Các giáo đồ có hay chăng? Sơn hà nguy biến!
Lửa chiến tranh đang vấy đỏ bầu trời Ba Tư cổ kính, cõi thiêng liêng nay đẫm lệ tàn tro.
Kìa nhìn xem lũ giặc ngoại bang, ỷ thế cường quyền, mượn cớ hão huyền mà gieo rắc bạo tàn. Chúng thèm khát tài nguyên, nhòm ngó mạch nguồn hắc kim dưới lòng đất mẹ. Chúng dẫm gót giày sắt lên đền đài thánh địa, coi mạng người như cỏ rác, khinh rẻ đức tin ngàn năm. Khác nào loài lang sói bầy đàn, đang ngày đêm cắn xé giang sơn gấm vóc! Chúng muốn biến đất nước của những vần thơ bất tử thành bãi hoang tàn, muốn dập tắt tiếng cầu nguyện thiêng liêng mỗi buổi bình minh.
Ta thường nghe, đất nước này trải mấy ngàn năm lịch sử, từ thuở đế chế hùng cường trỗi dậy giữa hoang mạc, bao thế hệ đã nằm xuống để giữ gìn bờ cõi. Lẽ nào nay chúng ta khoanh tay ngậm miệng, đứng nhìn non sông rơi vào tay lũ hung tàn? Lẽ nào cam tâm để thánh đường hoen ố bởi bàn tay những kẻ cướp nước?
Nhìn cảnh đồng bào oán thán, trẻ thơ lạc mẹ, thánh địa vỡ nát, lòng ta đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Chỉ hận chưa thể lột da, nuốt gan, uống máu quân thù! Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng vui lòng.
Nay các người, sống trên đất thiêng, chung một đức tin, đội chung một bầu trời, lẽ nào thấy nhục mà không biết thẹn? Thấy nước mất mà không biết lo? Kẻ nào nhát gan màng vinh hoa phú quý mọn, quỳ gối cúi đầu trước quân thù, dẫu sống ngàn năm cũng mang danh nhục nhã, muôn đời bị con cháu nguyền rủa. Chẳng bằng làm ngọn lửa thiêng thiêu đốt lũ quỷ dữ, dẫu bỏ mình cũng hóa thành đấng tử vì đạo, sáng danh cùng vầng thái dương!
Hỡi đồng bào! Hỡi những người con của đấng tối cao!
Dù là giáo sĩ hay thảo dân, dù trai tráng hay lão ấu, hễ có máu nóng trong tim, hãy cùng nhau đứng lên! Ai có súng súng, ai có gươm dùng gươm, không súng gươm thì dùng cuốc thuổng, gậy gộc. Hãy biến mỗi hẻm núi Zagros thành nấm mồ chôn giặc. Hãy để bão cát sa mạc nuốt chửng những kẻ dám nhòm ngó mảnh đất này. Cả nước một lòng, triệu người như một.
Thề một phen sống mái! Quyết tử cho giang sơn quyết sinh! Đấng tối cao luôn soi đường chỉ lối, lẽ phải thuộc về chúng ta. Cuộc chiến này, quân ta tất thắng!
72 cô gái đồng trinh đang chờ người anh em.
A la hu ắc ba
Lửa chiến tranh đang vấy đỏ bầu trời Ba Tư cổ kính, cõi thiêng liêng nay đẫm lệ tàn tro.
Kìa nhìn xem lũ giặc ngoại bang, ỷ thế cường quyền, mượn cớ hão huyền mà gieo rắc bạo tàn. Chúng thèm khát tài nguyên, nhòm ngó mạch nguồn hắc kim dưới lòng đất mẹ. Chúng dẫm gót giày sắt lên đền đài thánh địa, coi mạng người như cỏ rác, khinh rẻ đức tin ngàn năm. Khác nào loài lang sói bầy đàn, đang ngày đêm cắn xé giang sơn gấm vóc! Chúng muốn biến đất nước của những vần thơ bất tử thành bãi hoang tàn, muốn dập tắt tiếng cầu nguyện thiêng liêng mỗi buổi bình minh.
Ta thường nghe, đất nước này trải mấy ngàn năm lịch sử, từ thuở đế chế hùng cường trỗi dậy giữa hoang mạc, bao thế hệ đã nằm xuống để giữ gìn bờ cõi. Lẽ nào nay chúng ta khoanh tay ngậm miệng, đứng nhìn non sông rơi vào tay lũ hung tàn? Lẽ nào cam tâm để thánh đường hoen ố bởi bàn tay những kẻ cướp nước?
Nhìn cảnh đồng bào oán thán, trẻ thơ lạc mẹ, thánh địa vỡ nát, lòng ta đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Chỉ hận chưa thể lột da, nuốt gan, uống máu quân thù! Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng vui lòng.
Nay các người, sống trên đất thiêng, chung một đức tin, đội chung một bầu trời, lẽ nào thấy nhục mà không biết thẹn? Thấy nước mất mà không biết lo? Kẻ nào nhát gan màng vinh hoa phú quý mọn, quỳ gối cúi đầu trước quân thù, dẫu sống ngàn năm cũng mang danh nhục nhã, muôn đời bị con cháu nguyền rủa. Chẳng bằng làm ngọn lửa thiêng thiêu đốt lũ quỷ dữ, dẫu bỏ mình cũng hóa thành đấng tử vì đạo, sáng danh cùng vầng thái dương!
Hỡi đồng bào! Hỡi những người con của đấng tối cao!
Dù là giáo sĩ hay thảo dân, dù trai tráng hay lão ấu, hễ có máu nóng trong tim, hãy cùng nhau đứng lên! Ai có súng súng, ai có gươm dùng gươm, không súng gươm thì dùng cuốc thuổng, gậy gộc. Hãy biến mỗi hẻm núi Zagros thành nấm mồ chôn giặc. Hãy để bão cát sa mạc nuốt chửng những kẻ dám nhòm ngó mảnh đất này. Cả nước một lòng, triệu người như một.
Thề một phen sống mái! Quyết tử cho giang sơn quyết sinh! Đấng tối cao luôn soi đường chỉ lối, lẽ phải thuộc về chúng ta. Cuộc chiến này, quân ta tất thắng!
72 cô gái đồng trinh đang chờ người anh em.
A la hu ắc ba

