Cái thời chiến tranh VN tuy nói là vũ khí Mỹ hiện đại nhưng đa số các phân đoạn vẫn có yếu tố con người đóng góp vào. Máy bay xịn vẫn phải có người lái, kỹ năng bay lượn vẫn phải tùy thuộc vào phi công, bản đồ thời đó là 1 mớ đàn bà con gái ngồi trong 1 cái khu nhà thật lớn, mỗi người 1 mảnh bản đồ to bằng cái bàn, tô vẽ đo đạc rồi báo cáo live.
Từ cái giai đoạn mà thinking machine lên ngôi, www ra đời, khả năng tính toán nhân tạo được đẩy mạnh thì chất biến, lượng biến dẫn tới tổng thể biến thiên. Lúc này 1+1 không = 2 nữa mà = 10; 100. 2 cái máy tính nó tính bằng cả nghìn người, huấn luyện mô phỏng, AI support trên mấy chiếc như B2, F35 khiến sai số giảm xuống mức tối đa. Nên học thuyết chiến tranh hiện đại không phải là dùng người đổ bộ mà là đánh phủ đầu bằng hỏa lực áp đảo, đánh cho phế đầu não, còn lại nội bộ tự xử lý, mày không xử thì có thằng hàng xóm cắn trộm nó xử dùm.
Những thằng tư duy còn kẹt ở thời bắn B52 thì nhìn Iran đó, quân Iran thuộc dạng thiện chiến nhất Trung Đông (trừ Israel). Nó có proxies khắp nơi, chưa kể lính đánh thuê Nga, Tàu, Miến Điện, cả đào binh Mỹ cũng ít nhiều... vậy mà đối đầu với công nghệ hiện đại nó tịt ngòi hết, bị áp đảo hoàn toàn luôn.