Bolaoboleu
Bò lái xe
Lương dev 15 chẹo nghe thì oai. Nhưng ở Sài Gòn hay Hà Nội thì… oai được 5 phút thôi.
Trừ phòng trọ 4 triệu.
Điện nước 900k.
Ăn uống 4.5 triệu.
Trả góp laptop 2 triệu.
AWS cá nhân 500k.
Netflix + Spotify + ChatGPT Plus 700k.
Còn lại đúng 2.4 triệu.
Chia 30 ngày = 80k/ngày.
Một tô phở Sài Gòn giờ cũng 45–50k. Tức là chưa tới 2 tô phở.
Vậy nên tôi chạy Grab.
Tôi tên Minh.
25 tuổi.
Backend dev ban ngày, chạy xe tối.
Sài Gòn.
Ban ngày tôi ngồi code ở văn phòng quận 1.
Ban đêm tôi chạy Grab từ 7h tối đến 11h đêm.
Quận 1 → Bình Thạnh → Gò Vấp → Thủ Đức.
Chạy lòng vòng.
Mỗi tối kiếm thêm 150–200k.
Đủ thêm… 2 tô phở.
Cuộc sống developer Việt Nam đôi khi vậy đó.
Ban ngày code cho người ta.
Ban đêm chở người ta.
---
Xe tôi là con Wave cũ.
Yên sau dán cái sticker:
“It works on my machine.”
Mua trên Shopee 15k.
Không ai hiểu.
Khách ngồi sau cũng chẳng quan tâm.
Chỉ có vài lần chở dân IT. Thằng nào nhìn thấy cũng vỗ vai tôi:
“Ê, dev hả?”
“Ừ.”
“Tao cũng dev.”
Rồi cả hai im lặng.
Vì dev gặp dev thì đâu có gì để nói.
---
CUỐC XE THỨ NHẤT
Thứ Năm.
9 giờ tối.
Notification từ Grab:
ĐH Bách Khoa → Phú Nhuận. 14k.
Cuốc ngắn. Nhưng gần.
Tôi nhận.
Đến cổng trường.
Đợi.
1 phút.
2 phút.
Khách chưa ra.
Tôi gọi:
“Em ơi, anh tới rồi nè.”
“Dạ anh đợi em xíu! Em đang ở thư viện chạy ra!”
Giọng thở gấp.
Kiểu chạy bộ.
Khoảng 1 phút sau — một đứa con gái chạy ra cổng.
Ba lô to.
Áo hoodie rộng.
Quần jean.
Giày sneaker.
Tóc buộc cao.
“Anh Minh hả? Em xin lỗi, em ra trễ!”
“Không sao. Lên đi em.”
Em leo lên xe.
Tay bám thanh phía sau.
Ngồi cách tôi một khoảng.
Đúng chuẩn khoảng cách khách – tài xế Grab.
Lịch sự.
Xa.
“Anh đi nha.”
“Dạ.”
---
Sài Gòn ban đêm.
Gió nóng.
Đường Lý Thường Kiệt hướng ra quận 10.
Chạy khoảng 10 phút.
Em ngồi sau im.
Tôi cũng im.
Tôi chạy Grab lâu rồi nên ít nói chuyện với khách.
Nhưng đến đoạn qua ngã tư Tô Hiến Thành — một chiếc xe máy cắt ngang.
Tôi phanh gấp.
Em chới với.
Tay buông thanh.
Vỗ vào lưng tôi một cái.
“Xin lỗi anh!”
“Không sao.”
Nhưng khi phanh…
Em lao về phía trước.
Ngực chạm vào lưng tôi.
Nhanh.
Chắc 1 giây.
Rồi em lùi ra ngay.
“Xin lỗi anh!”
“Không… không sao.”
Không sao.
KHÔNG SAO.
Nhưng cái lưng tôi thì nhớ.
Nhớ rất rõ.
Nhớ kiểu cache không có expiry time.
---
Đến nơi.
Em xuống xe.
Chỉnh lại ba lô.
Rồi bỗng nhìn xuống yên sau.
“Anh ơi.”
“Hả?”
“Cái sticker sau yên xe anh…”
“Ừ?”
“‘It works on my machine’…”
Em cười.
“Anh là dev hả?”
Tôi quay đầu lại nhìn em.
0.5 giây.
Em đang nhìn cái sticker.
Mắt sáng.
Kiểu mắt của người hiểu câu đùa đó.
“Em… biết câu đó hả?”
“Em học CNTT.”
“Ở đâu?”
“Bách Khoa. Năm 3.”
“À.”
“Em hay nói câu đó khi nộp bài tập mà bạn bảo chạy không được.”
Tôi bật cười.
Dev gặp dev trên Grab.
Nhưng lần này khác.
Vì dev kia là con gái.
---
CUỐC XE THỨ HAI
Thứ Bảy tuần sau.
8 giờ tối.
Notification từ Grab:
ĐH Bách Khoa → Phú Nhuận.
14k.
Tôi nhận.
Đến nơi.
Đợi.
Cũng con bé tuần trước chạy ra.
“Ơ! Anh Minh!”
“Ơ… em?”
“Em Lan! Tuần trước em đi xe anh nè. Sticker dev!”
“À đúng rồi!”
Lan leo lên xe.
Lần này…
không biết vô tình hay cố ý…
Lan ngồi gần hơn.
Tay vẫn bám thanh sau.
Nhưng đầu gối chạm lưng tôi.
Nhẹ.
Lan không lùi ra.
Tôi cũng không nói.
---
“Anh chạy Grab mỗi tối hả?”
“Ừ.”
“Ban ngày anh làm gì?”
“Backend dev.”
“Thiệt hả?”
“Ừ.”
“Ban ngày code, ban đêm chạy Grab… cực ghê.”
“Quen rồi.”
“Quen kiểu gì?”
“Giống CI/CD.”
“Hả?”
“Chạy tự động. Không cần nghĩ.”
Lan cười.
Sau lưng tôi.
Tôi không thấy.
Nhưng tôi nghe.
Tiếng cười nhỏ.
Bay theo gió.
Chạm vào gáy tôi.
---
Lần này Lan nói nhiều hơn.
Kể đang học AI/ML.
Đang làm đồ án NLP tiếng Việt.
Transformer.
Fine-tune BERT.
“Em fine-tune BERT tiếng Việt hả?”
“Dạ.”
“PhoBERT?”
Lan im 1 giây.
“Anh biết luôn hả?”
“Biết chút.”
“Nhưng anh là backend mà.”
“Ừ. Anh chỉ biết gọi API model.”
Lan cười.
“Vậy anh là người dùng.”
“Còn em là người làm.”
“Ờ.”
Lan nói:
“Nghe… hợp ghê.”
Chữ “hợp”.
Não tôi lưu lại.
Cache.
Priority: HIGH.
---
Đến nơi.
Lan xuống xe.
“Cảm ơn anh nha.”
“Không có gì.”
“14k.”
Lan lấy tiền.
Rồi ngập ngừng.
“Anh Minh.”
“Hả?”
“Cho em… xin số anh được không?”
“Để làm gì?”
“Phòng khi em cần đi xe… em gọi trực tiếp cho tiện.”
Grab không có tính năng chỉ định tài xế.
Cả hai đều biết.
Nhưng cả hai đều giả vờ không biết.
Tôi đọc số.
Lan lưu.
---
Tối đó tôi về phòng trọ.
Nằm trên giường.
Nhìn danh bạ.
Tên mới:
“Lan – BK.”
Và lần đầu tiên sau 2 năm đi làm…
Tôi nghĩ:
Chạy Grab ở Sài Gòn… cũng có cái hay.
Trừ phòng trọ 4 triệu.
Điện nước 900k.
Ăn uống 4.5 triệu.
Trả góp laptop 2 triệu.
AWS cá nhân 500k.
Netflix + Spotify + ChatGPT Plus 700k.
Còn lại đúng 2.4 triệu.
Chia 30 ngày = 80k/ngày.
Một tô phở Sài Gòn giờ cũng 45–50k. Tức là chưa tới 2 tô phở.
Vậy nên tôi chạy Grab.
Tôi tên Minh.
25 tuổi.
Backend dev ban ngày, chạy xe tối.
Sài Gòn.
Ban ngày tôi ngồi code ở văn phòng quận 1.
Ban đêm tôi chạy Grab từ 7h tối đến 11h đêm.
Quận 1 → Bình Thạnh → Gò Vấp → Thủ Đức.
Chạy lòng vòng.
Mỗi tối kiếm thêm 150–200k.
Đủ thêm… 2 tô phở.
Cuộc sống developer Việt Nam đôi khi vậy đó.
Ban ngày code cho người ta.
Ban đêm chở người ta.
---
Xe tôi là con Wave cũ.
Yên sau dán cái sticker:
“It works on my machine.”
Mua trên Shopee 15k.
Không ai hiểu.
Khách ngồi sau cũng chẳng quan tâm.
Chỉ có vài lần chở dân IT. Thằng nào nhìn thấy cũng vỗ vai tôi:
“Ê, dev hả?”
“Ừ.”
“Tao cũng dev.”
Rồi cả hai im lặng.
Vì dev gặp dev thì đâu có gì để nói.
---
CUỐC XE THỨ NHẤT
Thứ Năm.
9 giờ tối.
Notification từ Grab:
ĐH Bách Khoa → Phú Nhuận. 14k.
Cuốc ngắn. Nhưng gần.
Tôi nhận.
Đến cổng trường.
Đợi.
1 phút.
2 phút.
Khách chưa ra.
Tôi gọi:
“Em ơi, anh tới rồi nè.”
“Dạ anh đợi em xíu! Em đang ở thư viện chạy ra!”
Giọng thở gấp.
Kiểu chạy bộ.
Khoảng 1 phút sau — một đứa con gái chạy ra cổng.
Ba lô to.
Áo hoodie rộng.
Quần jean.
Giày sneaker.
Tóc buộc cao.
“Anh Minh hả? Em xin lỗi, em ra trễ!”
“Không sao. Lên đi em.”
Em leo lên xe.
Tay bám thanh phía sau.
Ngồi cách tôi một khoảng.
Đúng chuẩn khoảng cách khách – tài xế Grab.
Lịch sự.
Xa.
“Anh đi nha.”
“Dạ.”
---
Sài Gòn ban đêm.
Gió nóng.
Đường Lý Thường Kiệt hướng ra quận 10.
Chạy khoảng 10 phút.
Em ngồi sau im.
Tôi cũng im.
Tôi chạy Grab lâu rồi nên ít nói chuyện với khách.
Nhưng đến đoạn qua ngã tư Tô Hiến Thành — một chiếc xe máy cắt ngang.
Tôi phanh gấp.
Em chới với.
Tay buông thanh.
Vỗ vào lưng tôi một cái.
“Xin lỗi anh!”
“Không sao.”
Nhưng khi phanh…
Em lao về phía trước.
Ngực chạm vào lưng tôi.
Nhanh.
Chắc 1 giây.
Rồi em lùi ra ngay.
“Xin lỗi anh!”
“Không… không sao.”
Không sao.
KHÔNG SAO.
Nhưng cái lưng tôi thì nhớ.
Nhớ rất rõ.
Nhớ kiểu cache không có expiry time.
---
Đến nơi.
Em xuống xe.
Chỉnh lại ba lô.
Rồi bỗng nhìn xuống yên sau.
“Anh ơi.”
“Hả?”
“Cái sticker sau yên xe anh…”
“Ừ?”
“‘It works on my machine’…”
Em cười.
“Anh là dev hả?”
Tôi quay đầu lại nhìn em.
0.5 giây.
Em đang nhìn cái sticker.
Mắt sáng.
Kiểu mắt của người hiểu câu đùa đó.
“Em… biết câu đó hả?”
“Em học CNTT.”
“Ở đâu?”
“Bách Khoa. Năm 3.”
“À.”
“Em hay nói câu đó khi nộp bài tập mà bạn bảo chạy không được.”
Tôi bật cười.
Dev gặp dev trên Grab.
Nhưng lần này khác.
Vì dev kia là con gái.
---
CUỐC XE THỨ HAI
Thứ Bảy tuần sau.
8 giờ tối.
Notification từ Grab:
ĐH Bách Khoa → Phú Nhuận.
14k.
Tôi nhận.
Đến nơi.
Đợi.
Cũng con bé tuần trước chạy ra.
“Ơ! Anh Minh!”
“Ơ… em?”
“Em Lan! Tuần trước em đi xe anh nè. Sticker dev!”
“À đúng rồi!”
Lan leo lên xe.
Lần này…
không biết vô tình hay cố ý…
Lan ngồi gần hơn.
Tay vẫn bám thanh sau.
Nhưng đầu gối chạm lưng tôi.
Nhẹ.
Lan không lùi ra.
Tôi cũng không nói.
---
“Anh chạy Grab mỗi tối hả?”
“Ừ.”
“Ban ngày anh làm gì?”
“Backend dev.”
“Thiệt hả?”
“Ừ.”
“Ban ngày code, ban đêm chạy Grab… cực ghê.”
“Quen rồi.”
“Quen kiểu gì?”
“Giống CI/CD.”
“Hả?”
“Chạy tự động. Không cần nghĩ.”
Lan cười.
Sau lưng tôi.
Tôi không thấy.
Nhưng tôi nghe.
Tiếng cười nhỏ.
Bay theo gió.
Chạm vào gáy tôi.
---
Lần này Lan nói nhiều hơn.
Kể đang học AI/ML.
Đang làm đồ án NLP tiếng Việt.
Transformer.
Fine-tune BERT.
“Em fine-tune BERT tiếng Việt hả?”
“Dạ.”
“PhoBERT?”
Lan im 1 giây.
“Anh biết luôn hả?”
“Biết chút.”
“Nhưng anh là backend mà.”
“Ừ. Anh chỉ biết gọi API model.”
Lan cười.
“Vậy anh là người dùng.”
“Còn em là người làm.”
“Ờ.”
Lan nói:
“Nghe… hợp ghê.”
Chữ “hợp”.
Não tôi lưu lại.
Cache.
Priority: HIGH.
---
Đến nơi.
Lan xuống xe.
“Cảm ơn anh nha.”
“Không có gì.”
“14k.”
Lan lấy tiền.
Rồi ngập ngừng.
“Anh Minh.”
“Hả?”
“Cho em… xin số anh được không?”
“Để làm gì?”
“Phòng khi em cần đi xe… em gọi trực tiếp cho tiện.”
Grab không có tính năng chỉ định tài xế.
Cả hai đều biết.
Nhưng cả hai đều giả vờ không biết.
Tôi đọc số.
Lan lưu.
---
Tối đó tôi về phòng trọ.
Nằm trên giường.
Nhìn danh bạ.
Tên mới:
“Lan – BK.”
Và lần đầu tiên sau 2 năm đi làm…
Tôi nghĩ:
Chạy Grab ở Sài Gòn… cũng có cái hay.
vl.. vote ban..