Có Hình Tiếng xe lửa; từ ngục tù Folsom của Jonny Cash

raviclee

Chú bộ đội
I hear the train a-comin’, it’s rolling ’round the bend.


Lần gần nhất t nghe tiếng xe lửa là khi nào nhỉ?


Có phải ở đường Lê Văn Sĩ, lúc t uống cafe ở một quán ngay đường rày; cái kiểu trang điểm hổ lốn, gom góp tất cả đồ cũ vào một căn gác ọp ẹp, làm mọi thứ thêm cũ kỹ và u ám chứ không nghệ thuật hơn bao nhiêu.


Đâu phải cứ gom đồ cũ dăng rà là thành nghệ thuật hay khác biệt.


qHatgt9.jpg



Lần xa nhất t nghe tiếng xe lửa là khi nào nhỉ?


Là khi mẹ tao bế t ra xe ôm để ra ga Sài Gòn đi Đà Nẵng, chắc là những năm 90. T còn nhỏ quá, không nhớ gì nhiều, chỉ nhớ một chuyện:


Bác xe ôm hỏi:
“Bé tuổi gì?”
“CN”
“Số có vẻ khổ.”

Giỡn hoài bác!!


When I was just a baby, my mama told me, “Son,
Always be a good boy...


Lần không xa không gần t nghe tiếng xe lửa là ở đâu?

là lần Tao móc thuốc cho một thằng hippie ngồi cạnh đường ray, ở Sacto, Mỹ.

Gió với nắng. Sacto không như tao nghĩ. Mang tiếng Cali mà cái khô khốc của nó còn ác nghiệt hơn Phan Rang, táp qua mặt như cái tát t nhận được khi không còn ở Sài Gòn.

T đi bộ tới trạm xe bus. Ở ngoại ô nên phải đi xa. Trạm thì sắp đóng cửa, có đề bảng giải thích: vì đéo ai đi.
T ngồi nghỉ, móc thuốc hút.
Thằng hippie hỏi:
“Cho một điếu được không?”

T mồi cho mày luôn. Đang chán chết mẹ đây.


Mẹ đời. Hết ăn trắng mặc trơn, cứ muốn phong trần cho biết; thì đời cho ngay chuyến tàu trần ai để thử.

Cuộc sống thật thú vị.

T đứng dậy đi tiếp. Ngu dễ sợ, mang boot kiểu. Đi bộ lâu thì cứ running shoes mà đi.


Well, I know I had it coming, I know I can’t be free
But those people keep a-movin’, and that’s what tortures me.

...
T mới uống với @Ftm .

Uống với nó dễ vì nó không bắt t phải suy nghĩ. Nó cũng không hỏi: mày có nghe tiếng xe lửa nào nữa chưa.

Well, if they freed me from this prison, if that railroad train was mine
I bet I’d move it on a little farther down the line
Far from Folsom Prison, that’s where I want to stay
And I’d let that lonesome whistle blow my blues away.


Uống xong, say quá, tao có nói với @Ftm :
Tự dưng t thèm ngồi cạnh đường rày, nghe một tiếng xe lửa không mong đợi, để đời có thêm một ngày nữa.
Để sống,

mà cũng để mong.
Để blow my blues away.
 
I hear the train a-comin’, it’s rolling ’round the bend.


Lần gần nhất t nghe tiếng xe lửa là khi nào nhỉ?


Có phải ở đường Lê Văn Sĩ, lúc t uống cafe ở một quán ngay đường rày; cái kiểu trang điểm hổ lốn, gom góp tất cả đồ cũ vào một căn gác ọp ẹp, làm mọi thứ thêm cũ kỹ và u ám chứ không nghệ thuật hơn bao nhiêu.


Đâu phải cứ gom đồ cũ dăng rà là thành nghệ thuật hay khác biệt.


qHatgt9.jpg



Lần xa nhất t nghe tiếng xe lửa là khi nào nhỉ?


Là khi mẹ tao bế t ra xe ôm để ra ga Sài Gòn đi Đà Nẵng, chắc là những năm 90. T còn nhỏ quá, không nhớ gì nhiều, chỉ nhớ một chuyện:


Bác xe ôm hỏi:
“Bé tuổi gì?”
“CN”
“Số có vẻ khổ.”

Giỡn hoài bác!!


When I was just a baby, my mama told me, “Son,
Always be a good boy...


Lần không xa không gần t nghe tiếng xe lửa là ở đâu?

là lần Tao móc thuốc cho một thằng hippie ngồi cạnh đường ray, ở Sacto, Mỹ.

Gió với nắng. Sacto không như tao nghĩ. Mang tiếng Cali mà cái khô khốc của nó còn ác nghiệt hơn Phan Rang, táp qua mặt như cái tát t nhận được khi không còn ở Sài Gòn.

T đi bộ tới trạm xe bus. Ở ngoại ô nên phải đi xa. Trạm thì sắp đóng cửa, có đề bảng giải thích: vì đéo ai đi.
T ngồi nghỉ, móc thuốc hút.
Thằng hippie hỏi:
“Cho một điếu được không?”

T mồi cho mày luôn. Đang chán chết mẹ đây.


Mẹ đời. Hết ăn trắng mặc trơn, cứ muốn phong trần cho biết; thì đời cho ngay chuyến tàu trần ai để thử.

Cuộc sống thật thú vị.

T đứng dậy đi tiếp. Ngu dễ sợ, mang boot kiểu. Đi bộ lâu thì cứ running shoes mà đi.


Well, I know I had it coming, I know I can’t be free
But those people keep a-movin’, and that’s what tortures me.

...
T mới uống với @Ftm .

Uống với nó dễ vì nó không bắt t phải suy nghĩ. Nó cũng không hỏi: mày có nghe tiếng xe lửa nào nữa chưa.

Well, if they freed me from this prison, if that railroad train was mine
I bet I’d move it on a little farther down the line
Far from Folsom Prison, that’s where I want to stay
And I’d let that lonesome whistle blow my blues away.


Uống xong, say quá, tao có nói với @Ftm :
Tự dưng t thèm ngồi cạnh đường rày, nghe một tiếng xe lửa không mong đợi, để đời có thêm một ngày nữa.
Để sống,

mà cũng để mong.
Để blow my blues away.
Tôi nhớ đã đọc ở đâu câu chuyện về một chàng trai ngày nào cũng mang hành lý ra ga. Cuộc đời tuyệt vọng làm anh chán ghét nơi này. Anh mua vé và quyết định ra đi. Anh ngồi đợi tàu. Những hồi còi đến và đi, nhưng anh không lên chuyến tàu nào cả. Đợi cho tới khi chuyến cuối cùng rời bến anh lại lặng lẽ xách vali về. Cứ thế.
Hàng trăm buổi chiều trôi qua như vậy, anh đến ga và ngồi nghĩ đến một nơi nào đấy, nơi có những ước mơ của riêng mình. Và anh lại lỡ tàu vì anh biết ở cái nơi xa xôi kia mình cũng sẽ bỏ đi với niềm thất vọng.
Anh nghĩ: thà ngồi đây, cầm trong tay tấm vé, hành lý sẵn sàng và nghĩ về miền đất ấy. Với giấc mơ...thì chúng sẽ không bao giờ đổ nát. Anh không muốn nơi xa xôi kia trở thành nghĩa địa của những giấc mơ như vùng đất chết tiệt này!
Anh mua vé cho những hồi còi tàu đến và đi từ vùng ảo vọng.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top