Cô nổi tiếng quá trời, xin là được nên tao đâu dám nhắc gì về Cô trên đây.
Nếu xin ko linh đã ko có chuyện người ta xếp hành đi xin bao giờ, tới nỗi có hẳn tuyến bay chỉ để phục vụ việc xin Cô cho lộc.
Nay có thằng nói nên tao mới dám nói cho tụi bây nghe.
Mấy hiện tượng tâm linh cuốn theo rất nhiều người tin như chị Sáu, chùa Bà,... ở VN được giải thích bằng hiện tượng thống kê cơ bản: Survivorship Bias (Sai lệch sống sót). Đây là hiện tượng phổ biến nhất trong thống kê.
Trong thống kê chuẩn, một mẫu thử phải bao gồm cả những ca thành công và thất bại. Nhưng trong trường hợp tâm linh này:
- Nhóm thành công: Có động lực cực lớn để chia sẻ (để tạ lễ, để khoe vận may, hoặc để khẳng định niềm tin). Tiếng nói của bọn này được khuếch đại.
- Nhóm thất bại: Hoàn toàn bị triệt tiêu khỏi hệ thống dữ liệu truyền miệng. Chẳng ai đi rêu rao rằng "Tao đi xin mà không được" vì tâm lý sợ bị cho là "không thành tâm" hoặc "bị quở".
=> Kết quả: Bộ dữ liệu mà cộng đồng nhận được là một bộ dữ liệu đã bị lọc sạch các ca thất bại.
Tao ví dụ có 1000 người đi xin, có thể 990 người không đạt được mục đích, nhưng họ thường im lặng (vì ngại, vì thấy mình chưa đủ thành tâm hoắc sợ bị cô quật).
Kết quả: 10 người may mắn "xin được" thành công sẽ đi kể cho tất cả mọi người. Người khác chỉ nghe thấy tiếng nói của 10 người xin được, tạo ra một ảo giác rằng "tỷ lệ thành công là 100%".
Thật tế tỉ lệ 10/1000=1% là 1 tỉ lệ ngẫu nhiên thôi.
Giả sử với tỉ lệ 1% là tỉ lệ "xin được". Nếu mỗi năm có 1 triệu người xin, thì sẽ có 10.000 người "xin được". 10.000 người mỗi năm là con số cực khủng.
Lâu dần theo năm tháng, số lượng người đi xin càng nhiều, thì chắc chắn số lượng "xin được" càng lớn. Cộng dồn theo năm tháng thì số người "xin được" sẽ cực khủng. Và nhờ tính truyền miệng, nó càng trở nên ảo giác lớn hơn bao trùm 1 cộng đồng lớn.
Dân VN vốn ngu si, mu muội sẵn rồi, nên họ thấy ai đồn ở đâu linh thiêng là cắm đầu đi xin thôi. Được thì tốt, không được thì coi như đi du lịch.