Xã Hội Chủ Nghĩa đã từng tồn tại?

  • Tạo bởi Tạo bởi ntsu
  • Start date Start date

ntsu

Gió lạnh đầu buồi
Thế nào là thời đại cực thịnh? Chúng ta sẽ nghĩ thời nay với các siêu cường và sự tiến bộ về khoa học công nghệ, nhưng theo tư duy của các bậc hiền triết xưa thì nay mang dáng dấp của thời loạn, mạt thế. Trong khi Karl Marx mơ về mô hình Xã Hội Chủ Nghĩa không tưởng, ít ai biết rằng một thiên đường như thế có lẽ đã từng tồn tại, qua ghi chép của các bộ kinh điển.

Trong kinh Khởi Thế Nhân Bản có trích lời Phật:

"Này Vāsettha, có một thời lúa mì hiện ra tại các khoảng trống, không có cám, không có vỏ, thơm tho, sạch sẽ. Chiều người ta lấy để ăn chiều, sáng mai lúa lại mọc chín như cũ. Sáng người ta lấy để ăn sáng, chiều lúa lại mọc chín như cũ, không thấy có dấu vết đã gặt."
"Lúc bấy giờ, đất đai bằng phẳng, không có gai góc, không có vực thẳm... cây cối luôn đầy hoa trái, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi."
Kinh Chuyển Luân Thánh Vương Sư Tử Hống chép:

"Các chúng sinh ấy... tự chiếu hào quang, phi hành trên hư không, sống trong cảnh huy hoàng. Lúc bấy giờ không có sự phân biệt giữa nam và nữ, không có sự phân biệt giữa người này và người kia. Mọi người chỉ được gọi là 'chúng sinh'."
"Trong thời kỳ ấy, con người có tuổi thọ rất dài, thân thể tráng kiện, ít bệnh tật, tâm ý luôn hân hoan, không có sự đố kỵ hay oán thù."
Ở chương 80 của Đạo Đức Kinh, Lão Tử viết:

Nước nhỏ dân ít. Dẫu có khí cụ gấp mười, gấp trăm lần sức người cũng không dùng đến; Ai cũng coi sự chết là hệ trọng mà không đi đâu xa.
Dẫu có thuyền xe mà không có dịp ngồi; dẫu có binh giáp mà không có dịp bày ra.
Lão Tử gọi đây là "Thời Đức cực thịnh":

Người ta thắt nút dây để ghi nhớ. Bỏ hết văn tự. Ăn thấy ngon, mặc thấy đẹp, ở thấy yên, tục thấy vui.
Nước láng giềng nhìn thấy nhau, tiếng gà tiếng chó bên kia nghe rõ, nhưng dân chúng đến già đến chết cũng không đi lại xâm phạm nhau.
Trong Nam Hoa Kinh của Trang Tử, một xã hội lý tưởng thời nguyên thuỷ còn được phác hoạ sinh động hơn:

Ở nước Kiến Đức, dân chúng ngồi trong nhà không biết mình làm gì, ra ngoài không biết mình đi đâu. Hễ ăn thấy no là vỗ bụng rồi đi chơi.
Ai nấy đều bước chậm, mắt nhìn thẳng. Thuở ấy trên núi không có đường mòn, dưới đầm không có thuyền bè. Vạn vật sống chung, nơi ở liền nhau. Muông thú thành bầy, cỏ cây mọc dại. Thế nên con người có thể dắt tay muông thú mà dạo chơi, có thể trèo lên tổ chim mà nhìn ngắm.
...
Dân dệt vải để mặc, cày ruộng để ăn, sống vô dục, ngây thơ, chất phác.
Đây đều là trích dẫn trong các kinh điển về một mô hình giống như Xã Hội Chủ Nghĩa đã manh nha hình thành trong quá khứ. Theo thời gian, do tham sân si của con người, đẩy xã hội xa rời Đạo Đức và Tự Nhiên.
 
Bên thần thoại Hy Lạp cũng có thời người vàng người bạc cũng tương tự như trên
Nhưng sau đó thì con người tha hoá và đánh giết lẫn nhau để tranh giành, chứng tỏ là cái thời đại như vậy đéo thể tồn tại lâu được

Mác xoăn là thằng ăn bám tư bẩn, đéo thể tự sống được, thì tư cách gì dạy về xã hội?
Lý thuyết xã nghĩa nghe thì hay đấy, nhưng đéo thằng nào biết cách xây dựng nó. Ở thời điểm nó được sinh ra, các nước phương Tây bài trừ nó vì nó dễ kích động đám dân ngu tin theo, qua đó gây rối loạn xã hội
 
Mỗi khi buồn vì grab treo app khách đéo đi,xăng thì sắp hết nhớt chưa thay,trong túi còn 30 ngàn là mình hay vô mấy thớt vô thường này để lấy thêm ý chí :sure:
 

Có thể bạn quan tâm

Top