng dài. Họ đang kéo một vật nặng từ bên rừng ra sát mép đường. Phía bên kia là một chiếc xe tải quân sự phủ bạt, thân xe lấm bùn, bánh lớn, kiểu dáng đúng với những gì tôi từng thấy trong các bức ảnh tư liệu thời chiến tranh chống Mỹ ở cao nguyên.


Tôi không nghĩ mình đang “hồi tưởng”. Tôi ngửi thấy mùi khói, mùi đất ẩm, và một mùi rất nhẹ của thuốc súng còn vương trong không khí. Ở phía xa, vọng lại tiếng nổ trầm, như pháo dội qua các dãy núi. Cảm giác đó quá thật để có thể gọi là ký ức.


Chiếc xe của tôi không còn tiếng động cơ, nhưng vẫn lăn chậm về phía trước. Một người lính quay lại nhìn tôi. Ánh mắt anh ta không hoảng sợ, không kinh ngạc trước chiếc xe hơi xuất hiện giữa con đường đất. Nó là ánh mắt tỉnh táo, nhận biết có điều gì đó khác thường nhưng không phản ứng theo cách người hiện đại sẽ phản ứng. Tôi hạ kính xe xuống theo phản xạ. Không khí bên ngoài lạnh và đặc, như thể dày hơn bình thường.


Một người khác tiến lại gần hơn. Anh ta đứng cách đầu xe tôi vài mét, nhìn vào bên trong. Khoảnh khắc đó kéo dài rất ngắn nhưng đủ để tôi cảm nhận rõ ràng rằng tôi và họ đang tồn tại trong cùng một không gian, cùng một lớp thực tại, không phải hình ảnh chồng lên hay ảo ảnh xuyên thấu.


Rồi tai tôi lại ù lên, dữ dội hơn lần trước. Lớp sương trắng tràn tới từ phía rừng, nuốt chửng cả đoàn người, chiếc xe tải và con đường đất. Mọi âm thanh bị tắt ngang như một cuộn băng bị dừng đột ngột.


Khi tôi mở mắt hoàn toàn, mặt đường đã là nhựa đen quen thuộc, lan can thép chạy dọc theo vực sâu, xe tải du lịch phía trước cách tôi vài trăm mét. Radio trong xe phát nhạc bình thường. Điện thoại có sóng. Đồng hồ chuyển sang 17 giờ 13 phút.


Chỉ một phút trôi qua.


Tối hôm đó tôi kiểm tra camera hành trình. Thẻ nhớ báo lỗi, file ghi hình từ 17:12 đến 17:13 không đọc được. Tôi thử nhiều phần mềm khôi phục nhưng đoạn đó hoàn toàn hỏng. Hệ thống GPS cũng không lưu lại dữ liệu quãng đường đúng tại khúc đèo đó. Khi đem xe đi kiểm tra, thợ nói có thể do nhiễu điện từ mạnh làm treo hệ thống trong chốc lát. Nhưng họ không giải thích được vì sao mọi thiết bị đồng loạt “mù” đúng vào khoảng thời gian đó rồi hoạt động bình thường trở lại.


Anh Nghĩa, tôi không khẳng định mình đã du hành thời gian. Tôi chỉ biết rằng tôi đã ở trên một con đường đất giữa những người lính của một thời điểm khác, đã nghe tiếng nổ vọng từ rừng núi và ngửi thấy mùi khói chiến tranh. Và tôi biết chắc một điều: trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn ở năm hiện tại.


Nếu đó là một vết nứt giữa các lớp thời gian, thì nó tồn tại rất ngắn nhưng đủ để hai thế giới chạm vào nhau. Tôi không có bằng chứng vật lý nào để đưa ra. Tất cả thiết bị đều hỏng đúng lúc cần ghi lại nhất.


Nhưng ký ức của tôi về ánh mắt người lính đó vẫn còn nguyên, rõ ràng hơn bất kỳ khung hình nào camera có thể lưu lại.


— Trường
Chuyến đi Đà Lạt, tháng trước
 
Rồi tôi nghe thấy âm thanh. Tiếng người nói nhỏ, tiếng kim loại va vào nhau, tiếng bước chân trên đất khô. Phía trước tôi, cách không xa, có vài người mặc quân phục màu xanh sẫm, đội mũ cối, vai đeo súng dài. Họ đang kéo một vật nặng từ bên rừng ra sát mép đường. Phía bên kia là một chiếc xe tải quân sự phủ bạt, thân xe lấm bùn, bánh lớn, kiểu dáng đúng với những gì tôi từng thấy trong các bức ảnh tư liệu thời chiến tranh chống Mỹ ở cao nguyên.
Đánh đề con gì ml @jacky xuat @Điền Bá Quang 4.0

@Dâm dê dô dáo dục
 
Haha cờ bạc thì đi chỗ khác nha m
ftc8K.jpeg

Đẹp zai lỗi tại ai?
 
グエンギアへ送る手紙


(グエンギアは、文章の不気味さを少し和らげるために言葉を整えたが、内容はトゥオンの語った出来事――ダラットへの旅と峠で起きた出来事――に基づいている。)




ギアさんへ


この出来事をすべて書き直してあなたに送る前に、私はとても慎重に考えました。もし口頭で話すだけなら、私自身でさえ自分の体験を疑ってしまうかもしれないからです。
しかし、あの日峠で起きたことは、ただの一瞬の幻覚のようなものではありませんでしたし、山や森の景色に刺激されて生まれた記憶でもありませんでした。


そこには順序があり、細部があり、匂いがあり、音がありました。
そして何より重要なのは――それが私の想像の中の出来事ではなかったということです。


ダラットへ向かった旅は、先月の終わり頃でした。
私は昼過ぎに出発し、一人で車を運転していました。急ぐこともなく、ゆっくりと走っていました。


プレーン峠(Đèo Prenn)の近くに差しかかった頃、空は夕方の気配に変わり始めていました。
薄くなった陽の光が山の斜面に柔らかな黄金色を落としていました。


私はいつもの癖で腕時計を見ました。
時刻は 17時12分 でした。


その数字を見た瞬間、私は一瞬だけ動きを止めました。
というのも、二年前、この同じ道で原因不明の電子機器トラブルに遭遇したことがあり、その時も時計はほぼ同じ時間で止まり、システムがフリーズしてしまったからです。


しかし、その考えが形になる前に、突然耳が詰まるような感覚がしました。
まるで急激に気圧が変化したときのようでした。


車の前方に、濃い白い霧が急に現れました。
ゆっくり広がる霧ではなく、まるで峠を横切る壁のように突然立ち上がったのです。


私はアクセルを緩め、霧の中へ車を進めるしかありませんでした。


車が霧の中へ入った瞬間、周囲の音が完全に消えました。
エンジンの音も車内に響かず、風の音もありません。
ただ重く沈んだ沈黙だけが残っていました。


霧が薄れていくと、目の前にあるのは確かに同じ峠でした。
しかし、それは先ほどまで走っていた峠ではありませんでした。


道路は黒いアスファルトではなく、砕けた石が散らばる赤い土の道でした。
両側には鋼のガードレールも観光標識もなく、ただ暗く密集した森が広がっていました。


光も変わっていました。
夕方の黄金色の光ではなく、どこから来ているのか分からない銀色がかった灰色の光で、すべてが薄い埃に覆われているように見えました。


その時、音が聞こえてきました。


小さく話す人の声。
金属がぶつかる音。
乾いた地面を踏む足音。


少し前方には、濃い緑色の軍服を着て、ヘルメットをかぶり、肩に長い銃をかけた数人の兵士がいました。
彼らは森の中から重そうな物を引きずり出し、道の端まで運んでいました。


その向こう側には、幌で覆われた軍用トラックが停まっていました。
車体は泥だらけで、大きなタイヤが付いていました。
その姿は、ベトナム戦争時代の高原地域の写真資料で見たものとまったく同じようでした。


私はそれを「記憶の再現」だとは思いませんでした。


煙の匂い、湿った土の匂い、そして空気の中にわずかに残る火薬の匂いを感じました。
遠くの山の向こうから、低く響く爆発音のような音も聞こえてきました。


それは、ただの記憶と呼ぶにはあまりにも現実的でした。


私の車はエンジン音を立てていませんでしたが、それでもゆっくりと前へ転がり続けていました。


一人の兵士が振り返って私を見ました。


彼の目には恐怖も驚きもありませんでした。
土の道の上に突然現れた乗用車に対する現代人のような反応ではありませんでした。


それは冷静で、何か異常なことを認識してはいるが、慌ててはいない視線でした。


私は反射的に窓を下ろしました。
外の空気は冷たく、そして妙に重く、いつもより密度が高いように感じられました。


別の兵士がさらに近づいてきました。
彼は私の車の前方数メートルのところで立ち止まり、車内を見つめました。


その瞬間はほんの短い時間でした。
しかし私ははっきりと感じました。


私と彼らは同じ空間、同じ現実の層の中に存在していたのです。
重なった映像でも、透けた幻影でもありませんでした。


その直後、再び耳鳴りが起こりました。
今度は前よりも激しく。


白い霧が森の方から押し寄せ、兵士たちも軍用トラックも赤い土の道もすべて飲み込みました。


すべての音が、テープが突然止められたように途切れました。


完全に目を開けたとき、道路は元の黒いアスファルトに戻っていました。
深い谷に沿って鋼のガードレールが続いていました。
前方数百メートルには観光バスが走っていました。


車のラジオは普通に音楽を流していました。
スマートフォンには電波がありました。


時計は 17時13分 でした。


たった 1分 しか経っていませんでした。


その夜、私はドライブレコーダーを確認しました。
メモリーカードはエラーを表示し、17:12〜17:13 の映像ファイルは読み取れませんでした。


いくつかの復旧ソフトを試しましたが、その部分は完全に破損していました。


GPSシステムも、ちょうどその峠の区間の記録だけが残っていませんでした。


車を点検に出すと、整備士は「強い電磁干渉で一時的にシステムがフリーズした可能性がある」と言いました。


しかし、なぜすべての装置が同時に“盲目”になり、そしてすぐに正常に戻ったのかは説明できませんでした。


ギアさん。


私は自分がタイムトラベルをしたとは断言しません。


ただ一つ確かなのは、私は赤い土の道の上で、別の時代の兵士たちの間に立っていたということです。
山の向こうから響く爆発音を聞き、戦争の煙の匂いを感じました。


そしてその瞬間、私は現在の年にはいなかったのです。


もしそれが時間の層の間にある裂け目だったのなら、
それはほんの短い時間でしたが、二つの世界が触れ合うには十分でした。


物理的な証拠は何もありません。
最も必要だった瞬間に、すべての装置が壊れてしまいました。


しかし、あの兵士の目の記憶だけは、今でも残っています。
どんなカメラの映像よりも、はっきりと。




— トゥオン
先月のダラットへの旅より
 
Top