Phật hỏi:
"Tu-Bồ-Đề! Ý ông nghĩ sao: Vị Tu-Đà-Hoàn có thể tự nghĩ là mình chứng được quả Tu-Đà-Hoàn chăng?"
"Bạch đức Thế-Tôn, không thể được! Bởi vì sao?
Vì vị Tu-Đà-Hoàn, gọi là bậc Nhập-Lưu, và chính không nhập vào nơi đâu, chẳng vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, đó mới gọi là Tu-Đà-Hoàn".
Tu đà hoàn, hay nhập lưu là Người chiến thắng dòng chảy
Tại sao lại gọi là Người chiến thắng dòng chảy ? - bởi vì người đó bắt đầu xuôi theo dòng đời. Người đó không còn tranh đấu với dòng sông nữa.
Cái bản ngã đã quen tranh đấu, cái bản ngã đã quen đi ngược dòng đó không còn nữa.
Ban đầu, người đó đã cố gắng để thắng dòng chảy. Đó là điều mà tất cả mọi người trên thế gian này đang làm - cố gắng làm cho mọi thứ tuân theo những ham muốn và kế hoạch riêng của mình. Mỗi người đều cố gắng lội ngược dòng, mỗi người đều cố gắng tranh đấu với cuộc sống.
Nhưng trên thực tế, bạn đấu tranh với ai?
Với chính mình.
Và cuộc đấu tranh ấy dẫn bạn đến những thất vọng ngày càng sâu sắc hơn, vì bạn không thể chiến thắng được.
Bạn sẽ thua cuộc, vì bạn chỉ là một phần nhỏ nhoi, mà thế giới thì lại rộng lớn, mênh mông.
Nếu chống lại dòng chảy, bạn có thể cứ tin tưởng là bạn thắng, nhưng rồi bạn sẽ thất bại. Đó chỉ là vấn đề thời gian.
Sớm hay muộn, bạn sẽ mệt mỏi, thất vọng, kiệt sức vì tranh đấu, và bạn sẽ bỏ cuộc - nhưng thế thì bạn bỏ cuộc trong thất bại. Và thế thì trong thất bại đó chẳng vui vẻ gì.
Làm sao có thể vui vẻ được trong thất bại? Nếu trước khi thất bại đến, nếu bạn có thể buông xuôi , thì sẽ có niềm vui.
Người buông xuôi, người đã buông xuôi, không có khổ sở. Người đó vui vẻ, người đó cực lạc. Người đó đã hiểu ra rằng toàn bộ cuộc đấu tranh là vô nghĩa, rằng toàn bộ cuộc đấu tranh ấy đã mang định mệnh thất bại.
Bây giờ Người đó trở thành lối đi. Người đó bắt đầu trôi theo dòng nước. Người đó nói, "Cứ để cho dòng đời chiếm hữu lấy ta. Ta sẽ không đấu tranh. Thậm chí ta cũng chẳng bơi nữa. Ta sẽ trôi nổi, ta sẽ đi theo gió."
Thật là ngược đời.
Những người đã buông xuôi lại chứng tỏ mình là người chiến thắng.
còn những kẻ cứ tranh đấu thì một ngày nào đó nhận ra rằng mình đã bị mất toàn bộ năng lượng cho trận chiến, và chẳng có chiến thắng nào cả.
khi bạn không tranh đấu, khi bạn chỉ trôi xuôi theo dòng sông. Dòng sông đem bạn ra đại dương.
nó đang đi ra đại dương. Nhưng Bạn cứ hay làm ồn ào một cách không cần thiết. Nó vẫn đang trôi đi đây thôi. Đơn giản đi với nó đi và bạn sẽ tới đại dương, tới điều tối thượng, tới cái vô hạn.
Nhưng Nếu bạn nói, "Tôi đã buông xuôi", thì bạn lại chẳng buông xuôi tí nào, vì làm sao bạn có thể buông xuôi được? Chính bạn phải bị buông xuôi. Cái "tôi' phải bị buông xuôi. Bạn không thể nói, "Tôi đã buông xuôi". Nếu đấy là cái gì đó của việc bạn làm , thế thì đấy không phải là buông xuôi.
Người đã buông xuôi không thể tuyên bố rằng "tôi đã buông xuôi".
người đó chỉ có thể nói: buông xuôi đã xảy ra.
Những lời này thật hiếm hoi. Kinh Kim Cương này đích thực là viên kim cương, viên kim cương quí báu nhất trong toàn bộ kinh điển của thế giới.
Nếu bạn có cảm giác vấn đề này quá khó hiểu với bạn , hay bạn không thể với tới được, hãy kiên nhẫn. Cứ lắng nghe.
Nếu bạn có cảm giác mình không thể bay cao đến thế, thì bạn cũng đừng tự khép kín mình. Cố thêm một chút nữa đi.
"Tu-Bồ-Đề! Ý ông thế nào? Vị A-La-Hán có thể tự nghĩ rằng, mình chứng được quả vị A-La-Hán chăng?"
Tu-Bồ-Đề thưa: "Bạch đức Thế-Tôn, không thể được! Bởi vì sao? Vì thiệt không có pháp gọi là A-La-Hán.
Nếu như vị A-La-Hán nghĩ: Ta chứng được quả vị A-La-Hán, chính là còn chấp trước tướng ngã, nhân, chúng-sanh, thọ-giả. Thì không thể là a la hán".
Bây giờ , Alahán không phải là một trạng thái. Nó không phải là cái gì đó tựa như một vật. Bạn không thể nắm giữ nó, bạn không thể chiếm hữu nó, bạn không thể tích chứa nó. Nó là tự do, không phải một thứ để sở hữu.
Bạn đơn giản cứ vứt hết xiềng xích của mình. Ngày nào đó mọi dây xích trói buộc sẽ biến mất hết - thậm chí dây xích cuối cùng của ý niệm về cái "tôi' cũng biến mất. Thế thì chẳng còn ai hiện diện; tâm thức ấy được gọi là Alahán.
Phật hỏi, "vị Alahán có nghĩ rằng mình đắc quả Alahán chăng?"
Nếu người đó nghĩ mình là Alahán, thế thì bản ngã lại xuất hiện, thế thì cái "ta" lại bị nắm giữ.
Nếu "tôi" có ý nghĩ mình là người ở trong niết bàn, thế thì niết bàn sẽ biến mất, bởi vì cái "tôi' đã trở lại, Thế thì bạn không thể đạt tới niết bàn được, thế thì cái gì đó nhất định sẽ xảy ra - đau khổ, giấc mơ, ham muốn, và thế giới, toàn bộ thế giới lại bắt đầu.
Thỉnh thoảng, ngồi im lặng, không làm gì cả, giữ yên một mình; thậm chí không cần tư thế ngồi đặc biệt nào, thậm chí không suy ngẫm, không suy tư - chỉ ngồi im lặng trong phòng, hay dưới gốc cây, hay bên bờ sông, nằm dài trên cỏ, ngắm các vì sao, hoặc nhắm mắt.
Chỉ hiện hữu ở đó, không đi đâu cả - và những thoáng nhìn sẽ bắt đầu đến với bạn. Trong một khoảnh khắc,
bạn thấy mình có đấy và mình lại không có đấy.
Bạn có đấy, hoàn toàn có đấy, và vẫn không có đấy.
Bạn không có đó nhưng lần đầu tiên bạn lại có đó.
Khi tất cả đều vắng mặt, thì sẽ có sự hiện diện vĩ đại.
Khi bản ngã hoàn toàn biến mất, bạn trở thành cái toàn thể.
Bạn chỉ nhiện hữu khi bạn không hiện hữu.
Bạn biến mất với tư cách giọt nước , và bây giờ , bạn trở thành đại dương.
"Tu-Bồ-Đề! Ý ông nghĩ sao: Vị Tu-Đà-Hoàn có thể tự nghĩ là mình chứng được quả Tu-Đà-Hoàn chăng?"
"Bạch đức Thế-Tôn, không thể được! Bởi vì sao?
Vì vị Tu-Đà-Hoàn, gọi là bậc Nhập-Lưu, và chính không nhập vào nơi đâu, chẳng vào sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, đó mới gọi là Tu-Đà-Hoàn".
Tu đà hoàn, hay nhập lưu là Người chiến thắng dòng chảy
Tại sao lại gọi là Người chiến thắng dòng chảy ? - bởi vì người đó bắt đầu xuôi theo dòng đời. Người đó không còn tranh đấu với dòng sông nữa.
Cái bản ngã đã quen tranh đấu, cái bản ngã đã quen đi ngược dòng đó không còn nữa.
Ban đầu, người đó đã cố gắng để thắng dòng chảy. Đó là điều mà tất cả mọi người trên thế gian này đang làm - cố gắng làm cho mọi thứ tuân theo những ham muốn và kế hoạch riêng của mình. Mỗi người đều cố gắng lội ngược dòng, mỗi người đều cố gắng tranh đấu với cuộc sống.
Nhưng trên thực tế, bạn đấu tranh với ai?
Với chính mình.
Và cuộc đấu tranh ấy dẫn bạn đến những thất vọng ngày càng sâu sắc hơn, vì bạn không thể chiến thắng được.
Bạn sẽ thua cuộc, vì bạn chỉ là một phần nhỏ nhoi, mà thế giới thì lại rộng lớn, mênh mông.
Nếu chống lại dòng chảy, bạn có thể cứ tin tưởng là bạn thắng, nhưng rồi bạn sẽ thất bại. Đó chỉ là vấn đề thời gian.
Sớm hay muộn, bạn sẽ mệt mỏi, thất vọng, kiệt sức vì tranh đấu, và bạn sẽ bỏ cuộc - nhưng thế thì bạn bỏ cuộc trong thất bại. Và thế thì trong thất bại đó chẳng vui vẻ gì.
Làm sao có thể vui vẻ được trong thất bại? Nếu trước khi thất bại đến, nếu bạn có thể buông xuôi , thì sẽ có niềm vui.
Người buông xuôi, người đã buông xuôi, không có khổ sở. Người đó vui vẻ, người đó cực lạc. Người đó đã hiểu ra rằng toàn bộ cuộc đấu tranh là vô nghĩa, rằng toàn bộ cuộc đấu tranh ấy đã mang định mệnh thất bại.
Bây giờ Người đó trở thành lối đi. Người đó bắt đầu trôi theo dòng nước. Người đó nói, "Cứ để cho dòng đời chiếm hữu lấy ta. Ta sẽ không đấu tranh. Thậm chí ta cũng chẳng bơi nữa. Ta sẽ trôi nổi, ta sẽ đi theo gió."
Thật là ngược đời.
Những người đã buông xuôi lại chứng tỏ mình là người chiến thắng.
còn những kẻ cứ tranh đấu thì một ngày nào đó nhận ra rằng mình đã bị mất toàn bộ năng lượng cho trận chiến, và chẳng có chiến thắng nào cả.
khi bạn không tranh đấu, khi bạn chỉ trôi xuôi theo dòng sông. Dòng sông đem bạn ra đại dương.
nó đang đi ra đại dương. Nhưng Bạn cứ hay làm ồn ào một cách không cần thiết. Nó vẫn đang trôi đi đây thôi. Đơn giản đi với nó đi và bạn sẽ tới đại dương, tới điều tối thượng, tới cái vô hạn.
Nhưng Nếu bạn nói, "Tôi đã buông xuôi", thì bạn lại chẳng buông xuôi tí nào, vì làm sao bạn có thể buông xuôi được? Chính bạn phải bị buông xuôi. Cái "tôi' phải bị buông xuôi. Bạn không thể nói, "Tôi đã buông xuôi". Nếu đấy là cái gì đó của việc bạn làm , thế thì đấy không phải là buông xuôi.
Người đã buông xuôi không thể tuyên bố rằng "tôi đã buông xuôi".
người đó chỉ có thể nói: buông xuôi đã xảy ra.
Những lời này thật hiếm hoi. Kinh Kim Cương này đích thực là viên kim cương, viên kim cương quí báu nhất trong toàn bộ kinh điển của thế giới.
Nếu bạn có cảm giác vấn đề này quá khó hiểu với bạn , hay bạn không thể với tới được, hãy kiên nhẫn. Cứ lắng nghe.
Nếu bạn có cảm giác mình không thể bay cao đến thế, thì bạn cũng đừng tự khép kín mình. Cố thêm một chút nữa đi.
"Tu-Bồ-Đề! Ý ông thế nào? Vị A-La-Hán có thể tự nghĩ rằng, mình chứng được quả vị A-La-Hán chăng?"
Tu-Bồ-Đề thưa: "Bạch đức Thế-Tôn, không thể được! Bởi vì sao? Vì thiệt không có pháp gọi là A-La-Hán.
Nếu như vị A-La-Hán nghĩ: Ta chứng được quả vị A-La-Hán, chính là còn chấp trước tướng ngã, nhân, chúng-sanh, thọ-giả. Thì không thể là a la hán".
Bây giờ , Alahán không phải là một trạng thái. Nó không phải là cái gì đó tựa như một vật. Bạn không thể nắm giữ nó, bạn không thể chiếm hữu nó, bạn không thể tích chứa nó. Nó là tự do, không phải một thứ để sở hữu.
Bạn đơn giản cứ vứt hết xiềng xích của mình. Ngày nào đó mọi dây xích trói buộc sẽ biến mất hết - thậm chí dây xích cuối cùng của ý niệm về cái "tôi' cũng biến mất. Thế thì chẳng còn ai hiện diện; tâm thức ấy được gọi là Alahán.
Phật hỏi, "vị Alahán có nghĩ rằng mình đắc quả Alahán chăng?"
Nếu người đó nghĩ mình là Alahán, thế thì bản ngã lại xuất hiện, thế thì cái "ta" lại bị nắm giữ.
Nếu "tôi" có ý nghĩ mình là người ở trong niết bàn, thế thì niết bàn sẽ biến mất, bởi vì cái "tôi' đã trở lại, Thế thì bạn không thể đạt tới niết bàn được, thế thì cái gì đó nhất định sẽ xảy ra - đau khổ, giấc mơ, ham muốn, và thế giới, toàn bộ thế giới lại bắt đầu.
Thỉnh thoảng, ngồi im lặng, không làm gì cả, giữ yên một mình; thậm chí không cần tư thế ngồi đặc biệt nào, thậm chí không suy ngẫm, không suy tư - chỉ ngồi im lặng trong phòng, hay dưới gốc cây, hay bên bờ sông, nằm dài trên cỏ, ngắm các vì sao, hoặc nhắm mắt.
Chỉ hiện hữu ở đó, không đi đâu cả - và những thoáng nhìn sẽ bắt đầu đến với bạn. Trong một khoảnh khắc,
bạn thấy mình có đấy và mình lại không có đấy.
Bạn có đấy, hoàn toàn có đấy, và vẫn không có đấy.
Bạn không có đó nhưng lần đầu tiên bạn lại có đó.
Khi tất cả đều vắng mặt, thì sẽ có sự hiện diện vĩ đại.
Khi bản ngã hoàn toàn biến mất, bạn trở thành cái toàn thể.
Bạn chỉ nhiện hữu khi bạn không hiện hữu.
Bạn biến mất với tư cách giọt nước , và bây giờ , bạn trở thành đại dương.
Sửa lần cuối: